Chương 1489: Tìm Bệnh Viện Tâm Thần A
Cảnh sát Lý thở dài:
- Cưỡng chế? Hắn không phạm pháp, chúng tôi cưỡng chế kiểu gì? Xảy ra vấn đề thì sao? Tôi cảm thấy, với tình huống này, các anh gọi cho bệnh viện tâm thần đi, đối phó tình huống này, bọn họ chuyên nghiệp hơn chúng tôi.
- Cái này...
Thư ký không còn gì để nói, gọi bệnh viện tâm thần? Chẳng phải Lý Đại Phát sẽ thành bệnh nhân tâm thần sao?
Việc này tới mức đó, mặc kệ Lý Đại Phát có tâm thần không, bọn họ nhất định đều bị sa thải.
- Hay là chúng ta động thủ?
Đội trưởng đội cảnh sát nói.
- Tự động thủ?
Thư ký có chút do dự, con người của Lý Đại Phát thế nào, hắn hiểu rõ nhất, nếu chờ Lý Đại Phát tỉnh, biết bản thân bị bọn hắn trói lại, đoán chừng bọn hắn đều bị sa thải.
Ngay lúc mọi người suy nghĩ đối sách.
Đội trưởng đội cảnh sát liền hoảng sợ:
- Lý tổng nằm xuống!
Mấy người nghe tiếng nhìn lại, đã thấy Lý Đại Phát đã nằm trên đất, không động đậy.
- Nhìn cái gì vậy? Mau cứu người!
Thư ký quát to một tiếng, đàm người phần phật chạy lên, khiêng Lý Đại Phát qua một bên, cái trán nóng hổi!
Lại nhìn lên mặt, gương mặt đỏ bừng, bờ môi khô nứt, tròng mắt cũng trắng bệch...
- Đưa hắn tới chỗ mát, giúp hắn hạ nhiệt độ đi... hẳn là bị cảm nắng, trời nắng như thế, nhảy nhót dưới mặt trời mà không bị cảm mới lạ.
Cảnh sát Lý dặn dò.
Lúc này, bác sĩ phụ trách công trường đã chạy lại, giúp Lý Đại Phát ổn định.
Lại qua nửa giờ, Lý Đại Phát mới chậm rãi mở mắt...
- Lý tổng... ngài sao rồi?
Thư ký bước tới hỏi.
Lý Đại Phát chậm rãi mở hai mắt, nhìn thư ký trước mắt, nước mắt không ngừng rơi:
- Rốt cục nhìn thấy người sống... ô ô...
Nói tới phần sau, hắn trực tiếp gào khóc... đời này hắn không tin quỷ, luôn cảm thấy tiền mới là chân lý, có quan hệ là trâu bò.
Nhưng hôm nay, hắn lại chợt phát hiện, niềm tin vững chắc của hắn bỗng đổ sụp, cái gì cũng không còn...
Nhìn Lý Đại Phát khóc tới như vậy, đám người đưa mắt nhìn nhau, hoàn toàn không hiểu vì sao như thế.
Duy chỉ có lão Hà làm híp mắt, hắn biết, Lý Đại Phát thành như vậy, nhất định là Phương Chính làm. Trong thiên hạ này, cũng chỉ có hòa thượng kia có thể làm được như vậy, có điều hắn sẽ không nói ra, chỉ an tĩnh ngồi bên xem kịch.
Thư ký nói:
- Lý tổng, ngài làm sao vậy? Đột nhiên chạy ra nắng... phơi lâu như vậy làm chúng tôi lo chết mất. Nếu chẳng may có chuyện gì...
Thư ký vừa nói vừa nghĩ, sợ kích thích Lý Đại Phát.
Cảnh sát ở bên lại không khách khí như thế, nói thẳng:
- Lý Đại Phát, chuyện gì xảy ra? Giữa trưa mà anh ra nắng làm gì? May mà mọi người đều nhìn chằm chằm, lại thêm phản ứng nhanh, bằng không anh đã chết rồi đấy!
Vừa nghe tới sẽ chết, Lý Đại Phát lập tức nghĩ tới Thái Quốc Hoành, toàn thân run lên, vội đứng dậy:
- Cảm ơn, tôi đã biết, tôi đã biết nên làm thế nào.
Nói xong, Lý Đại Phát nói với thư ký:
- Đi... đem tiền đưa tới Thái gia... được rồi, chúng ta cùng đi tới nhà họ, cậu đi lấy tiền trước đi!
- Cần bao nhiêu?
Thư ký hỏi.
- Lý tổng, tôi thấy việc này quái thật đấy, tôi biết một vị Pháp sư, nghe nói có thể trừ tà bắt quỷ, hay là chúng ta thử tìm xem?
Đội trưởng đội bảo vệ thấp giọng hỏi.
Lý Đại Phát nghe xong, hai mắt lập tức sáng lên, gật đầu nói:
- Được, đi xem trước.
Thế là mấy người lên xem đi tới một con đường trong nội thành.
Trên đường phố, có một cửa hàng xa hoa, trên cửa treo tấm biển vàng: Tính thiên tính địa tính hết thảy, truyền nhân đời thứ 109 của Khương thái công, trừ tà tránh họa, không đâu mất linh.
Lý Đại Phát nhìn xem, rốt cục không nhịn được, vọt thẳng vào trong.
Đội trưởng đội bảo vệ cũng vội vàng đi theo...
Ngoài cửa, Cá mặn ngẩng đầu nhìn cờ, nhếch nhếch miệng:
- Sư phụ, thấy không, người ta chém gió ra còn trâu hơn người. Người nhìn chỗ này xem, không phải là Ngọc đế hạ phàm thì cũng là đệ tử Như Lai Phật Tổ, Thiên sư Long Hổ sơn, tổ sư Mao Sơn các kiểu... nếu để đám trọc trên Linh sơn biết, đoán chừng lập tức mở mấy chục cái Địa Ngục chi môn, đưa đám người này đi cải tạp.
Người nói xem, thế giới này không có thần phật, sao lại có người tin đám người này được cơ chứ?
Phương Chính lắc đầu:
- Không có thần phật, nhưng trong tâm có quỷ liền cần tìm an ủi, bọn họ đang kiếm tiền an ủi thôi. Kỳ thực họ không khác bác sĩ tâm lý là mấy, làm việc lấy tiền, trấn an tâm linh của đối phương.
- Nói như vậy, người còn cảm thấy bọn họ là người tốt?
Cá mặn kinh ngạc.
Phương Chính lắc đầu nói:
- Lúc gạt người, bọn họ là người xấu. Nhưng hôm nay, vi sư cảm thấy bọn họ cũng không tệ lắm.
- Ây... sư phụ, người còn chưa thấy mặt người ta, vậy mà đã nói như vậy rồi, nhận tiền quảng cáo sao?
Cá mặn nói.
Phương Chính cười nói:
- Có đạo lý, vào thu tiền đi...