Chương 1502: Tao Chạy, Tao Là Cháu Mày

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 1,800 lượt đọc

Chương 1502: Tao Chạy, Tao Là Cháu Mày

Nghe thấy tiếng nói ầm ĩ phía dưới của những người hóng hớt không sợ to chuyện, Trần Hạo Thành thật sự đã bị chọc nóng muốn phát nổ.

- Trần ca, đừng nóng giận, lát nữa đem chó đi hầm thì hắn chỉ có nước khóc ròng! Người đàn ông mặc sơ mi trắng nói.

Một người khác mang áo thun màu xám cùng quần đùi, trong tay cầm một cây côn sắt, cười nói:

- Đúng vậy, tức giận với cái lũ ngu này làm gì? Chỉ là một con chó mà thôi, làm được gì? Giải quyết xong con chó này, bọn họ cũng im thôi.

Trần Hạo Thành cũng gật đầu, đồng thời gọi điện thoại cho Vương Quý Hương, nói:

- Bà xã, đừng lo lắng anh về rồi! Sắp đến cửa nhà rồi, con chó kia còn chưa đi sao? Em chuẩn bị đi, buổi tối ăn thịt chó!

- Lão Trần, anh mang theo súng?

Vương Quý Hương hỏi.

- Một con chó mà thôi, mang theo súng làm gì? Một cây côn sắt, một bộ dây buộc chó, bao tải, một gậy thôi cũng giải quyết xong. Chuyện này cũng không cần em quan tâm nhiều làm gì, tóm lại, làm chút đồ ngon ăn đi, lát nữa còn chiêu đãi các huynh đệ của anh.

Trần Hạo Thành nói.

Vương Quý Hương nghe thấy không có súng, chỉ mang theo cái côn sắt mà về, ngẫm lại bộ dáng con chó kia, tức giận bừng bừng:

- Anh mang theo bao nhiêu người?

Trần Hạo Thành cười nói:

- Gọi đến hai người, đều là hai tên nhóc cao to, còn thêm anh nữa, hai con chó cũng dư sức thu phục. Em yên tâm đi, đúng rồi, đem bình Mao Đài kia lấy sẵn ra, một lát nữa uống!

- Uống cái con mẹ anh, chạy mau đi! Đừng đi lên!

Vương Quý Hương nghe thấy, lại tức giận, mắng to.

Trần Hạo Thành sửng sốt...

Di động còn đang mở loa ngoài, Vương Quý Hương vừa mắng xong, hai huynh đệ của hắn cũng nghe thấy rành mạch từng chữ, sắc mặt lập tức liền khó coi.

Trần Hạo Thành chỉ cảm thấy mất mặt trước mặt huynh đệ nhà mình, mặt dày đỏ bừng, mắng:

- Bà biết cái gì mà mắng? Khinh thường bọn tôi có phải không? Ba thằng đàn ông chúng tôi ngay cả một con chó cũng không thuần phục được đúng không? Còn bảo chạy? Chạy cái rắm ấy! Hôm nay nếu tao chạy, tao mợ nó là đồ rùa đen!

Chửi xong rồi, Trần Hạo Thành mới nhẹ nhõm.

Nhưng hai huynh đệ lại đang kéo kéo quần áo hắn, hắn nhíu mày nói:

- Có việc gì?

- Đó là chó nhà anh sao? Là con chó đó sao?

Người đàn ông mặc sơ mi trắng run giọng hỏi.

Trần Hạo Thành vừa ngửa đầu, nhìn chéo vào chỗ cửa nhà mình nói:

- A... A? A!

Một tiếng là bình thản, tiếng thứ hai kinh nghi, tiếng thứ ba là kinh hãi...

Ba người bọn Trần Hạo Thành trợn to mắt nhìn, chỉ thấy một con chó to như con trâu đang ngồi ở cửa, răng nanh còn to hơn cả ngón tay! Mồm há ra đỏ chót như một bồn máu, dường như còn có thể ăn được cả nửa người...

Trần Hạo Thành trong một khắc này, rốt cuộc cũng hiểu rõ Vương Quý Hương vì sao lại bảo hắn chạy đi, một con chó lớn như vậy, đừng nói là ba người, mười người xem ra cũng không đủ!

- Trần... Trần ca, chuyện này, hình như không khống chế nổi rồi.

Người đàn ông mặc sơ mi trắng run run rẩy rẩy nói.

- Đi... Lui về sau, đừng lên tiếng, chậm một chút... Đừng để nó nghe thấy.

Trần Hạo Thành chỉ cảm thấy bắp chân run run, dẫn theo hai người này lui về sau .

Đúng lúc này, chó to đột nhiên quay đầu lại, nhếch miệng với bọn họ, cũng không biết là đang cười, hay là đang làm gì, dù sao ba người họ chỉ cảm thấy da đầu đang tê dại!

Người đàn ông mặc áo thun bất ngờ hét lên một tiếng, ném gậy sắt rồi nhanh chân bỏ chạy!

Lần này cũng giống như phản ứng dây chuyền, sơ mi trắng cũng ném đi đồ bắt chó, chạy theo.

Trần Hạo Thành thấy vậy, mắng to một tiếng, chạy cái gì? Sau đó cũng chạy theo sau xuống. Bởi vì hắn nhìn thấy, con chó to kia chạy theo xuống lầu!

Dưới lầu, mọi người cùng nhau tiến đến, ngửa đầu nhìn lên lầu trên, chỉ thấy đèn hành lang bật sáng lên từng cái một, càng ngày càng cao, một mạch sáng tới lầu 5.

- Đại sư, ba người bọn họ đi lên, chó của ông có sao không?

Chủ tiệm có hơi lo lắng hỏi.

Phương Chính cười nói:

- Không sao đâu... 30 người lên cũng không sao.

- Sẽ không ảnh hưởng đến tính mạng chứ?

Chủ tiệm nghĩ lại đầu con chó kia, có chút lo lắng nói.

Phương Chính lắc đầu nói:

- Không đâu, chó nhà tôi thật sự rất ngoan.

Chủ tiệm cười gượng một tiếng nói:

- Người nuôi chó nào cũng nói như vậy.

Phương Chính:

"..."

- Năm... Bốn...

Chủ tiệm sửng sốt, hỏi:

- Đại sư đang đếm gì thế?

Phương Chính nói:

Đếm ngược đến khi bọ họ kêu như heo đó, ba, hai...

- Hẳn là không đến mức đó chứ, Trần Hạo Thành là kẻ giết heo, rất tàn nhẫn đấy.

Chủ tiệm lắc đầu.

- Một...

Phương Chính nhẩm ra một tiếng cuối cùng.

Sau đó liền nghe từ hành lang trên lầu truyền xuống:

- Á!!!

Một tràng những tiếng thét chói tai, tiếp theo toàn bộ đèn trên lầu đều sáng lên...

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right