Chương 1507: Xe Nát

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 3,482 lượt đọc

Chương 1507: Xe Nát

Vì thế, Phương Chính mang theo Độc Lang cùng Cá mặn lập tức vọt vào bãi phế liệu xe, tuy nhiên toàn bộ bãi phế liệu này đều là những chiếc xe cũ nát đã được tháo dỡ và lộn xộn. Những chiếc xe này trông không có vẻ gì là phế thải còn dùng được...

Độc Lang đánh hơi tìm ở phía trước, kết quả hít vào toàn mùi xăng, hít thêm mấy lần liền bắt đầu hắt xì...

Cá mặn thì đang chui tới chui lui trong đống ô tô chất chồng như núi, thế nhưng hiển nhiên là cũng không thu hoạch được gì.

Phương Chính hoàn toàn không còn cách nào...

Một người, một sói, một Cá mặn tìm một vòng, cuối cùng tập hợp lại một chỗ.

- Sư phụ, con không biết tờ giấy kia của người bay đi đâu rồi.

Cá mặn nói.

Độc Lang:

- Hắt xì... Sư phụ, có thể Linh Phù kia của người không nhạy hay không? Hoặc là bị thổi đến chỗ nào đó xa hơn rồi?

Phương Chính cũng có loại suy đoán này, đúng lúc này, trong đống ô tô hỏng đã chất đống nhiều năm ở bên cạnh đột nhiên truyền đến tiếng ho khan:

- Khụ khụ khụ... Cứu mạng... Khụ khụ... Cứu mạng...

Ba người nhìn nhau, tức khắc sửng sốt.

Độc Lang nói:

- Nơi đó có người, có người bị nhốt ở bên trong!

Cá mặn lập tức chạy tới, nương theo khe hở nhìn vào bên trong, sau đó kinh ngạc hô lên:

- Sư phụ, tìm được rồi! Linh phù của người ở bên trong!

Phương Chính nhanh chân chạy tới, cũng nương theo khe hở nhìn vào bên trong, quả nhiên, Linh Phù bị hắn vo một chút đã lăn vào đó, đồng thời thanh âm kêu cứu cũng là truyền ra từ trong ấy.

Phương Chính nói:

- Mặc kệ bên trong là thứ gì, cứu ra lại nói!

Phương Chính nói xong liền nắm lấy vỏ một chiếc ô tô ném sang một bên, sức mạnh kinh người, quả thực chính là một người máy.

Độc Lang cũng dùng miệng ngậm một cái vỏ xe ô tô khác bỏ qua một bên.

Cá mặn thì ở bên cạnh la to:

- Cố lên, cố lên, cố lên...

Phương Chính cùng Độc Lang đen mặt, nghiêng mắt nhìn nó.

Cá mặn lập tức khom lưng giả còng nói:

- Khụ khụ... Thân thể già cả rồi không nổi đâu, các người sẽ không nhẫn tâm bắt một người già như ta phải lao lực làm cái công việc đòi hỏi phí sức này chứ?

Hình ảnh vừa chuyển, Phương Chính ngồi ở trên lưng Độc Lang, trong tay cầm một cây gậy sắt lớn, nhìn về phía trước.

Cá mặn khổ sở kéo hết chiếc xe này đến chiếc xe khác ra, sau đó ném sang một bên... Vừa làm vừa kêu rên:

- Các người là đang ăn hiếp người già! Là đồ vô lương tâm vô đạo đức ác độc! Bộ ta sống dễ lắm sao? Đã chừng này tuổi rồi còn phải lao lực làm việc!

Phương Chính nói:

- Con còn oán giận thêm một câu, tối nay nhịn cơm nhé?

Cá mặn lập tức thẳng eo duỗi vai, hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang kêu lên:

- Ta yêu lao động, lao động tuyệt vời, lao động là vinh quang, oh yeah...

Phương Chính đối với cái thứ mặt dày mày dạn này cũng hết cách nói nổi rồi...

Thế nhưng cẩn thận nghĩ lại, hình như da mặt của các đệ tử trong Nhất Chỉ tự đều dày thì phải.

Hắn lại hồn nhiên quên mất, da mặt dày nhất Nhất Chỉ tự lại chính là hắn...

Dưới sự nỗ lực không ngừng nghỉ của Cá mặn, rốt cuộc núi xe phế liệu kia đã được san bằng.

Sau đó, nghe được từ trong đống rác có một tiếng kêu to:

- Tránh ra! Ta muốn ra ngoài!

Tiếp theo lại nghe thấy âm thanh thở hổn hà hổn hển liên tục, khói đen từ trong đống rác bốc lên ngùn ngụt, giống như sắp cháy tới nơi...

Rồi đống rác cũng bị đùn lên, một chiếc xe nhỏ với lớp sơn tróc loang lổ phóng ra ngoài, vừa chạy, phía sau xe còn phả ra hai luồng khói đen!

Cái này cũng chưa quan trọng, mấu chốt là ngay cả đầu của nó cũng đang bốc khói!

- Sư phụ, không phải là bên trong cái xe này bị cháy rồi đấy chứ?

Cá mặn nói.

Độc Lang nói:

- Sư phụ, cái xe này sẽ không bị thiêu chết ngay khi mới vừa được khai linh trí chứ? Cái này có tính là tự thiêu không?

- Ta khinh! Hai kẻ các ngươi có biết nói chút lời hay nào không đấy? Có ngươi mới tự thiêu ấy! Cả nhà ngươi đều tự thiêu! Ta vô cùng hoàn hảo! Khụ khụ...

Ô tô ho khan hai tiếng, hai luồng khói đen cùng lúc phun ra từ đầu xe và đuôi xe...

Phương Chính nhếch miệng, hỏi:

- Thí chủ, ngươi làm sao vậy? Bị bệnh?

Ô tô hậm hực đáp:

- Nếu đổi lại là ngươi mấy năm không tắm rừa, không đánh răng, lúc há mồm có thối rình lên hay không? Trong cơ thể ta có quá nhiều khí thải, thanh lọc một chút là tốt rồi. Nói, các ngươi ai?

Phương Chính sửng sốt, đây đúng là một chuyện khó mà nói rõ được, hơn nữa Phương Chính đã phát hiện ra một vấn đề, hình như cái xe nát này có một kiến thức khá phong phú, không giống bộ dáng của một vật vừa mới được khai linh trí chút nào.

Phương Chính vẫn luôn cho rằng, đồ vật mới vừa được khai linh trí thì sẽ giống hệt một đứa trẻ mới sinh, nhưng cái xe này... Không giống cho lắm.

"Hệ thống, ngươi xác định đây là kết quả của khai linh trí?" Phương Chính hỏi hệ thống.

Hệ thống nói: "Trên thực tế, có rất nhiều vật đã cô đọng quá nhiều niệm tưởng của con người. Nếu những niệm tưởng này được cô đọng càng lúc càng nhiều, chờ đến khi vật đó được khai linh trí, niệm tưởng sẽ hóa thành linh hồn của vật. Trời sinh đã biết... Thậm chí tính cách của vật còn chịu ảnh hưởng bởi niệm tưởng, nên bây giờ cái xe biểu hiện như thế cũng không có gì là kì quái. Chỉ có thể nói rằng chủ nhân ban đầu của nó là một người lớn tuổi và rất thích càm ràm."

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right