Chương 1495: Điêu Ngoa
Nhưng mà xung quanh cũng không có ai lên tiếng, ngược lại có một phụ nữ ở xa xa nhìn qua bên này một cái, sau đó tiếp tục tự mình nói chuyện điện thoại, nhưng mà từ trong dây dắt chó trong tay cô ta là biết, hẳn là chó của cô ta, nhưng mà cô ta hiển nhiên đối với chó nhà mình chiếm ưu thế không hề để tâm.
Dương Duyệt Nguyệt bị con chó lớn nọ hù dọa cuối cùng không kiềm được nữa bắt đầu òa khóc.
- Oa ...
Dương Chí Cương thấy vậy đau lòng kinh khủng, lụm một cục đá bên đường ném qua con chó kia, đồng thời la lên:
- Cút!
Con chó nọ không ngờ Dương Chí Cương ném đá, suýt nữa bị ném trúng, bị hù lùi lại thêm một khoảng. Lúc này người phụ nữ nghe điện thoại không vui, cúp máy từ xe đã ầm ĩ:
- Tên khốn này làm gì đó? Dựa vào đâu mà anh đánh chó của tôi?!
Dương Chí Cương vừa thấy, hóa ra là chó cô ta nuôi, hắn cũng tức khí nói:
- Cái gì mà tôi đánh chó cô? Chó của cô cắn bậy, cô không thấy sao?
- Không nhìn thấy!
Người nữ há miệng là hét ầm lên, sau đó chỉ vào mũi Dương Chí Cương mà mắng:
- Thứ độc địa khốn kiếp, anh nói chó tôi cắn người, cắn chỗ nào? Anh nói xem! Tới đây, cho tôi xem thử!
Dương Chí Cương giận xanh mặt, nói:
- Chó của cô chạy tới hù con gái tôi, tôi đuổi nó đi thì sao?
Người phụ nữ âm dương quái khí nói:
- Dọa con gái anh? Con gái anh hù chó nhà tôi đi! Người gì sinh con nấy, xấu thành như vậy chẳng trách sẽ dọa cho chó nhà tôi phải sủa.
Dương Chí Cương bốc hỏa:
- Cô nói cái gì? Cô dắt chó không cột dây, chó hù dọa người, cô còn có lý? Còn mắng người?
Người phụ nữ lớn tiếng la hét:
- Tôi chửi anh thì sao hả? Đồ thứ không ra gì, mẹ nó tôi chửi anh thì sao? Đàn ông đàn ang khi không đánh chó của tôi, anh còn là người không? Anh là người sao?
Lúc này Phương Chính và Cá mặn đúng lúc đi tới, nhìn thấy một màn này trước mặt.
Phương Chính hỏi:
- Thí chủ, anh kể chuyện như thật, đều nhìn thấy cả à?
Người đàn ông cười:
- Lúc trước tôi là người kể chuyện đấy, sau này không ai nghe nữa, tôi ở đây mở một cửa hàng nhỏ. Một ngày cũng không buôn bán được bao nhiêu, thôi thì ngồi ngoài cửa hóng chuyện vậy. Vị đại sư này, cậu tu hành ở đâu vậy? Xưng hô thế nào?
Phương Chính vừa muốn trả lời thì nghe Dương Chí Cương ở đằng kia căm giận nói:
- Tôi đánh chó của cô khi nào?
Người phụ nữ lập tức nóng nảy:
- Còn không dám nhận? Cục đá anh ném chó tôi, tôi cũng nhìn thấy! Anh còn không thừa nhận? Tôi nói cho anh biết, chó nhà tôi nếu sợ không ăn cơm, dm tôi làm chết anh!
Dương Chí Cương lập tức móc điện thoại ra bắt đầu quay phim, nói:
- Cô muốn cho ai chết?
Người phụ nữ căn bản không sợ, vung tay lên nói:
- Quay phim? Anh thích thì quay! Tôi nói cho anh biết bà đây không sợ! Vẫn là câu nói đó, chó nhà tôi nếu xảy ra chuyện gì tôi làm chết cả nhà anh!
Dương Chí Cương vừa nghe vậy lập tức nổi giận, trợn mắt muốn đánh người, đồng thời nói:
- Cô con mẹ nó nói lại lần nữa xem!
Người phụ nữ vừa thấy Dương Chí Cương nổi điên cũng hơi rén, lùi ra sau một bước nói:
- Anh muốn làm gì? Nhiều người đang nhìn như vậy, đánh chó của tôi giờ còn muốn đánh người nữa phải không? Muốn đánh nhau phải không? Anh đợi đó, tôi kêu chồng tôi gọi người đến, coi ai dữ hơn!
Dương Chí Cương tức không tả nỗi, kêu lên:
- Cô thả chó lung tung, còn nói lí nữa? Còn đánh người? Thật sự coi trên đời này không có pháp luật à!
Người phụ nữ hất mặt, nói:
- Pháp luật cái đ* gì, bây giờ pháp luật đáng mấy đồng tiền? Anh khinh tôi không hiểu biết à? Chó của tôi cắn chết anh, cùng lắm cho nó đi theo anh thôi, đền thêm tí tiền mai táng mà thôi, bằng tiền một cái lốp xe của bà đây thôi! Anh tính là cái rắm gì!
Lời này vừa nói ra, quần chúng vây xem chung quanh mặt xạm lại, lời này thật quá quắt!
Dương Chí Cương nổi giận, nhìn dáng vẻ của hắn, nếu không phải lo lắng con gái ở bên cạnh, không muốn cho bé nhìn thấy cảnh tượng người lớn đánh nhau phỏng chừng sớm đã đánh luôn.
Người phụ nữ thấy Dương Chí Cương không nói gì càng đắc ý hơn:
- Bà đây dắt chó không cột dây đó, anh có thể làm gì tôi? Lại nói, chó nhà tôi hiểu chuyện hơn mấy người nhiều, không cắn ai. Vẫn là câu đó, cắn thì cắn đi, bất quá đưa mấy người đi tiêm ngừa dại thôi, bao nhiêu tiền đâu! Pháp luật cũng không nói chó nhà cắn người, chủ phải ngồi tù đâu nhỉ?
Đúng lúc này, ở xa xa truyền tới một tràng tiếng chó sủa, tiếp đó là tiếng trẻ con la khóc, mọi người nhìn qua, chỉ thấy chó chăn cừu của người phụ nữ này bổ nhào qua một bé gái. Nhe răng nanh rõ ràng muốn cắn người!
Phương Chính thấy vậy trừng mắt, Nhất Mộng Hoàng Lương lập tức kéo con chó vào mộng, đứa bé trong mắt con chó bỗng biến thành con hổ to lớn, dọa cho nó chân nhũn ra, xoay người chạy tới bên chân người phụ nữ không dám nhúc nhích.