Chương 1491: Trừng Trị Lừa Đảo
Phương Chính cẩn thận lắng nghe, lần này không giống trước, mà là trực tiếp:
- Cái con mẹ nó sao mặt trời nóng như vậy? Mặc quần áo dày như vậy, lần sau làm cái áo bát quái vải tơ, nếu không sớm muộn cũng phải bị nóng chết. Haiz, người ta đưa nhiều tiền như vậy, phải diễn cho đủ, nhảy thêm mười phút đi...
Phương Chính rốt cuộc cạn lời, thầm nhủ: "Đạo sĩ này đạo pháp chẳng ra gì, nhưng mà năng lực lầm bầm chửi bậy thật là giỏi mà! Một mình có thể lẩm bà lẩm bẩm chửi tới nửa tiếng, còn không bị trùng lặp, năng lực này cũng không phải người bình thường có thể làm được."
Đạo sĩ thì thà thì thào, hùng hùng hổ hổ đi xong Thất Tinh Bộ, múa kiếm gỗ đào giống như chém trúng cái gì, sau đó đánh xong hoàn thành công việc. Đạo sĩ nói:
- Ác quỷ đó đã bị tôi chém chết, thí chủ có thể yên tâm rồi.
Lý Đại Phát nghe xong lập tức thở phào nhẹ nhõm, sau đó nói với thư ký:
- Đưa tiền.
Thư ký không quan tâm đưa tiền cho đạo sĩ. Lý Đại Phát nhẹ nhõm thở ra, vui vẻ tạm biệt rời đi. Đợi Lý Đại Phát đi xa, đạo sĩ cởi xuống nón đạo sĩ lau mồ hôi, cảm thán nói:
- Loại ngu ngốc thế này làm sao có nhiều tiền như vậy! Thật đúng là không có thiên lý mà!
Vừa dứt lời thì nghe cửa leng keng mở ra. Đạo sĩ quay đầu nhìn lại không thấy ai, tiếp theo là một cơn gió lạnh thổi vào. Đạo sĩ sửng sốt, lẩm bẩm:
- Điều hòa mở lớn à?
- Thí chủ, lừa người cũng không phải thói quen tốt.
Đúng lúc này một giọng nói ôn hòa vang lên, dọa đạo sĩ giật mình, cửa tiệm này của hắn không tính là lớn, liếc mắt là có thể nhìn hết. Trong nhà có người hay không trong lòng hắn rất rõ. Này đột nhiên có người tới là có ý gì?
Đạo sĩ vừa nghiêng đầu liền thấy trên ghế sofa trong nhà không biết khi nào nhiều thêm một tăng nhân áo trắng. Bên cạnh tăng nhân áo trắng còn có một con cá mặn đang ngồi. Đạo sĩ dụi dụi mắt, sau đó kinh ngạc thốt lên:
- Phương Chính?!
Phương Chính khẽ mỉm cười:
- Thí chủ, nếu đã biết bần tăng, thì không cần bần tăng phải nói nhiều nhỉ?
Đạo sĩ không thể tin được nói:
- Đạo hữu, cậu đây là quá đáng rồi đó. Cậu là hòa thượng, tôi là đạo sĩ, tôi thế nào cũng không cần cậu quản đâu?
Phương Chính móc điện thoại ra đặt trên bàn, cười nói:
- Ông có phải là đạo sĩ thật hay không, tin tôi đăng một tin một cái là có thể tra được quần lót ông màu gì hay không? Ông phải tin tôi, thí chủ trên mạng đều là thần thông quảng đại đó.
Đạo sĩ lập tức toát mồ hôi lạnh.
Gã đương nhiên không phải đạo sĩ thật, trên thực tế, đạo sĩ thật ai làm cái này chứ. Đạo sĩ thật đều có đạo quán nổi danh cung phụng, mỗi ngày luyện khí luyện công, tham ngộ thiên đạo tự nhiên, thong dong tự tại, làm sao có thể bước vào hồng trần lừa tiền người khác? Còn nữa, nhà nước cũng không cho phép.
Tuy là nói đạo sĩ thật cũng có xuống núi giúp người xem phong thủy, đuổi tà, nhưng mà đó đều là người có bản lĩnh thật sự, hiểu biết y thuật, làm việc đàng hoàng. Mà không giống gã, mọi bản lĩnh đều dựa vào cái miệng. Cái này vốn cũng không có gì, huyền học mà, huyền ảo thần kỳ, chỉ cần có thể lừa qua, có người tố cáo, cảnh sát cũng không thể thật sự bắt hắn.
Nhưng mà Phương Chính không giống vậy, hòa thượng này địa vị quá cao, là nhân vật công chúng hot, hắn vạch trần ra, đạo sĩ đoán gã phải ngồi tù rục xương. Phương Chính nói:
- Thí chủ, vừa nãy kiếm được không ít tiền, chuẩn bị dùng làm cái gì?
Đến hiện giờ, đạo sĩ đã hiểu, hòa thượng này căn bản không xem hắn là người đồng đạo, cho nên mới nói từng câu đều là xưng hô thí chủ. Đạo sĩ biết, hầu hạ không tốt vị đại gia trước mặt này, hắn sau này không cần lăn lộn nữa, thế là cắn răng:
- Quyên tiền.
Phương Chính hài lòng cười:
- A Di Đà Phật, thí chủ vẫn có tuệ căn, ngày sau tu hành thật tốt, không chừng còn có thể chết tử tế.
Đạo sĩ nghe vậy, mặt đen sì, nào có cách khen người như vậy? Đây rõ rành rành là uy hiếp người! Tu hành đàng hoàng được chết yên lành, vậy không tu hành đàng hoàng thì sao? Nghĩ tới đây, đạo sĩ run rẩy nói:
- Cảm ơn đại sư chỉ điểm, tôi hôm nay sẽ quyên tiền, đóng cửa không làm nữa.
Phương Chính nói:
- A Di Đà Phật, thí chủ, mau đi đi.
Đạo sĩ chỉ cảm thấy trước mắt gió nhẹ thoáng qua, hòa thượng và Cá mặn trước mắt đã không thấy. Thần thông thần kỳ như vậy, hắn càng xác minh thân phận của Phương Chính.
Đạo sĩ này lăn lộn giang hồ lâu như vậy cũng là người thông minh, bỗng nhiên hồi phục lại tinh thần, vỗ đùi kêu lên:
- Hỏng bét! Con quỷ kia tám phần là Phương Chính đại sư mời tới chỉnh người kia, Phương Chính đại sư đi rồi, quỷ tất nhiên hiện lại. Kẻ đần kia vừa thấy quỷ đến liền biết bị lừa, há không phải sẽ đến tìm mình kiếm chuyện sao?
Nghĩ tới đây, đạo sĩ lập tức thu dọn tiền bạc, đóng cửa tiệm quẹo vào một con ngõ nhỏ, đồng thời đi ra ngoài, cởi đạo bào ra, lộ ra áo thun, quần đùi bên trong, chớp mắt biến thành một gã trung niên bình thường đầu đường cuối ngõ khắp nơi đều có thể thấy được, sau đó lên một chiếc xe dừng cách đó không xa rời đi.