Chương 1499: Giữ Chó Của Mình Đi

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 2,820 lượt đọc

Chương 1499: Giữ Chó Của Mình Đi

Phương Chính cũng biết, trong tình huống chó không hiểu chuyện, cũng thật sự chưa hề cắn người, thì nó thật đúng không có trách nhiệm. Nếu nói về chuyện chịu trách nhiệm, thì cũng là chuyện của chủ nhân Vương Quý Hương này!

Cho nên, Phương Chính từ đầu tới đuôi cũng không muốn làm khó nó, Độc Lang càng không thể thật sự làm con chó này bị thương, nhưng mà kỹ thuật diễn của con chó này thật đúng là giống ăn vạ!

Vương Quý Hương cũng không biết chó nhà mình đang ăn vạ giữa đường đâu, vừa thấy chó nhà bị ấn trên mặt đất kêu gâu gâu thảm thiết thì ngay lập tức nóng nảy, kêu lên:

- Hòa thượng, bảo chó của ông đi xa chút, làm bị thương chó nhà tôi rồi!

Phương Chính lại không cho là đúng, nói:

- Thí chủ, lời nói này của cô là đang nói cái gì? Chó nhà tôi đang chơi cùng với chó nhà cô mà, yên tâm, chơi không chết được. Coi như là có thiếu tay thiếu chân thì tôi đền tiền lại cho là được, bồi thường một phân cũng không thiếu.

- Ông...

Vương Quý Hương lập tức chán nản, cái này không phải logic của cô ta sao ? Tên hòa thượng này sao lại vặn ngược lại cô như thế?

Hiện tại Vương Quý Hương đã hiểu rõ một chút vì sao trước đây hòa thượng này lại nói giúp cho chính mình. Thì ra tên này nuôi một con chó còn to, còn dữ hơn cả chó nhà mình!

Nhưng đối mặt với tên hòa thượng này, con chó to này, muốn làm dữ cũng không dữ được, chửi nhau cũng chửi không lại, cô ta lập tức nóng nảy, hô hào tứ phía:

- Mọi người lại đây mà xem này, có người thả chó ra hăm dọa này!

Thật sự là đang la hét bừa, nhưng cũng kéo tới được một đám người qua đường vốn đang đứng xem chó, còn có nhóm người đứng trước cửa xem náo nhiệt.

- Hây, chuyện này là thế nào đấy? Vừa nãy mới chỉ có một đám, thế nào giờ lại càng đông hơn nữa?

- Nhìn thấy con chó to bự đằng kia không? Là của hòa thượng kia.

- Đệt mợ, tôi nói không biết sao tên hòa thượng này trước đây sao lại nói đỡ cho Vương Quý Hương, thì ra cũng là để trải chăn cho chính mình, tên này còn nuôi con to hơn nữa!

- Ha ha, hai người này hiện giờ còn đang giằng co, có trò hay để xem rồi.

- Cậu theo phe ai?

- Tôi theo phe lưỡng bại cẩu thương.

"..."

Sau khi mọi người tụ tập lại đây, Vương Quý Hương cũng có phần nắm chắc. Cô cân nhắc, hòa thượng này hẳn là không dám hành hung nơi đông người đâu.

Phương Chính liếc mắt một cái đã nhìn thấu suy nghĩ của Vương Quý Hương. Hắn cho Độc Lang một ánh mắt, Độc Lang nháy mắt đã hiểu, gào to một tiếng, sau đó ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào Vương Quý Hương.

Vương Quý Hương sợ tới mức thiếu chút nữa ngồi bệt dưới đất. Đúng lúc này, Độc Lang tiến lên một bước, làm ra tư thế muốn truy kích.

Vương Quý Hương hét lớn:

- Hòa thượng, dắt chó của ông đi!

Kết quả liền nhìn thấy Phương Chính vung tay lên, ném dây thừng! Sau đó vỗ vỗ tay nói:

- Tôi cũng học hỏi thí chủ đây, dắt chó không cần thừng... Ai ui, cảm giác này, waooo...

Phương Chính vẻ mặt ngạc nhiên vui mừng nhìn đôi tay mình, dường như phát hiện ra được một đại lục mới, khoa trương kêu lên:

- Wow! Sướng như vậy à! Không có cảm giác dắt chó nữa, quả thực chính là giải phóng cho chính mình! Cảm giác tự do, thật thoải mái! Tôi quyết định, không dùng thừng nữa!

Phương Chính buông tay, đám người còn tụ họp lại xem náo nhiệt đã sợ đến mức ai nấy đều vội vàng lui về sau, trốn ra xa...

Độc Lang lập tức phụ họa bằng một tiếng tru "ngao ô" kéo dài!

Phương Chính nghe thấy, nhấc chân đạp một cái, nói:

- Chó ngáo này, mày lại không phải sói, hú bậy làm gì?

Mọi người thấy một màn như vậy, chỉ cảm thấy da đầu tê dại, không phải sói? Thứ này còn dữ hơn cả sói nữa! Tên hòa thượng này không sợ bị chó cắn một miếng chết luôn sao?

Kết quả lại nhìn thấy chó to kia lại câm miệng không kêu nữa, còn thò lại gần, dụi dụi hòa thượng, dường như đang lấy lòng chủ nhân.

Đang lúc mọi người cảm thấy con chó này hình như rất có linh tính, nó lại ngẩng đầu nhìn về phía Vương Quý Hương, nhe răng há miệng, thè đầu lưỡi, liếm mép...

Vương Quý Hương sợ tới mức vội vàng lui về phía sau, đồng thời kêu lên:

- Hòa thượng, quản chó của ông đi!

- Thế giới lớn như vậy, chó nhà tôi muốn đi đâu thì đi chứ? Nó cũng không cắn người mà? Yên tâm, chó nhà tôi nhìn thế chứ ngoan lắm, còn hiểu chuyện.

Phương Chính nói xong, tay vỗ vào mông Độc Lang, Độc Lang hung hãn đi về phía Vương Quý Hương.

Vương Quý Hương rốt cuộc nhịn không được, hét một tiếng rồi xoay người chạy...

Sau đó liền nghe thấy tiếng người kêu phía sau:

- Chạy mau đi! Chó đuổi theo!

Vương Quý Hương chỉ cảm thấy tiếng thở dốc hồng hộc phía sau càng ngày càng gần, đồng thời có một luồng khí nóng gần như đã phun ra đến nơi cổ áo, sợ tới mức khóc lên, vừa khóc vừa chạy, lại vừa kêu:

- Cứu mạng...

Nhưng mà lại nghe thanh âm hòa thượng kia kêu gào từ phía sau:

- Cô bị bệnh à! Lớn to đầu như thế rồi, còn sợ chó? Hơn ba mươi năm sống không bằng heo!

Vương Quý Hương nghe thấy, tên hòa thượng kia lại lấy lời cô ném lại cho cô.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right