Chương 1498: Nó Đang Ăn Vạ Đó
Phương Chính bất đắc dĩ, bảo đệ tử làm việc còn phải uy hiếp dụ dỗ, đội ngũ này thật khó dẫn dắt mà.
Cô gái dắt chó tên Thường Phượng Anh, sở thích duy nhất của cô là dắt chó đi dạo. Chó ở nhà, trong mắt cô vô cùng thân thiết, không nói vượt qua cha mẹ, nhưng cũng đối xử như một thành viên trong gia đình. Hôm nay xuống lầu cãi vã khiến cô rất khó chịu, nhưng mà hòa thượng kia lại khiến cô cảm thấy trên đời vẫn có tình thương, tấm lòng của mọi người đối với chó vẫn bao dung. Thế là tâm trạng cô lại tốt hơn không ít.
Thường Phượng Anh nhìn chú chó nhà mình chạy loạn khắp nơi, đá hoa giẫm cỏ, chơi đến quên cả trời đất, tâm tình của cô càng tốt hơn. Nhất là khi nhìn chó nhà mình đáng yêu nhấc nhấc chân lên vẩy nước tiểu, nhấc đuôi lên là sản xuất một đống phân, tâm trạng cực kỳ vui sướng, lẩm bẩm:
- Bảo bảo thật ngoan, biết đi vệ sinh ở bên ngoài, về nhà là sạch sẽ rồi!
Chó cũng không biết có hiểu hay không, dù sao xả xong lại tiếp tục chạy, thấy người liền sấn tới, dọa cho người đi đường rối rít tránh đi, ai nấy đều tức giận nhìn. Đáng tiếc, Vương Quý Hương dường như không nhìn thấy, cho dù có thấy cũng sẽ bĩu môi nói:
- Người lớn như vậy còn sợ chó? Sống mấy chục năm như heo à?
Người nghe thấy lời này càng phẫn nộ hơn, đáng tiếc Vương Quý Hương căn bản không quan tâm tới sự giận dữ của mọi người, nguyên tắc của cô là bản thân mình và chó vui vẻ, mọi chuyện đều tốt, người khác thì có liên quan gì tới cô chứ?
Kết quả là, Vương Quý Hương ỷ vào thế, đi diễu võ dương oai trên đường phố, những nơi con chó đi qua thì mọi người đều ồn ào né tránh. Người lớn bế trẻ con, người già chủ động đi tránh đường, thật sự rất uy phong lẫm liệt... Rất có cảm giác như sơn đại vương.
Lúc Vương Quý Hương đang vui vẻ, bỗng nhiên nghe thấy từng đợt tiếng kinh hô từ phía sau truyền đến...
- Đậu má! Sao to thế?
- Đồ chơi gì thế này ? Trâu phủ thêm da chó à?
- Trời đất, con này đột biến à?
- Chó gì mà to vậy?
- Đừng nói, đúng là có thấy chó to rồi thế nhưng chỉ là hình trên mạng, không nghĩ tới bên cạnh cũng có...
- Chó này của ai thế?
- Không thấy ai dắt nó? Nhưng mà... Mợ nó dây thừng như sợi tóc thì có tác dụng quái gì?
- Trốn xa một chút, trốn xa một chút, không thể trêu vào cái thứ này đâu, nhỡ bị cắn một miếng thì cả đầu cũng không còn...
...
Vương Quý Hương quay đầu lại, chỉ thấy hòa thượng lúc trước giúp mình nói chuyện đang dùng một cây dây thừng plastic vô cùng tinh tế dắt một con chó, con chó kia còn cao hơn cả người! Đang đi trên đường, nhìn như một con ngựa!
Con chó này ngẩng đầu ưỡn ngực đi phía trước, hòa thượng chậm rì rì đi theo phía sau. Ánh mắt chó to đảo qua, nhìn người ở bốn phía đang tản ra, không ai dám tới gần, sợ bị cắn một miếng bay đầu...
Vương Quý Hương cũng cảm giác được da đầu tê dại, con chó lớn như vậy, cũng quá dọa người!
Đang lúc cô tranh thủ thời gian trốn đi, con chó kia đột nhiên nhìn về phía cô, chằm chăm nhìn thẳng cô, dường như có hứng thú với cô.
Vương Quý Hương sợ tới mức chân cũng nhũn ra, kêu lên:
- Hòa thượng! Trông coi chó cẩn thận!
Hòa thượng nghe thấy thấy, lập tức không vui kêu lên:
- Chó của tôi thì làm sao? Nó còn chưa chạy qua, chỉ mới nhìn mặt cô thôi mà? Sao? Còn không cho nhìn à?
- Chó của ông to thế, lỡ đâu cắn phải người thì làm sao bây giờ?
Vương Quý Hương kêu lên.
Sau đó hòa thượng nói:
- To à? To thì cắn người à? Cắn cô à? Nó cắn thì nói tiếp, không cắn thì đừng phí lời, lãng phí thời gian dắt chó đi chơi của bần tăng!
Hòa thượng nói xong lời này, con chó kia đã bắt đầu chạy qua hướng Vương Quý Hương...
- Hòa thượng, ông dắt chó cách xa tôi một chút!
Vương Quý Hương hét lớn.
- Chó muốn đi đâu là quyền của nó, tôi còn có thể quản được sao? Con chó lớn như vậy, cô tới dắt thử xem...
Lúc nói chuyện, hòa thượng kia cũng đong đưa dây thừng, con chó cũng theo đó mà đi tới.
Vương Quý Hương vội vàng lui về phía sau, hét lớn:
- Đừng qua đây! Đừng qua đây! Ông tránh ra, ra xa một chút!
Phương Chính ha hả cười nói:
- Thí chủ, cô kích động như vậy làm gì? Chó nhà tôi ngoan lắm, hiền khô à, cũng chưa cắn chết ai bao giờ.
Vương Quý Hương nghe thấy, chưa từng cắn chết ai? Vậy chính là cắn người rồi? Cô ta lại càng sợ, xoay người muốn chạy.
Lúc này, Phương Chính ở phía sau nói:
- Đừng chạy, nếu chạy thì chó nhà tôi sẽ đuổi theo đó!
Vương Quý Hương lập tức không dám chạy, nhưng không kiềm được mà lùi lại từng bước...
Lúc này, chó chăn cừu của Vương Quý Hương mới lại gần đây, phỏng chừng cũng chưa từng gặp con chó nào lớn như vậy... Nhưng chó chăn cừu hình như cũng không quá sợ Độc Lang, ngược lại là phe phẩy cái đuôi đi đến, hạ thấp đầu, bày ra dáng vẻ sụp mi thuận mắt, như là đang muốn lôi kéo làm quen.
Độc Lang nhe răng, nâng lên móng vuốt, nhấn một cái...
Chó lớn hung mãnh trong mắt của Vương Quý Hương trực tiếp bị ấn xuống mặt đất, thảm thiết kêu ngao ngao.
Độc Lang vứt cho Phương Chính một ánh mắt khó chịu, dường như muốn nói: "Con cũng chưa dùng sức, chỉ chạm nhẹ nhàng chạm vào nó một chút xíu thôi mà đã như vậy rồi, con chó này đang ăn vạ đó!"