Chương 1503: Biết Lỗi
Sau đó là những tiếng thịch thịch thịch... Tiếng bước chân chạy xuống lầu rối loạn vang lên, hiển nhiên ba người đều đang chạy như điên!
Phương Chính lại bắt đầu:
- Ba... Hai...
- Một!
Lần này chủ tiệm cũng đếm theo.
Chữ "một" vừa dứt, chỉ thấy ba người đã chật vật chạy tới, té ngã lộn nhào ra phía trước. Theo sau là một con chó to màu bạc trắng vọt ra theo, quan trọng nhất chính là, con chó này còn kéo theo một cây gậy thật dài.
Mọi người nhìn kỹ xem cái gậy đó là gậy gì, thì ra là gậy trong bộ dụng cụ bắt chó mà ba người kia đã mang đi lên!
Chạy ra khỏi hành lang chật hẹp, ra đến đường lớn rồi, chó to vui vẻ hớn hở ngay, vài bước đã đuổi theo kịp Trần Hạo Thành, sau đó vung đầu, cây gậy bắt chó đã túm được Trần Hạo Thành ngay lập tức.
Sau đó chó to quay người lại, chạy ngay về, Trần Hạo Thành sao có thể là đối thủ của Độc Lang. Hắn chỉ cảm thấy một nguồn lực vô cùng lớn truyền đến, không thể khống chế được cơ thể rồi bị Độc Lang kéo đi mất.
Cũng may, gậy bắt chó chỉ quấn trên người hắn, mà không phải là trên cổ, nếu không lần này cũng đi đời...
Dù cho như thế, Trần Hạo Thành bị kéo đi cũng kêu khóc:
- Cứu mạng! Giết người rồi!
Khán giả nhìn theo cũng hoảng sợ.
Mọi người tuy rằng không thích Trần Hạo Thành, nhưng nói như thế nào đi nữa, tội lỗi của cả nhà Trần Hạo Thành cũng không đến mức phải chết ! Vì thế bọn họ lao nhao nhìn về phía Phương Chính...
Kết quả liền nhìn thấy hòa thượng này làm ra một cái thủ thế:
- Bên kia!
Sau đó mọi người liền nhìn thấy chó to mang theo Trần Hạo Thành xông lên mặt cỏ, sau đó chứ chạy qua chạy lại trên đó...
Có mặt cỏ làm thảm, Trần Hạo Thành cũng không thể chết được, nếu có bị thương cũng không nặng, nhưng mất mặt là chắc chắn.
Mọi người nhìn cả người Trần Hạo Thành đổi sang màu xanh lá mạ, oa oa kêu thảm thiết, ai cũng lắc đầu.
- Báo ứng!
- Vừa lắm! Lần trước chó nhà bọn họ cũng kéo xe trẻ con chạy trên mặt cỏ, làm cho đứa con nít cũng ngã khỏi xe... Bọn họ còn nói đứa trẻ không sao, đừng dọa chó nhà bọn họ sợ. Giờ thì hay rồi, cho hắn nếm thử cảm giác này rồi!
- Ngày thường hắn coi mạng người không bằng chó, hôm nay cho hắn cảm thụ một chút tình yêu của chó.
- Tình cảm đến từ cha già!
- Ha ha...
- Hòa thượng chết bầm, mau bảo chó của ông dừng lại!
Lúc này Vương Quý Hương đã xuống dưới, nhìn thấy chồng mình bị kéo qua lại trên cỏ, tóc cũng sắp bị cọ thành màu xanh rồi, liền la hét với Phương Chính.
Phương Chính quay đầu lại nhìn, buông tay nói:
- Thí chủ, đầu tiên thì đây không phải chó của bần tăng, cho nên bần tăng không thể làm như mong muốn của thí chủ.
Độc Lang là sói, căn bản cũng không phải chó, Phương Chính nói như vậy, cũng không xem như nói dối.
Vương Quý Hương nghe thấy, lập tức trợn tròn mắt:
- Không phải chó của ông? Vậy trước đó còn dắt nó đi?
Phương Chính nghiêm trang nói:
- Nó là người nhà của tôi, tôi dẫn nó ra đây chơi, có vấn đề gì sao?
- Thế thì cũng không phải của nhà ông hay sao? Nhanh bảo nó dừng lại, sắp chết người rồi!
Vương Quý Hương vội vàng hét lớn.
Phương Chính lắc đầu nói:
- Cô nói nhỏ một chút, đừng dọa sợ người nhà của tôi.
- Đến nước này rồi, mạng người là trên hết, ông còn quan tâm chó nhà ông à? Mau bắt nó dừng lại đi!
Vương Quý Hương giận dữ.
- Vương Quý Hương, lần trước chó nhà cô thiếu chút nữa cũng cắn người, mọi người đuổi chó nhà cô đi, không phải cô cũng nói đừng dọa chó nhà cô sợ sao? Nếu chó nhà cô có thể quan trọng hơn người, thì bây giờ đương nhiên là chó cũng quan trọng hơn chồng cô rồi.
Chủ tiệm cười nói.
Vương Quý Hương ngay lập tức xấu hổ mặt đỏ bừng... Nghĩ đến những lúc mình dắt chó đi không xích lại, còn gây ra vô số phiền phức cho mọi người trong tiểu khu, mặt cô ta lại càng đỏ hơn.
Đặc biệt là khi nhìn thấy chồng mình bị chó kéo lê trên đất, bị toàn bộ người trong tiểu khu chứng kiến, cũng không một ai tình nguyện đứng ra giúp cô một tay, loại cảm giác bị mọi người vứt bỏ này làm lòng cô ta chịu không nổi...
Trước kia thế giới của cô chỉ có chính mình, người nhà và chó, người ngoài cô ta cũng không thèm để ý đến. Trong mắt cô, cô khinh thường những người này, cũng không muốn kết thân với bọn họ hay giao lưu gì. Cô vẫn luôn cảm thấy, tự sống cuộc sống của mình là tốt rồi, cũng không van xin ai.
Lựa chọn giữa trật tự công cộng và sự thoải mái của bản thân, cô ta hợp lý hợp tình mà lựa chọn cuộc sống thoải mái cho chính mình.
Về phần chó cắn người? Cắn rồi tính tiếp! Dù sao nó cũng không cắn người nhà mình!
Đây là logic trước đây của cô ta...
Nhưng mà giờ này khắc này, cô bỗng nhiên phát hiện, mình đã sai rồi!
Lúc không có chuyện gì thì cô chỉ khinh thường người, có lẽ thật sự không có gì quan trọng. Nhưng đến lúc thực sự xảy ra chuyện, thì mới đột ngột phát hiện, chính mình đã sai. Hóa ra cô cũng không phải là đang sống trong khu vườn lý tưởng của bản thân, cô vẫn đang sống trong xã hội này.