Chương 1490: Ác Nhân Và Lừa Đảo
- Ây... sư phụ, người ta cũng không biết người là ai, giờ đi lấy tiền, là đi thu phí bảo kê sao? Coi chừng bị đánh đó!
Cá mặn đuổi theo kêu.
Phương Chính nói:
- Sẽ không, đây là người tốt!
Cá mặn bĩu môi:
- Ha ha... tuyệt đối đã nhận tiền.
Trong cửa hàng, Lý Đại Phát ngồi trước mặt một đạo sĩ, tay cầm sợi râu dài, một thân mặc lam bào, nhìn rất có vẻ tiên phong đạo cốt.
Lý Đại Phát nói:
- Đại sư, hôm nay tôi mới trúng chiêu, một ngày này, đều bị ác quỷ hành hạ. Ngài nghĩ cách cho tôi với, chỉ cần có thể được, bao nhiêu tiền, ngài cứ việc nói!
Đạo sĩ nghe xong, hai mắt liền sáng lên, có điều vẫn mỉm cười từ tốn:
- An tâm chớ vội, để bần đạo tính tiền căn hậu quả đã.
Nói xong, đạo sĩ bấm bấm tay, đồng thời nhíu mày, cuối cùng kinh hô:
- Oán khí thật nặng!
Lý Đại Phát giật nảy mình, vội hỏi:
- Có thể cứu không?
- Cái này... có chút phiền phức.
Đạo sĩ lộ vẻ gian nan.
Lý Đại Phát lấy ra một xấp tiền, để lên bàn:
- Đại sư...
Đạo sĩ nhìn qua xấp tiền, thở dài:
- Thôi, thấy anh cũng thành tâm, tôi còn không ra tay thì đúng là thẹn với một thân bản sự. Chừng nào thì anh có thời gian, chúng ta làm lễ trừ tà.
Lý Đại Phát lập tức nói:
- Hiện tại là được!
Đạo sĩ gật đầu nói:
- Vậy thì tốt, tôi cần bảy ngọn hương sơn bốc cháy, mượn thất tinh chi lực, giúp anh trừ tà tránh tai.
- Hương sơn?
Lý Đại Phát không hiểu.
Đạo sĩ nói:
- Là dùng hương hỏa chất thành núi.
- Bao nhiêu tiền một tòa?
Thư ký hỏi.
Đạo sĩ nói:
- Mấy người thành tâm như thế, tôi cũng không lạm thu, chỉ lấy giá nguyên liệu, 8.888 một toàn.
- Đắt vậy?
Thư ký hoảng sợ nói.
Đạo sĩ nhìn qua đội trưởng bảo vệ, đội trưởng bảo vệ vội nói:
- Đắt cái gì? Bình thường Đại sư làm việc, đều là 18.888 một toàn, giờ bớt cho chúng ta một vạn, đã là giá lương tâm rồi.
Thư ký ngạc nhiên...
Đạo sĩ nhàn nhạt nói:
- Tiền tài là vật ngoài thân, bần đạo đã sớm coi nhẹ, có điều, làm pháp sự, không thể tránh được tiền tài, không có tiền, hương sơn không chất được, như vậy sao trừ tà?
Thư ký còn muốn nói thêm Lý Đại Phát đã kêu:
- Ồn ào cái gì? Đưa tiền, bày hương sơn, chữa bệnh!
Đạo sĩ khẽ mỉm cười:
- Đã như vậy, các người theo tôi, đi sân sau cầm hương đã.
Một đám người đi tới sân sau, ôm mười bốn bó hương ra.
Đạo sĩ để đám người tản ra, sau đó lẩm bẩm, tựa như niệm kinh, đám người không hiểu hắn niệm cái gì. Một lời nói, một hành động của hắn đều khiến đám người cảm thấy đầy tính nghi thức, tựa như vô cùng thành kính.
- Sư phụ, hắn lẩm bẩm gì vậy?
Cá mặn hỏi.
Phương Chính cũng tò mò, tiến lên nghe ngóng, lục thức hắn vô cùng linh mẫn, mặc dù đối phương chỉ lầm bẩm hàm hồ, nhưng hắn vẫn có thể nghe hiểu.
Chỉ nghe người kia lẩm bẩm:
- Ai nha... lại một kẻ ngu tới, lại có tiền... ai nha... tối nay ăn gì đây... tôm hùm hấp cũng không tệ nha...
Phương Chính nghe được lời này, mặt liền trở nên cổ quái, nín cười, bước sang một bên.
Cá mặn cũng nghe rõ, ha ha cười nói:
- Mẹ nó, tên đạo sĩ kia đúng là thú vị, tốt xấu gì người ta cũng đem tiền tới cho, hắn lại mắng người như thế, còn định ăn tôm hùm... ha ha...
Phương Chính cốc cho nó một cái:
- Được rồi, an tĩnh một chút, người ta đang rất nghiêm túc nha.
Cá mặn nín cười:
- Ừm... đúng vậy, rất chăm chú nghĩ xem đồ ăn ở đâu ngon.
Phương Chính vội ho một tiếng:
- Bớt để ý mấy thứ vô dụng này, thủ pháp của người ta rất thành thạo nha.
Quả nhiên, thủ pháp của tay đạo sĩ rất thuần thục, từng cây hương vào trong tay hắn cứ như sống lại, dễ dàng dựng lên một tòa hương sơn.
Mười bốn bó hương, hai bó dựng một núi, tốn hơn một giờ mới bày được bảy núi.
Sau đó lại rải tiền vàng, tiền giấy... vừa vung, đạo sĩ vừa nói:
- Cái này không cần thu tiền, đây là tôi tự làm, chỉ là chút giấy thôi, xem như là tặng đi. Số tiền này đốt cho quỷ, hy vọng bọn họ thu tiền, tha cho anh một mạng. Cái này gọi là tiên lễ hậu binh, nếu như quỷ không đồng ý, tôi lại động võ, hàng phục đối phương.
Lý Đại Phát thực sự bị Thái Quốc Hoành dày vò tới sợ, liên tục gật đầu:
- Tốt tốt tốt, tất cả đều nghe ngài. Đại sư, ngài thực trượng nghĩa!
Đạo sĩ gật đầu, tiếp tục để Lý Đại Phát ngồi giữa bảy tòa hương sơn, sau đó châm lửa đốt hương sơn, tay cầm kiếm gỗ đào, người mặc bát quái bào, chân đạo thất tinh bộ, lại bắt đầu niệm kinh:
- Thái Quốc Hoành, ta biết ngươi oán khí ngất trời, nhưng người chết đèn diệt, chết cũng đã chết, cớ gì ngưng lại nhân gian làm hại một phương? Cầm tiền tài mà mau lui đi, lưu người một mạng, nếu không, hôm nay đánh ngươi hồn phi phách tán!
Nghe nói như thế, tâm tình Lý Đại Phát trở nên dễ chịu không ít.
Sau đó đạo sĩ hét lớn:
- Không nghe khuyên bảo? Xem Vãng Sinh kinh của ta đây!
Sau đó, đạo sĩ lại bắt đầu hàm hồ, thấp giọng niệm gì đó.