Chương 1506: Tìm Tìm Tìm

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 536 lượt đọc

Chương 1506: Tìm Tìm Tìm

Độc Lang lắc đầu nhanh chân liền chạy...

Hiện giờ Độc Lang chạy thật sự nhanh như tia chớp, nhìn từng chiếc ô tô bên cạnh bị mình vượt qua, Phương Chính cũng có chút đắc ý.

Cá mặn lại cười ha hả nói:

- Sư phụ, người cũng đừng quá đắc ý. Người ta ngồi ở trong đó, mưa không tới mặt nắng không tới đầu, mùa Đông mở máy sưởi mùa Hè mở điều hòa. Nếu không có bạn gái, xách xe chạy ra ngoài một vòng có khi mang về được một cô. Chó này của người có thể so sánh được sao? Chó này của người ngoại trừ có thể ăn thì làm được gì? Nếu người là một người thường, phỏng chừng em gái cũng bị dọa không dám đến gần người...

Nghe những lời này, Phương Chính cùng Độc Lang đều híp mắt lại...

Vài phút sau...

- Đại sư huynh, ta nói sai rồi, cho ta lên đi mà...

Trên đường cái, một con Cá mặn đang liều mạng đuổi theo một con sói lớn chạy như điên ở phía trước, cầu xin đủ kiểu.

Tuy Cá mặn nói lời không dễ nghe, thế nhưng quả thực Phương Chính cũng đang tự hỏi vấn đề này, lại sờ sờ túi tiền, hình như không đủ mua một cái xe.

Quan trọng nhất là, hắn có muốn cũng vô dụng. Bây giờ cái chỗ như Nhất Chỉ tự, đi đường cũng đã lao lực, còn đòi lái xe? Cho dù có thể chạy đến chân núi, làm sao leo tiếp lên trên? Cũng đâu phải máy bay trực thăng?

Đồng thời, Phương Chính móc Khai Linh Phù ra, trong lòng cũng suy nghĩ, rốt cuộc nên dùng thứ này vào việc gì là tốt nhất?

Đúng lúc này, Độc Lang bỗng nhiên kêu lên:

- Sư phụ, xem phía trước!

Phương Chính vừa nhấc đầu, lúc này mới phát hiện, phía trước xuất hiện một bãi rác phế liệu, không biết bãi rác này đã có ở đây bao nhiêu năm, bên trong toàn là ô tô rỉ sét cũ kĩ, khắp nơi...

- Sư phụ, người nhìn lầm chỗ rồi!

Độc Lang hết chỗ nói nổi, hét lớn.

Phương Chính đổi hướng nhìn khác, lập tức trợn trừng con mắt, chắp tay trước ngực, mặc niệm một câu:

- A Di Đà Phật.

Chỉ thấy phía trước, trên một chiếc xe thể thao sáng loáng, một cô gái mặc Bikini đang ngồi ở ghế phụ múa may quần áo, có vẻ vô cùng hưng phấn, xe thể thao chạy nhanh như bay, gã đàn ông đang lái xe còn không quên quay lại sờ soạng một phen...

Phương Chính, Độc Lang, Cá mặn gần như là trăm miệng một lời mắng một câu:

- Đồ cầm thú!

- Sư phụ, bọn họ làm như vậy cũng quá nguy hiểm đi?

Độc Lang nói.

Kết quả Độc Lang lại phát hiện, giặc trọc này vậy mà lại móc ra di động, chụp ảnh tanh tách, còn lựa rất nhiều góc độ...

Độc Lang tối sầm mặt mày nói:

- Sư phụ, thì ra người chính là hạng người này, con nhìn lầm người rồi.

Phương Chính giơ tay tát ngay một cái, nói:

- Nghĩ cái gì thế? Vi sư đang lưu lại chứng cứ, dùng để báo cảnh sát. Vừa lái xe vừa dùng điện thoại, còn sờ soạng bậy bạ, quả thực chính là tìm đường chết... Nhất định phải báo cáo!

Sau đó Phương Chính gọi điện thoại, thật sự báo cảnh sát

Chạy một hồi, phía trước vang lên tiếng còi xe cảnh sát rú liên hồi, xe thể thao bị chặn lại.

Nhìn chủ xe bị mang đi, xe thể thao bị kéo đi...

Độc Lang tru lên...

Phương Chính khẽ lắc đầu nói:

- A Di Đà Phật, bần tăng tuyệt đối không phải là hâm mộ và ghen tị mới làm thế...

Oanh!

Một cú sét đánh thẳng xuống trước mặt...

Độc Lang, Cá mặn đã sớm biết chuyện nếu Phương Chính nói dối, nhất định sẽ bị sét đánh.

Thấy một màn như vậy, chúng lập tức cười lăn lộn...

Phương Chính đen mặt, nhưng ỷ da mặt mình dày, liền ho khan một tiếng nói:

- Cười cái gì mà cười? Còn cười là đêm nay cho nhịn đói!

Hai tên tức thì ngậm miệng lại, ngoan ngoãn không nói một lời, chỉ là lâu lâu lại phụt ra một tiếng...Khóe miệng thì luôn có xu hương nhếch lên trên.

Phương Chính đang muốn nói cái gì, bỗng nhiên ngây ngẩn cả người, nhìn vào trong tay, lại sờ thử túi tiền, kinh ngạc hô lên:

- Linh Phù của ta đâu?!

Cá mặn nói:

- Sư phụ, người nói Linh Phù gì chứ? Có phải là tờ giấy lúc nãy người múa may hay không?

Phương Chính gật đầu.

Cá mặn nói:

- Lúc người thấy mỹ nữ, dùng nó chùi nước miếng xong thì vứt đi rồi...

Phương Chính kinh khiếp hô lên:

- Gì? Ném?!

Phương Chính tức khắc nóng nảy, còn cái gì mà chùi nước miếng, hắn đã không thèm để ý... Hắn đang tuổi thanh niên trai tráng, sung lực tràn trề, nhìn thấy một đại mỹ nữ như vậy mà không nhìn nhiều mấy cái mới là chuyện lạ. Phương Chính vẫn luôn cảm thấy, hắn chỉ là một hòa thượng tạm thời chứ không phải là thái giám tạm thời, chỉ cần không làm chuyện xằng bậy, phản ứng sinh lí là hết sức bình thường.

Thản nhiên, vô cùng thản nhiên...

Nhưng ném mất Linh Phù rồi, hắn không thể thản nhiên được nữa...

Cũng không phải là hắn luyến tiếc Khai Linh Phù, mà cái thứ Khai Linh Phù này, một khi được dùng trên vật nào đó sẽ tạo ra quái dị!

Nếu hắn mặc kệ, nhất định sẽ xảy ra chuyện lớn!

- Tịnh Chấp, con có thấy Linh Phù kia bay đi đâu không?

Phương Chính hỏi.

Cá mặn chỉ vào bãi phế liệu xe kia nói:

- Bị gió thổi tới chỗ đó rồi, nhưng cụ thể là ở đâu thì con chịu. Lúc ấy gió lớn quá nên linh phù bay rất xa...

- Sư phụ, hiện tại phải làm sao?

Độc Lang hỏi.

Phương Chính nói:

- Tìm! Vô luận như thế nào cũng phải tìm được nó! Tìm không thấy thì phải tìm bằng được thứ đã bị Linh Phù kia mở linh trí!

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right