Chương 1492: Hút Thuốc Không

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 1,701 lượt đọc

Chương 1492: Hút Thuốc Không

Ngày hôm đó, có một người tới tổ chức từ thiện Thiên Sứ, cũng không nói họ tên trực tiếp quyên góp 200 ngàn, sau đó nghênh ngang rời đi. Chuyện này còn được lên báo, trong lúc nhất thời trên phố truyền đi các loại chuyện cười, lời khen tới tấp dành cho người trượng nghĩa này.

Có người khen, có người sầu, giờ phút này, Lý Đại Phát lại sắp phát điên. Lý Đại Phát run lẩy bẩy châm một điếu thuốc, trên trán đều là mồ hôi lạnh, đôi môi tím tái. Không chỉ là Lý Đại Phát, thư ký cũng như vậy, hai người ngồi một trái một phải, lúc này giữa hai người không biết từ khi nào có thêm một người, một thân quần áo công trường, hai tay dang ra ôm vai hai người, cười thảm nói:

- Hai vị, vừa nãy chơi có vui không?

Thư ký nghẹn giọng nói:

- Đại đại đại... đại ca, anh Thái, có... có chuyện gì từ từ nói.

- Thái Quốc Hoành, hút... hút thuốc không?

Lý Đại Phát vừa nói vừa lấy thuốc lá ra, chỉ là tay run quá dữ dội, mấy lần đều móc không ra. Thái Quốc Hoành hỏi:

- Bây giờ đi đâu?

Lý Đại Phát khóc nức nở hỏi thư ký:

- Đi đâu?

Thư ký cũng khóc theo:

- Lý tổng, sao tôi biết được?

Lý Đại Phát nói:

- Sao cậu lại không biết?

Thư ký cũng nhanh trí, vội kêu lên:

- Đi ngân hàng rút tiền... được không?

Lý Đại Phát nói:

- Được không?

Thái Quốc Hoành cười hỏi:

- Rút bao nhiêu?

Lý Đại Phát nói:

- Ngài yên tâm, bao nhiêu cũng được.

Thế là xe lái tới cửa ngân hàng, sau đó một nhóm bảo vệ buồn bực nhìn Lý Đại Phát và thư ký, hai người này toàn thân cứng đờ, chân mềm nhũn đi về phía trước, nhìn thế nào cũng thấy có vấn đề, nhưng lại không nhìn ra có vấn đề gì.

Đi vào ngân hàng, Hương Sơn được nhân viên ngân hàng mời đến phòng VIP, mặt mỉm cười bưng trà rót nước. Lý Đại Phát lại chờ không nổi, bởi vì hắn nhìn thấy Thái Quốc Hoành không biết từ đâu móc ra một câu dao ở đó mài. Thế là Lý Đại Phát kêu lên:

- Cái gì cũng đừng lấy, lấy tiền ra cho tôi.

Giám đốc ngân hàng hỏi:

- Lý tổng, ngài muốn rút bao nhiêu tiền?

Lý Đại Phát nói:

- Rút 500 ngàn!

Keng! Thái Quốc Hoành bên kia gõ dao trong tay xuống, lẩm bẩm nói:

- Khá bén rồi, có thể dùng.

Lý Đại Phát lập tức kêu lên:

- Rút 1 triệu!

Thái Quốc Hoành đứng dậy, Lý Đại Phát nức nở nói:

- Rút 5 triệu!

Thái Quốc Hoành đi qua ngồi xuống bên cạnh Lý Đại Phát. Lý Đại Phát trực tiếp quỳ xuống đất hỏi:

- Đại ca, anh muốn bao nhiêu tiền?

Lý Đại Phát nhả ra từng chữ:

- Mạng người đáng giá bao nhiêu?

Lý Đại Phát nhìn con dao loáng qua loáng lại trước mặt, đã khóc không thành tiếng, nhưng mà não vẫn đang suy nghĩ, hắn cảm thấy ý của Thái Quốc Hoành hẳn là nói mạng hắn đáng bao nhiêu. Lý Đại Phát nghĩ tới mạng của mình, cắn răng nói:

- Đều rút hết.

Thái Quốc Hoành cười lấy dao lên, nói:

- Thật ngoan.

Giám đốc ngân hàng thì lại trợn mắt, hoàn toàn không hiểu Lý Đại Phát đang làm cái gì, vô thức nhìn thư ký, thấp giọng hỏi:

- Lý tổn,g các anh không có chuyện gì chứ? Sao lại khóc với không khí... nói tôi cũng không hiểu?

Thư ký nghe vậy gấp gáp:

- Ông nghe hiểu hay không không quan trọng, rút tiền có thể nghe hiểu hay không? Có thể nghe hiểu thì đi rút tiền! Đừng tò mò, tò mò nữa thì chết người!

Giám đốc ngân hàng thấy vậy không biết làm sao chỉ đành lùi ra chuẩn bị tiền. Có điều giám đốc ngân hàng cũng để ý, hắn cảm thấy Lý Đại Phát có vấn đề, có thể là bị người uy hiếp, trong lỗ tai có tai nghe không dây gì đó, bị người khống chế vân vân... thế là hắn báo cảnh sát. Hắn thì kéo dài thời gian đợi cứu Lý Đại Phát, mình cũng lập được đại công, Lý Đại Phát không mang ơn đưa phong bao thì ít ra cũng được cờ thưởng? Kết quả cảnh sát tới, cuối cùng kết quả nhận được là giám đốc làm chuyện uổng công vô ích.

Giám đốc bất đắc dĩ, chỉ đành rút hết tiền trong tài khoản của Lý Đại Phát, tổng cộng 35 triệu, sau đó nhét vào mấy cái túi lớn, được mấy bảo vệ mang đi. Khi Lý Đại Phát đi ra còn mắng:

- Mấy người suýt chút nữa là hại tôi rồi! Thật đáng chết!

Sau đó đội xe rời đi trong ánh mắt khổ sở của giám đốc, đi thẳng đến nhà họ Thái. Ai cũng không nhìn thấy trên đỉnh xe, một hòa thượng đang cười ha hả mà nhìn, một con cá mặn đang chạy theo xe, miệng mắng chửi:

- Đệt, tại sao không cho con lên xe? Tại sao? Tại vì sao?

Phía sau Cá mặn có một cái bong bóng bay trên không, một cô gái ngồi bên trong, ánh mắt ngây ngốc, hiển nhiên vẫn còn chưa thoát ra khỏi đau thương.

Không lâu sau đội xe lái tới một tiểu khu ở ngoại ô, xe vừa dừng lại, một nhóm bảo vệ ồ ạt xuống xe, trong tay mỗi người có một cái túi đen, dọa cho dân ở bốn phía đều lui lại, cho rằng những người này tới đây đánh nhau.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right