Chương 1501: Nhà Ta Không Thu

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 4,004 lượt đọc

Chương 1501: Nhà Ta Không Thu

Trần Hạo Thành mày nhăn lại, nói thầm: "Chẳng lẽ thật sự bị chó canh cửa? Hàng xóm gì cũng thật là, không giúp đuổi chó đi chút được sao?"

Nghĩ vậy, Trần Hạo Thành liền gọi bảo vệ khu nhà:

- Anh bảo vệ, nhà của chúng tôi bị chó canh cửa, anh biết không?

Bảo vệ gật đầu nói:

- Biết .

- Vậy các anh cũng mặc kệ sao?

Trần Hạo Thành nghe xong, vậy mà lại có thật, liền tức điên, hỏi.

Bảo vệ nói:

- Chúng tôi chỉ lo chó hoang, còn chó người nuôi thì mặc kệ. Chuyện này không phải ý kiến anh đưa ra trước đây hay sao?

- Con chó kia cũng không thể chặn cửa nhà tôi như thế được!

Trần Hạo Thành nói.

Bảo vệ nói:

- Người ta cũng không chỉ chặn đường mỗi cửa nhà anh, con chó kia lầu trên lầu dưới gì cũng chạy loạn... Chó nhà anh không phải cũng thường xuyên làm như vậy sao? Trước đây người ta khiếu nại các anh, các anh không phải cũng nói như thế này sao? Chúng tôi chắc chắn sẽ đối xử bình đẳng mà.

Trần Hạo Thành nghe thế, vẻ mặt khó chịu. Nhìn bảo vệ nửa ngày, hắn cũng coi như đã hiểu, cười lạnh nói:

- Tôi hiểu rồi, con chó này là các ông tìm tới để kiếm chuyện với bọn tôi đúng không?

Bảo vệ không vui:

- Cái gì mà chúng tôi tìm tới để kiếm chuyện với các anh? Anh rãnh rỗi có thời gian còn bọn tôi thì không có đâu.

- Mặc kệ có phải các ông tìm tới hay không, các ông mặc kệ chuyện này đúng không?

Được, càng tiện cho tao.

Đi, bắt chó đi!

Chủ chó tới thì tao đánh!

- Bằng không thì bắt chó làm thịt, buổi tối nay ăn thịt chó!

Trần Hạo Thành cũng cáu rồi, vung tay lên, dẫn theo hai người đàn ông liền đi.

Trần Hạo Thành mang theo hai người đàn ông hùng hổ vừa đi vừa nói:

- Chó nhà ai dán chặn cửa nhà tao? Mày không ra tao đánh chết chó nhà mày, đến lúc đó đừng trách tao!

Hắn ồn ào kéo theo rất nhiều người tụ tập đến hóng hớt.

Trần Hạo Thành thấy không ai đứng ra, trong lòng cười lạnh, nói lớn tiếng với hai người còn lại:

- Lát nữa nhìn thấy chó thì trực tiếp động thủ! Cái loại chó chạy loạn không xích cổ này, nên đánh chết!

Mọi người nghe thấy, tức khắc cười.

Trần Hạo Thành cả giận nói:

- Các người cười cái gì?

- Chó nhà ông ngày nào cũng không xích cổ, có phải cũng nên đánh chết hay không?

Có người cười nói.

Trần Hạo Thành nghe thấy, mặt dày cũng đỏ bừng, hừ hừ nói:

- Chó nhà chúng tôi ngoan! Không cắn người!

- A Di Đà Phật, chó của bần tăng cũng không cắn người, chỉ ngồi chỗ kia thôi mà đã muốn đánh nó, không phải là quá đáng lắm sao.

Lúc này, một hòa thượng trong đám người đi ra, cười nói.

Lại nhìn thấy hòa thượng này, mọi người cũng hơi ngại.

Mọi người cũng không phải kẻ ngốc, hòa thượng tuy rằng nói hộ Vương Quý Hương, nhưng chớp mắt liền dắt theo con chó còn lớn hơn nữa tới, còn rượt theo Vương Quý Hương chạy hết đường trong tiểu khu... Người này hiển nhiên là tới để thu thập Vương Quý Hương rồi. Người ta là người tốt!

Vì thế ánh mắt mọi người nhìn hòa thượng này cũng không giống nhau.

Trần Hạo Thành không biết chuyện này, vừa thấy hòa thượng nhảy ra, nói là chó nhà mình, rốt cuộc nhịn không được cơn tức, cả giận nói:

- Chó của ông? Chó của ông còn không quản đi? Còn cho nó chạy loạn?

Phương Chính chắp tay trước ngực nói:

- A Di Đà Phật, thí chủ, chó của bần tăng cũng không chạy loạn, chỉ ngồi ở cầu thang, ngồi hơn một giờ, cũng ngoan mà.

Mọi người nghe thấy, nhịn không được liền cười...

Trần Hạo Thành tức muốn chết:

- Chó của ông ngồi trước cửa nhà tôi!

Phương Chính nói:

- Ngồi ở kia là phạm pháp sao? Nó lại không cắn người. Chó nhà anh hôm nào cũng chạy rầm rầm, đuổi con nít sợ khóc oa oa mà cũng không sao, chó nhà tôi an an tĩnh tĩnh ngồi ở kia thì có vấn đề gì?

- Đúng đó, chó của nhà đại sư rất ngoan! Không cắn người!

- Ha ha... Đúng đúng, so với nhà anh còn ngoan hơn nhiều, cũng chỉ có ngồi ở kia, còn chưa nhúc nhích luôn đó.

...

Đại gia mồm năm miệng mười nói, Trần Hạo Thành tức đến tròng mắt cũng sắp tái rồi.

- Ha ha, hòa thượng, ông đây là đang kiếm chuyện với tôi đúng không. Được, ông chờ đó cho tôi!

Trần Hạo Thành chỉ vào Phương Chính uy hiếp nói.

Sau đó Trần Hạo Thành vung tay lên, dẫn theo hai gã đàn ông đi lên lầu, vừa đi vừa chửi:

- Thả chó ra chặn cửa nhà tao à? Hôm nay tao không đem chó của mày hầm lên thì tao cmn không mang họ Trần!

Phương Chính nghe thấy, mau miệng kêu lên:

- Thí chủ, xem cái nhân phẩm này của anh, không mang họ Trần cũng được, nhưng tuyệt đối đừng mang họ Phương.

Lập tức có người liền nói:

- Cũng đừng họ Lý, lão Lý gia nhà chúng tôi cũng không thu đâu!

- Lão Vương gia cũng từ chối thu lưu!

- Lão Tôn gia không thu!

- Lão Hà gia không thu!

...

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right