Chương 1500: Đồng Nghiệ
Đến giờ này khắc này, cô ta đã không còn kiêu ngạo như trước đây. Sau khi đổi vị trí, cô chỉ cảm thấy người nói ra lời này vô cùng đáng giận! Ông trâu bò như vậy, ông bị con chó to đấy dí theo thì sao! Xem ông có sợ không?
Lúc này đây, Vương Quý Hương thật sự liều mạng để chạy, chạy với tốc độ nhanh nhất từ khi lọt lòng đến nay, chạy như điên, một hơi chạy về nhà.
Khi đóng được cửa phòng cô mới phát hiện, giày cũng bị chạy rớt mất rồi. Nhưng cho cô ta thêm ba lá gan cũng không dám đi xuống lầu nhặt giày...
Hộc... Hộc...
Bên cạnh truyền đến một trận tiếng hít thở dồn dập, Vương Quý Hương nhìn chó chăn cừu nhà mình giờ đã sợ tới mức ngồi gục xuống cụp tai ở kia, thè lưỡi. Cô ta giận sôi máu, tát một cái vào đầu chó, nói:
- Đồ nhát cáy, chủ nhân mày bị chó đuổi, mày chạy còn nhanh hơn tao nữa! Nuôi mày còn có ích lợi gì?
Chó chăn cừu cúi đầu, tỏ vẻ càng sợ hơn, Vương Quý Hương tức đến độ muốn đánh nó một trận ra trò.
Thế nhưng cuối cùng vẫn là nhịn xuống. Rốt cuộc, đối mặt con chó như thế, phỏng chừng cả Ngao Tây Tạng cũng phải sợ hãi...
Vương Quý Hương cảm thấy chưa hết giận, đứng ở bên cửa sổ nhìn xuống xem, chỉ thấy dưới kia lại bình tĩnh như thường, không thấy được bóng dáng của hòa thượng cùng con chó to kia.
Vương Quý Hương lập tức thở phào một hơi, muốn tranh thủ đi xuống lầu tìm giày.
Đổi xong giày, đẩy cửa ra...
- Hà hà hà...
Một trận tiếng thờ dồn dập truyền đến.
Vương Quý Hương vừa nhìn chỉ thấy một con chó to màu bạc trắng đang ngồi xổm ở cửa, còn thè lưỡi với cô!
Nhìn thấy cửa mở, chó to lập tức nhào lên!
- A!
Hàng hiên vang lên một tiếng thét chói tai, tiếng đóng cửa vang lên ngay sau đó.
Dưới lầu, Phương Chính chắp tay trước ngực, niệm:
- A Di Đà Phật.
Vương Quý Hương ghé vào mắt mèo, nhìn ra bên ngoài, chỉ thấy con chó to kia đang ngồi ở trước cửa nhà mình, căn bản không có ý định rời đi!
Vương Quý Hương bực tức, mắng:
- Hay cho một con chó, còn ở lì trước cửa nhà tao! Thật sự cho rằng tao không có cách bắt mày sao?
Vì thế, Vương Quý Hương báo cảnh sát.
Hơn mười phút sau, cảnh sát tới.
Vương Quý Hương chỉ vào Độc Lang ngồi trước cửa hét lớn:
- Cảnh sát, con chó này ngồi trước cửa nhà tôi, không cho tôi đi ra ngoài! Các anh mau đuổi nó đi đi!
Hai gã cảnh sát hai mặt nhìn nhau một buổi, sau đó vô cùng nghiêm túc nói:
- Cô Vương, đầu tiên tôi muốn nói rõ một chút, trước cửa nhà cô cũng không có chó. Tiếp theo, loại hành vi này báo cảnh giả này của cô, cũng không vui đâu. Niệm tình cô là phụ nữ, chúng tôi tạm không truy cứu tội báo cáo tin giả, nhưng chúng tôi hy vọng không xảy ra chuyện này nữa.
Vương Quý Hương sửng sốt, chỉ vào con chó to đang thè lưỡi bên cạnh cảnh sát, còn đang nhe răng, kêu lên:
- Con chó to như thế mà các anh cũng không thấy à? Các anh mù sao?
- Cô Vương, ở đây thực sự không có chó. Còn nữa, xin cô chú ý lời nói của mình, đừng dùng những từ ngữ mang tính công kích.
Một người cảnh sát khác nói.
Vương Quý Hương nóng nảy:
- Tôi... Ở đây thật sự có con chó to mà! Rất nhiều người cũng thấy được mà!
- Cô Vương, chúng tôi sẽ xác minh với những người khác, nhưng mà, tôi xin góp ý là cô nên đi khám bệnh trước đi. Tạm biệt...
Nói xong hai gã cảnh sát liền đi.
Vương Quý Hương thấy vậy, tức chết, hét to:
- Tôi muốn khiếu nại các người! Các ông thấy cũng coi là không, con chó to như thế mà cũng không thấy sao? Á... Nó muốn cắn tôi!
Rầm rầm!
Cửa lớn đóng sập lại.
Hai gã cảnh sát lại chạy đến nhìn thoáng qua, vẫn không thấy được con chó nào, liếc nhau, lắc đầu, thầm nói một chó:
- Thật xằng bậy...
Sau đó hai người thật sự đi.
Nhìn bóng cảnh sát rời đi, Phương Chính chắp tay trước ngực:
- A Di Đà Phật...
- Anh ở đâu rồi? Tôi mặc kệ anh đang ở đâu, anh mau trở về cho tôi! Nhà chúng ta bị chó dữ canh cửa! Tôi không ra khỏi nhà được! Anh mau tìm người đến đây, bắt chó cho tôi!
Vương Quý Hương rít gào với người trong điện thoại.
- Nhà chúng ta bị chó dữ canh cửa à? Để Đại Hôi ra cắn, sức chiến đấu của nó cũng không tệ đâu.
Đầu bên kia điện thoại, một người đàn ông không kiên nhẫn nói.
Người đàn ông mà không nói chuyện này, Vương Quý Hương cũng không tức giận đến thế nhưng vừa nhắc tới sức chiến đấu của chó nhà mình...
Vương Quý Hương nhìn thấy con chó chăn cừu đang co ro sợ hãi nấp trong góc, lấm la lấm lét nhìn cô thì liền giận sôi máu, rít gào nói:
- Sức chiến đấu cái rắm! Anh mau trở về cho tôi!
- Được rồi được rồi, anh biết rồi, về ngay đây. Người đàn ông nói xong, tắt điện thoại.
Trần Hạo Thành nghĩ một lúc, vẫn nên tìm hai người bạn, mang công cụ bắt chó xong mới đi về nhà.
Tới cửa nhà, Trần Hạo Thành liền phát hiện không khí có gì đó kì quái, những ánh mắt của người trong tiểu khu nhìn hắn, đều mang theo ý vui sướng khi người gặp họa.