Chương 1504: Người Và Chó

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 3,369 lượt đọc

Chương 1504: Người Và Chó

Thời điểm thật sự gặp khó khăn, sự kiêu ngạo đó cũng không thể giúp được cô, ngược lại những người bị cô chướng mắt, thấy là râu ria kia mới là người sẽ giúp mình. Không có bọn họ, chồng cô có thể sẽ bị chó kéo chết tươi!

Nếu như chồng cô mà chết, mất đi trụ cột của gia đình, cái nhà này liền sụp đổ.

Nghĩ đến đấy, Vương Quý Hương lập tức lấy lại dũng khí, đứng ra, chỉ vào Phương Chính giận dữ hét lớn:

- Hòa thượng, mau bảo nó dừng lại! Chồng tôi chết mất! Anh ấy mà chết thì cả nhà tôi cũng xong rồi! Ông làm thế này là mưu sát, ông làm thế này là muốn hủy diệt gia đình chúng tôi!

Phương Chính nghe vậy, cũng không động đậy, chỉ hơi hơi mỉm cười nói:

- Không sao, tất cả đều có thể dựa theo quy tắc mà bàn bạc, nếu xảy ra chuyện thì bần tăng bồi thường là được mà. Mặt khác, người còn chưa chết mà... Ngược lại cô cứ la hét lớn tiếng như vậy, sẽ dọa chó nhà tôi sợ. Chó nhà tôi đắt lắm đấy.

- Ông... Chẳng lẽ một cái mạng người, cùng với một gia đình, còn không quan trọng bằng một con chó của ông sao?

Vương Quý Hương càng phẫn nộ rít gào.

Phương Chính chắp tay trước ngực, mỉm cười hỏi ngược lại:

- Thí chủ, đây cũng là vấn đề bần tăng muốn hỏi cô. Chuyện mà bản thân không muốn, xin đừng đẩy cho người khác. Ngày thường lúc cô làm tất cả những chuyện đó, có bao giờ suy xét đến vấn đề này chưa? Chuyện xảy ra đối với bản thân và chuyện xảy ra đối với người khác không giống nhau. Cô có tin không, nếu chuyện hôm nay xảy ra với người khác, mọi người ở đây sẽ vây lại ngay! Mặc kệ là con chó to như thế nào, họ đều có thể cưỡng chế nó để cứu người. Nhưng mà, vì sao cô lại không được như thế? Hôm nay là chó kéo chồng cô chạy, ngày mai nếu như nhà cô cháy, hoặc là động đất, bị nhốt, cô có nghĩ mọi người sẽ giúp cô không? Khi mà cô đã chống đối với một với tập thể xã hội, kỳ thật là đang tự đào phần mộ cho chính mình!

Phương Chính nói xong, xoay người nhìn về phía Độc Lang, nói:

- Thí chủ, cô nghĩ kỹ rồi hẵng nói chuyện với bần tăng.

Vương Quý Hương trầm mặc...

Trong đầu hiện lên cảnh mình dắt chó đi, cùng với âm thanh mọi người phẫn nộ chỉ trích, còn chuyện cô mắng trả lại người ta.

Ngẫm lại trường hợp chó nhà mình đuổi theo đứa trẻ con, đuổi theo người già...

Ngẫm lại khi đó trên đường thỉnh thoảng vẫn có vài chiếc xe chạy qua, nếu trẻ con và người già trong lúc hoảng loạn bị xe đụng phải...

Cô bỗng nhiên nhận ra, những chuyện cô làm trước kia, thật sự không phải là chuyện mà một con người có thể làm, có lẽ, cô còn không bằng một con chó!

Ít nhất chó còn biết ở nhà mình không được ị phân trong phòng, còn biết ra ngoài xử lí. Nhưng mà cô lại làm cho tiếng oán thán về nhà mình trong tiểu khu vang dội đất trời!

...

Nhìn ánh mắt lạnh nhạt của những người chung quanh, cô bỗng thở dài.

Cô đi qua, khom người nói:

- Thực xin lỗi, tôi biết sai rồi... Thực xin lỗi...

Mọi người thấy Vương Quý Hương khom lưng cúi đầu như thế cũng bị hoảng sợ, sau đó mới phản ứng lại được. Cả nhóm đồng thời nhìn nhau, cũng có chút ngượng ngùng. Vì thế mọi người sôi nổi nói:

- Thôi, không có việc gì, về sau giữ chó nhà cô lại là được rồi.

...

- Sư phụ, những người này cứ thế mà tha thứ cho cô ta sao?

Cá mặn trộm hỏi.

Phương Chính cười nói:

- Đây là mỹ đức của chúng ta. Bọn họ cũng biết mang thù, ghi nhớ những kẻ vĩnh viễn không biết hối cải, rồi lại tiếp tục lạc càng xa trên đường sai lầm... Ở điểm này, sự tin tưởng của bọn họ vô cùng vững chắc, quân tử báo thù mười năm không muộn.

Cá mặn nói thầm nói:

- Sư phụ, lời này của người hình như có thâm ý gì

Phương Chính nói:

- Đạo lý đều giống nhau, có ý ngầm là đương nhiên

Đúng lúc này, quần chúng hóng hớt từ nãy giờ sôi nổi nhìn về phía Phương Chính, chủ tiệm nói:

- Đại sư, người xem...

Phương Chính cười nói:

- A Di Đà Phật, nếu mọi người đều tha thứ cho cô ấy, bần tăng đương nhiên sẽ nguyện ý hỗ trợ.

Nói xong, Phương Chính nói:

- Tịnh Pháp, dừng lại đi.

Độc Lang nghe thấy, lập tức ngừng lại, miệng hất tung gậy bắt chó lên văng qua một bên, tung ta tung tăng chạy tới trước mặt Phương Chính, vẻ mặt u oán, dường như muốn nói "Sư phụ, con còn chưa chơi đủ đâu."

Phương Chính trừng mắt một cái nói:

- Đi về chơi với Tịnh Chấp đi, ở ngoài thì đừng có đùa.

Cá mặn nghe vậy lập tức kêu lên:

- Chuyện này liên quan gì đến con? Con chỉ nằm ở đây, có mỗi nằm không thôi cũng trúng đạn là sao?

Phương Chính nói:

- Đúng vậy, nằm không thôi mà cũng trúng đạn a, con phối hợp rất tốt.

Cá mặn:

-...

Đằng kia, mọi người đang giúp Trần Hạo Thành gỡ xuống lá cây đang mắc trên người xuống. Trần Hạo Thành bỗng khóc hu hu như trẻ con... Vừa khóc, vừa nói:

- Tôi chỉ dắt chó thôi mà, cũng không dắt con chó to như thế này... Sau này tôi không dắt nữa là được chứ gì? Tôi xích chó lại là được chứ gì?

Mọi người nghe vậy, cười ồ lên...

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right