Chương 1494: Người Hay Là Chó
Mà từ đầu đến cuối cũng chỉ có Thái Ngọc Phân và Dương Liên cùng với vài người biết, chuyện này là do Phương Chính làm chủ, nhưng Phương Chính không nói, bọn họ cũng không nói ra. Nhưng mà trên đời này không có bức tường nào không lọt gió, khi cảnh sát giao thông địa phương kiểm tra camera theo dõi vụ tai nạn xe cộ, nhìn thấy một hòa thượng mặc tăng y rách rưới đang lượn lờ ở gần đó, phóng to lên nhìn chính là Phương Chính.
Thêm vào trên người Lý Đại Phát xảy ra nhiều chuyện không hợp lý như vậy, bọn họ trực tiếp quy ra mọi chuyện không hợp lý này đều là từ Phương Chính, bọn họ lập tức cảm thấy hình như đều hợp lý cả.
Mặc kệ bên ngoài ầm ĩ ra sao, Phương Chính đã rời khỏi nhà Thái Ngọc Phân, cõng Cá mặn, mặc áo tăng rách nát, lại biến thành một tiểu hòa thượng bình thường, lắc lư đi trên đường lớn. Cá mặn thán phục:
- Sư phụ, nhiều tiền như vậy đều cho Thái gia à? Con thấy trên mạng nói, bình thường xảy ra tai nạn giao thông, máy bay rơi gì đó đều là bồi thường hai ba trăm ngàn là xong. Nhiều hơn tí thì 500 ngàn, lần nhiều nhất là hơn 700 ngàn. Người lần này bồi thường hơn 30 triệu, trời ạ... kỷ lục thế giới luôn đi?
Phương Chính nghe vậy lắc đầu nói:
- Con cảm thấy nhiều sao?
Cá mặn hỏi:
- Không nhiều sao?
Phương Chính lấy điện thoại mở mấy tin tức cũ nước ngoài, đưa cho Cá mặn xem:
- Đọc thử xem...
Cá mặn cầm điện thoại vô thức đọc:
- Một ông lão bị phỏng, bồi thường 2 triệu 860 USD; bé gái bởi vì tai nạn xe dẫn đến bại liệt, bồi thường 1750000 bảng, công ty gia cụ bồi thường 3 đứa trẻ mất mạng do bị đồ dùng có vấn đề đè chết, ước chừng 50 triệu USD,...
Đọc tới đây, Cá mặn kinh ngạc há hốc mồm nói:
- Ở nước ngoài bồi thường nhiều như vậy sao?
Phương Chính nói:
- Đúng vậy, nước ngoài bồi thường nhiều như vậy đó. Chúng sinh bình đẳng, nước ngoài bồi thường nhiều như thế, vì đâu chúng ta chỉ bồi thường cho người bị hại mấy trăm ngàn là xong? Mạng sống của người ta là mạng, của chúng ta không đáng tiền sao? Luật pháp lạc hậu, con người dù gì cũng phải phát triển chứ? Vi sư không quản nổi pháp luật, chỉ có thể tự mình tiến lên mấy bước. Bây giờ, con còn cảm thấy vi sư trừng phạt nghiêm khắc hay không?
Cá mặn nói:
- Con cảm thấy có thể phạt hắn thêm mấy trăm triệu nữa!
Phương Chính cười cười không nói gì. Đúng lúc này, xa xa truyền tới tiếng tranh cãi giận dữ.
- Tôi nuôi chó thì sao hả? Ăn hết gạo nhà mấy người chắc? Anh dựa vào đâu mà hù dọa chó của tôi?! Còn không thừa nhận, anh la nó cút, còn lấy chân đá nó, anh có còn là người không?
Cá mặn hỏi:
- Sư phụ, có chuyện gì thế?
Phương Chính lắc lắc đầu nói:
- Đi qua xem thử.
Ở xa xa, trước cửa một tiểu khu, một cô gái tức giận chỉ vào một người đàn ông lớn tiếng chửi mắng. Người này cũng rất giận dữ, cãi cọ với cô ta gì đó, nhưng mà mặc kệ anh ta nói gì, người nữ kia đều điên cuồng chửi lại, chỉ kém nhào lên đánh người.
Bên cạnh một đám người vây xem cũng xôn xao bàn tán. Phương Chính sáp tới hỏi thăm tình hình, có người nhiệt tình giúp hắn kể rõ đầu đuôi.
Dương Chí Cương hôm nay tâm trọng cực kỳ tốt, chủ nhật nghỉ làm, cuối cùng có thể dẫn con gái ra ngoài chơi. Xuống lầu, nhìn con gái bốn tuổi chạy quanh mình, lòng hắn cũng mềm nhũn. Ngay lúc này, một tràng chó sủa vang lên, con gái nhỏ Dương Duyệt Nguyệt sợ hãi vội vàng trốn ra sau lưng Dương Chí Cương.
Dương Chí Cương cau mày nhìn, chỉ thấy một con chó chăn cừu oai phong cao một mét vẫy đuôi từ bên khúc cua chạy tới, sau đó vụt chạy vào dải cây xanh bên cạnh, vừa chạy vừa sủa, dọa cho không ít người xung quanh đều đi vòng qua tránh. Dương Chí Cương không nhịn được mắng:
- Chó to như vậy cũng không dắt, không sợ cắn người ta à? Chủ con chó này thật vô tư nhỉ.
Dương Duyệt Nguyệt kéo ống quần Dương Duyệt Nguyệt nói:
- Ba ơi, con sợ.
Dương Chí Cương nói:
- Không sao, ba ôm con thì không có chuyện gì.
Dương Duyệt Nguyệt lập tức dang tay đòi ôm. Dương Chí Cương mỉm cười vừa muốn ôm Dương Duyệt Nguyệt. Ngay lúc này, một tiếng thở phì phò mau chóng tới gần, Dương Duyệt Nguyệt sợ hãi òa lên tránh sang một bên, Dương Chí Cương quay đầu chỉ thấy con chó chăn cừu kia chạy nahnh đến đây, vừa chạy vừa sủa, nhìn có vẻ rất hung dữ. Dương Chí Cương cũng bị dọa điếng người, nhưng mà con gái ở bên cạnh sao có thể lui lại được?
Thế là Dương Chí Cương gào lớn:
- Cút đi!
Đồng thời Dương Chí Cương giơ chân vờ muốn đạp, con chó chăn cừu thấy vậy vội né qua, sau đó lui lại cách đó không xa sủa lớn với Dương Chí Cương. Dương Chí Cương thấy vậy hét lên:
- Chó của ai? Mau dắt đi! Mẹ nó đã điên rồi còn thả ra ngoài!