Chương 1497: Đại Sư Dắt Chó Đi Dạo

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 4,196 lượt đọc

Chương 1497: Đại Sư Dắt Chó Đi Dạo

Ông chủ cửa hàng hầm hừ:

- Cậu yên tâm, bọn tôi bảo đảm giúp cậu nổi tiếng!

Phương Chính cũng không để bụng, khẽ mỉm cười xoay người rời đi. Cá mặn kêu lên:

- Sư phụ, cứ đi như vậy à? Cái này không hợp phong cách của người nha.

Phương Chính bật cười:

- Ai nói muốn đi? Tìm chỗ đón đại sư huynh của con.

Cá mặn ngạc nhiên:

- Hả, là sao?

Ngay sau đó, một đạo hồng quang từ trên trời giáng xuống, người vừa đáp xuống đã kêu lên:

- Sư phụ, người đột nhiên khôi phục thần thông cho con là có chuyện gì thế?

Phương Chính gật đầu:

- Gọi con không có việc gì, chủ yếu là muốn con mang đại sư huynh qua đây.

Hồng Hài Nhi kinh ngạc:

- Gọi đại sư huynh tới đây? Huynh ấy là không muốn xuống núi nhất, có thể xuống sao?

Phương Chính cười nói:

- Con nói với nó, nó không xuống núi bỏ đói một tháng, nó chắc chắn xuống. Nhớ rõ nói dễ nghe tí, tự viện chúng ta không cổ xúy chủ nghĩa bá quyền, đặc biệt dân chủ.

Hồng Hài Nhi liếc mắt, bay trở về Nhất Chỉ tự. Trong Nhất Chỉ tự truyền ra tiếng Độc Lang rít gào.

- Dân chủ? Dân chủ ông nội hắn! Tên trọc chết bầm này có phải lại hết tiền hay không? Không có cơm ăn hả? Đây có phải là khúc dạo đầu cho món cầy tơ bảy món hay không?

Con khỉ tỉnh bơ nói:

- Đại sư huynh, đệ ủng hộ huynh tạo phản, nếu không huynh đừng xuống.

Độc Lang cười ha hả:

- Ngươi là ủng hộ ta chết đói bớt một miệng giành ăn cơm với các ngươi đi? Mơ đẹp lắm, tứ sư đệ, chúng ta đi!

Hồng Hài Nhi hỏi:

- Làm gì?

- Tìm trọc ngốc chứ làm gì! Ta có linh cảm hôm nay lại nhịn đói nữa...

Độc Lang bị Hồng Hài Nhi mang đi trong tiếng rên rỉ. Nhìn hồng quang đi xa, Con khỉ thở dài. Con sóc tò mò hỏi:

- Sư đệ sao thế?

Con khỉ lắc lắc đầu:

- Bây giờ đồ ngốc khi nhắc đến miếng ăn cũng biến thành thông minh, xã hội thật khó sống mà...

Con sóc:

"..."

Không lâu sau Hồng Hài Nhi mang Độc Lang tới tìm Phương Chính, khó hiểu hỏi:

- Sư phụ, người gọi đại sư huynh tới làm gì vậy ạ?

Phương Chính mỉm cười nói:

- Không có gì, nhìn thấy người trong thành phố hình như đều rất thích dắt chó đi dạo, vi sư cũng phải theo kịp mốt, bắt kịp thời đại, cũng muốn thử cảm giác dắt chó di dạo.

Độc Lang nghe vậy trợn to mắt la lên:

- Sư phụ, con là sói không phải chó!

Phương Chính nói:

- Mặc kệ con là sói hay là chó, dù sao tổ tông cũng là một, bề ngoài cũng không khác mấy. Vi sư không có chó, chỉ có thể dắt con đi dạo!

Độc Lang la lên:

- Không đúng! Kháng nghị! Sư phụ, con là con sói oai phong uy vũ như thế, người xem con là chó nhà sao? Con kháng nghị!

Phương Chính tát một phát nói:

- Kháng nghị vô hiệu, đương nhiên nếu như con kháng nghị bằng cách tuyệt thực thì vi sư có thể suy nghĩ lại.

Độc Lang vừa nghe vội vàng thè lưỡi vẫy đuôi hỏi:

- Sư phụ, người xem con thế này giống không?

Phương Chính giơ lên ngón tay cái nói:

- Không tồi, ánh mắt đừng sắc bén như vậy, ngốc một chút, cười híp mắt đi.

Độc Lang phối hợp làm theo. Cá mặn ở một bên lắc đầu nói:

- Ầy, đường đường là một con sói thật tốt cứ thế bị sư phụ huấn luyện thành chó.

Hồng Hài Nhi nói:

- Nói cái này làm gì? Nhớ năm đó ta còn là Sơn Đại Vương oai phong lẫm liệt, bây giờ không phải cũng thành tiểu sa di sao?

Cá mặn gật đầu theo:

- Cũng phải, năm đó ta cũng là một con cá mặn dưới trướng Phật Tổ, bây giờ trở thành cá mô tô... haiz... nhân sinh không có gì tệ hơn khi gặp một tên trọc không đáng tin!

Hồng Hài Nhi nói:

- Có lí!

Trong khi hai người kẻ xướng người họa, bên kia Phương Chính đã hoàn thành huấn luyện Độc Lang. Phương Chính nói:

- Tịnh Tâm, không có chuyện gì nữa có thể trở về rồi, trong tự viện chỉ có hai đứa Tịnh Khoan và Tịnh Chân, vi sư vẫn có chút không yên tâm.

Hồng Hài Nhi trợn mắt, không vui vẻ lắm, nhưng mà Phương Chính nói cũng có lí. Mặc dù Con khỉ và Con sóc đã được cường hóa, nhưng mà quỷ mới biết trong núi sẽ có cái gì xuất hiện... lỡ đâu có thợ săn xuất hiện thì sao? Gặp phải một đám người không thèm nói đạo lí thì sao? Đây chính là phiền phức không nhỏ. Thế là Hồng Hài Nhi không cam lòng bay trở về.

Phương Chính lại bọc Cá mặn lên cõng trên lưng, sau đó nói nhỏ bên tai Độc Lang mấy câu. Độc Lang sửng sốt, kêu lên:

- Sư phụ, người như này cũng quá là xấu á!

Phương Chính đưa tay quất một cái:

- Cái gì mà xấu? Vi sư đây là độ chó! Độ người! Độ thế gian! Đại công đức đó hiểu không?

Độc Lang lắc đầu:

- Không hiểu... lấy lang phẩm của con, loại chuyện này con làm không được, sư phụ người nhìn nhầm sói rồi.

Phương Chính nói:

- Không hiểu cũng phải hiểu, tin tưởng người cầm quyền sẽ không sai, làm cho tốt buổi tối thêm cơm. Đương nhiên nếu như không làm...

Độc Lang lập tức héo:

- Sư phụ, ánh mắt người thật tốt, vừa ngó liền nhìn ra con là con sói thế nào, làm!

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right