Chương 1505: Rút Thưởng

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 3,691 lượt đọc

Chương 1505: Rút Thưởng

Chủ tiệm nói:

- Anh là ở ác gặp ác, gặp được hòa thượng này, cũng coi như nhà anh may mắn. Nếu mà gặp phải kẻ xấu, không sợ chó mà xách ngay đao đến tìm anh, thì mới gọi là dọa chết người.

Trần Hạo Thành nghe thấy những lời này, trái tim cũng run rẩy...

Ngẫm lại những chuyên vừa mới trải qua, nếu không phải gặp loại chó không thể chống lại mà chỉ là con chó bình thường, hắn bị đuổi theo thảm như vậy, nếu không chết thật đúng là có thể làm ra chuyện cực đoan.

Nghĩ đến chính mình rồi lại nghĩ đến những người khác, toàn thân hắn liền toát mồ hôi lạnh.

Đúng lúc này, có người nói:

- Ấy? Con chó kia đâu? Đại sư đâu?

Vương Quý Hương, Trần Hạo Thành, chủ tiệm cùng đám người nghe vậy liền nhìn một vòng, quả nhiên, không tìm thấy hòa thượng, con chó cao hơn một mét cũng không thấy đâu...

Mọi người đều hai mặt nhìn nhau...

Cây cối trong tiểu khu cũng không nhiều, hơn nữa còn là những cây bụi thấp, một số cây còn là cây mới trồng, thân trụi lủi, che cũng không khuất được tầm mắt. Liếc mắt một chút là có thể nhìn thấy cổng tiểu khu rồi...

Mọi người chỉ mới nói mấy câu với nhau, không thể nào để lọt một con chó to ra khỏi tầm mắt như vậy được.

Vậy thì, vấn đề là, người đâu rồi?

- Hòa thượng, chó to, dùng biện pháp lạ đời... Mọi người nói xem, hòa thượng này không lẽ lại là trụ trì Phương Chính?

- Ôi... Ông vừa nói như vậy, cẩn thận mà nghĩ, hòa thượng này không rõ là tới từ đâu, khi đi cũng thần thần bí bí, nói không chừng thật sự là Phương Chính!

- Nghĩ kỹ lại, tôi tự dưng cũng không nhớ được bộ dáng hắn ra sao, mọi người có nhớ không?

- Tôi chỉ nhớ là một bộ tăng y rách nát, về phần bộ dáng thì... Tôi cũng không nhớ rõ.

- Tôi còn nhớ rõ trên tin tức nói, Phương Chính chỉ mặc trên người một bộ tăng y rách nát. Không nhớ được rõ ràng, hơn phân nửa là hắn không muốn để chúng ta nhận ra... Hơn nữa con chó to như thế, còn có linh tính như thế, phỏng chừng cũng chỉ có Nhất Chỉ tự nuôi được.

Nói đến chuyện này, Vương Quý Hương cùng Trần Hạo Thành run lập cập. Bọn họ trước đây còn nảy ra suy nghĩ ác độc, muốn đánh hòa thượng này. Hiện giờ nghe hòa thượng này vậy mà chính là Phương Chính, trong lòng liền lạnh...

Nếu thật sự đánh hòa thượng ấy, thì mình sẽ còn thảm hại hơn nhiều...

Hai người liếc nhau, đều thấy được ý trong lòng nhau: Trời cao hoàng đế xa, hòa thượng lại không xa, về sau vẫn sống yên ổn chút đi.

...

"Ting! Liên tục làm được hai chuyện tốt, không rút thưởng sao?"

Hệ thống hỏi.

Phương Chính nghe vậy, cười nói:

- Hai việc tốt, đã có thể đủ rút thưởng à?

"Tất cả đều là từ trước đến nay, hiện tại ngươi đã có thể rút mức khen thưởng cao nhất."Hệ thống nói.

Phương Chính nghe thấy, lập tức cảm thấy hứng thú:

- Vậy được, rút đi!

"Chắc chắn chưa?"

Hệ thống hỏi.

Phương Chính cười nói:

- Chắc chắn!

"Ting! Chúc mừng ngươi đạt được một tờ Khai Linh Phù!"

Hệ thống nói.

Phương Chính sửng sốt, khai linh phù? Hắn lần đầu tiên rút được thứ này, liền hơi tò mò. Phương Chính mau chóng đọc xem phần chú thích.

Khai Linh Phù: Có thể khai linh trí cho bất cứ thứ gì.

Phương Chính vừa thấy, đôi lập tức sáng lên:

- Mở khai linh trí cho bất cứ thứ gì sao? Trời ơi, hệ thống, cái này nói bất cứ thứ gì, là bao gồm cả đồ vật sao? Ta nói, là những vật chết...

Hệ thống nói:

"Bất cứ thứ gì cũng có tính cực hạn, cũng không phải tất cả đồ vật tồn tại trong trời đất này đều có thể khai linh trí. Ví dụ như cục đá, dưới tình huống bình thường sẽ không thể nào khai linh trí. Nhưng nếu nhiễm phải máu của người tu hành, hoặc được những cơ duyên khác, khiến nó có thể tự động hấp thu nguyên khí thiên địa thì nó có thể khai linh trí.

Trừ loại này ra, còn có một số ít đồ vật có thể khai linh trí. Ví dụ như đồ vật ngưng tụ nguyện lực. Nếu có người vô cùng thích một cây lược gỗ, như vậy cây lược gỗ này sẽ đem nguyện lực của người này lưu lại, trải qua cảm xúc yêu thích vân vân, nó liền có thể khai linh trí. Nếu không có chuẩn bị đầy đủ, thì chỉ hoàn toàn là vật chết, không cách nào mở được ra linh trí.

Phương Chính nghe vậy, lúc này mới khẽ gật đầu, tỏ vẻ mình đã hiểu.

Mang theo Độc Lang, cõng Cá mặn, trong túi là y phục rách, Phương Chính hiển nhiên cũng không vội về Nhất Chỉ Tự, mà là tiếp tục chuyến lữ hành của mình.

Trên thực tế, hắn cũng rất thích loại lữ hành này.

Thành thị trước mắt không lớn, ra khỏi thành, Phương Chính trực tiếp nhảy lên lưng Độc Lang, sờ đầu sói nói:

- Tịnh Pháp, chạy đi.

Độc Lang nói:

- Sư phụ, giờ chúng ta đi đâu đây?

Phương Chính cười ha ha nói:

- Trời đất bao la, tất cả đều tùy duyên, đi đâu cũng được.

- Chúng ta đang làm gì?

Cá mặn hỏi.

Phương Chính ngửa đầu nhìn bầu trời nói:

- Tùy duyên mà đi, quản việc tùy duyên, thiên hạ bất bình, dập đầu thần linh ba thước! Chúng ta thế chỗ những thần linh kia, cho những người đang tuyệt vọng một chút ánh sáng... Đi thôi!

- À ú...

- Bốp!

- Chó ngốc, kêu la cái gì làm ta hết cả hồn, lại còn phá hỏng bầu không khí.

-... Sư phụ, con đang giúp người xây dựng khí thế mà.

- Đừng nói linh tinh nữa, đi mau!

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right