Chương 1496: Hòa Thượng Khiến Người Phẫn Nộ
Chẳng qua nhìn thấy chó bị dọa thành như vậy, người phụ nữ không chịu được, chỉ vào đứa bé còn đang khóc ở đằng kia chửi bới:
- Con cái nhà ai đây? Không có chuyện gì thả ra ngoài đây dọa ai? Nhìn xem dọa chó nhà tôi sợ kìa! Còn là người hay không?!
Nói lời này ra quần chúng không nhịn được nữa, xôn xao mở miệng lên tiếng.
- Chó nhà cô dọa người ta, còn nói con nhà người ta này nọ nữa hả?
- Người phụ nữ này thật không có lí lẽ.
- Chó nhà mình không trông coi còn mắng người khác sai, không biết xấu hổ hay gì?
Người phụ nữ nghe vậy cũng không sợ, ngược lại trợn mắt nói:
- Mấy người ồn ào cái gì mà ồn ào? Chó nhà tôi cắn mấy người chưa? Sợ chó như vậy thì tự mình không biết đi vòng qua tránh đi? Chọc chó tôi làm gì? Con mình không trông chừng bị cắn cũng đáng đời!
Dương Chí Cương la lên:
- Người phụ nữ này ngang ngược không biết lí lẽ! Báo cảnh sát đi!
Cô ta nghe xong cũng không sợ, nói:
- Chó nhà tôi một không cắn người, hai không dọa người, trái lại còn bị dọa... báo cảnh sát? Báo đi, con ai ra đây tôi đền tiền!
Dương Chí Cương cùng với quần chúng vây xem giận hết sức lại không biết làm sao, cũng không thể nhào lên đánh người được. Đúng lúc này, trong đám người vang lên một tiếng niệm phật hiệu:
- A Di Đà Phật, bần tăng cảm thấy bị nữ thí chủ này nói có lí mà!
Ông chủ lúc đầu kể chuyện cho Phương Chính kinh ngạc:
- Hòa thượng, cậu bị ngu à?
Dương Chí Cương phẫn nộ:
- Hòa thượng, cậu nói vớ vẩn gì đó?
Người phụ nữ thì lại vui vẻ, cuối cùng có người đứng về phía cô ta rồi, bèn kêu lên:
- Vẫn là đại sư biết rõ lí lẽ, không giống mấy người này, từng người sống uống phí tới như vậy lại so đo với chó.
Phương Chính gật đầu nói:
- Đúng thế, mấy người lớn vậy mà đi so đo cái gì với một con chó chứ?
Mọi người sững ra, nhìn nhìn hòa thượng lại nhìn nhìn người phụ nữ, lại nghĩ lời Phương Chính nói, từng người đều lộ ra nụ cười quái đản.
Người phụ nữ cũng cảm thấy Phương Chính nói như này có gì đó sai sai, sao nghe cứ như đang chửi cô ta ấy nhỉ? Thế là cô nói:
- Hòa thượng, ăn nói kiểu gì thế hả?
Phương Chính oan ức, nói:
- Nữ thí chủ, là cô nói như vậy trước mà, bần tăng chỉ là lặp lại mà thôi, có vấn đề gì sao?
Cô ta đỏ mặt, có thể nói gì nữa? Hòa thượng người ta có thể là đang nói con chó dưới chân cô, nhưng mà nếu cô tự đặt mình vào vị trí đó chẳng phải là tự mình nhận mình là chó sao?
Phương Chính thấy vậy cười ha hả nói:
- Các vị đừng tức giận, bần tăng cảm thấy nữ thí chủ này nói thật sự có lí. Đầu tiên, chó là của cô ấy, cô ấy thích nuôi sao thì nuôi. Nữ thí chủ đồng ý không?
Cô ta kêu lên:
- Đồng ý, tuyệt đối đồng ý, đại sư nói hay quá!
Mọi người thì tức giận giống như nhìn thấy thứ vô liêm sỉ trơ tráo nhất thế giới vậy. Có người lấy điện thoại ra bắt đầu quay phim, bọn họ thề là phải đăng đôi nam nữ trơ trẽn này lên mạng đả kích thật tốt một chút!
Người phụ nữ vô thức trốn tránh, kết quả hòa thượng kia lại còn rất cao hứng, di chuyển về phía trước ống kính, nhếch miệng cười tạo dáng đẹp. Mọi người thấy thế mắng to trong lòng:
- Quả nhiên vô liêm sỉ không có giới hạn.
Phương Chính tiếp tục nói:
- Thứ hai, chó chỉ sủa chứ chưa cắn người, mọi người cớ sao phải cắn mãi không buông? Dọa đứa nhỏ khóc mà thôi, đứa bé khóc cũng không khóc chết, coi như tăng thêm hô hấp mà thôi. Nữ thí chủ, bần tăng nói có đúng không?
Cô ta lại la lên:
- Đúng đúng đúng! Quá đúng! Chính là như vậy!
Phương Chính nói tiếp:
- Thứ ba, chó không hiểu chuyện, người không thể không hiểu chuyện, người không cần tính toán với chó làm gì. Chó sủa, anh đánh nó, như vậy là không đúng rồi, lỡ đâu chọc con chó giận lên cắn anh một phát, có phải đáng đời anh hay không? Nữ thí chủ, bần tăng vẫn nói đúng chứ?
Người phụ nữ gật đầu:
- Đúng! Chó cắn anh, tôi thường tiền là được, dẫn anh đi khám bác sĩ. Nhưng mà anh đánh chó của tôi bị nó cắn thì đáng đời! Một đồng cũng không đền, đáng đời anh bị cắn, cắn chết mới đúng!
Mọi người đã tức đến không nói thành lời, chỉ muốn về nhà mài dao. Cá mặn truyền âm nói:
- Sư phụ, sao con cảm thấy người đang tìm chết thế nhỉ?
Phương Chính không để ý tới Cá mặn, nói với cô gái:
- Nữ thí chủ, sau này ai nói cô nữa, cô yên tâm, bần tăng nhất định sẽ đứng về phía thí chủ.
Cô ta cảm kích:
- Ôi chao, đại sư, cậu đúng thật là Tế Công sống mà! Người tốt nha! Tôi tên Vương Quý Hương, ai bắt nạt cậu, cậu cứ nói tên tôi ra! Thôi, không có chuyện gì nữa tôi dắt chó đi đây!
Nói xong Vương Quý Hương thích chí vui vẻ muốn dắt chó đi, khổ nỗi Phương Chính lại thay đổi suy nghĩ, cái mà con chó nhìn thấy là con hổ ở gần đó, dọa sợ vãi cả đái ra, làm sao còn dám chạy lung tung nữa?
Vương Quý Hương gọi mấy lần chó ta không động đậy, bất đắc dĩ Vương Quý Hương đành phải tròng dây vào lôi chó đi. Nhìn thấy cảnh này không ít người cảm thấy buồn cười, nhưng mà vừa nhìn hòa thượng này lập tức cáu giận không biết xả đi đâu.
Phương Chính cũng không quan tâm bọn họ, cười hà hà nói:
- Các vị, giữ video lại sau này còn có tác dụng đó.