Chương 1511: Trạm Xăng Dầu Ở Đâu?

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 4,468 lượt đọc

Chương 1511: Trạm Xăng Dầu Ở Đâu?

Ghế ngồi màu đen, hình như là da thật, tuy không được bảo dưỡng nhiều nhưng rất sạch sẽ...

Điều này làm Phương Chính nhớ tới cái chùa của mình. Lúc trước, sau khi hệ thống sửa chữa xong đã trở nên mới tinh, còn tặng kèm rất nhiều thứ.

Di động của hắn cũng thế, sau khi được khai quang, nó có thêm rất nhiều công năng...

Cho nên, trước sự biến hóa của xe nát, Phương Chính thấy nhưng không hề bất ngờ, đều quy công trạng về cho Khai Linh Phù.

- Xe nát, ngươi là nhãn hiệu gì?

Phương Chính tò mò hỏi, hắn thật sự không hiểu biết nhiều về xe cộ, sau khi quan sát ngoại hình và nội thất một hồi, hắn vẫn không nhận ra được.

Thế nhưng lúc này cẩn thận đánh giá, Phương Chính phát hiện xe nát có đầu xe rất dài, đèn xe rất lớn, xét về ngoại hình thì xe nát rất giống mấy dòng xe cổ điển ngày xưa... Nhưng mấy dòng xe đó đều mang thương hiệu kỳ cựu, hơn nữa đến hiện tại cũng đã nằm trong những bộ sưu tập xe cổ cực kì giá trị, không thể bị vứt vào bãi phế liệu được.

- Duesenberg, đã nghe qua bao giờ chưa?

Xe nát kiêu ngạo nói, lại dừng một chút, giống như đang đợi Phương Chính cảm thán tán thưởng một phen.

Kết quả Phương Chính trực tiếp lắc đầu, tỏ vẻ chưa từng nghe qua.

Xe nát hết chỗ nói nổi, hậm hực nói:

- Ngươi thật đúng là không văn hóa, chỉ cần nói tên của ông đây, ai mà không biết Duesenberg? Ta chính là xe xịn trong xe xịn!

Phương Chính lấy di động ra tìm kiếm, quả nhiên, đây là một nhãn hiệu cổ xưa, nhưng đã phá sản từ lâu.

Chỉ còn lại một số ít nhưng cũng trở thành vật bị giành mua giật bán, đều xuất hiện trên các phiên bán đấu giá xa xỉ, cho nên, còn lâu Phương Chính mới tin chuyện ma quỷ của cái xe nát này.

Phương Chính hỏi:

- Đừng nói dối, nói dối dễ bị sét đánh.

Xe nát vừa nghe, tức khắc không vui:

- Ta nói dối? Thật đáng chê cười! Ta chính là Duesenberg, ông nội trong giới ô tô!

Phương Chính thở dài, lắc đầu mở ra Nhất Mộng Hoàng Lương, ngay sau đó một cú sét bổ thẳng xuống bên cạnh cái xe...

- Ối má ơi! Sét đánh giữa trời quang!? Chuyện gì thế này?

Xe nát sợ tới mức hét lớn lên.

Phương Chính nói:

- Ngươi nói đi? Ngươi lại nói dối thử xem, lần tiếp theo rất có khả năng sẽ bổ vào động cơ của ngươi.

Xe nát lầm lì:

- Ngươi hù dọa ai hả? Ta... Ta.....

Phương Chính nói:

- Rốt cuộc ngươi là loại xe gì?

Dường như xe nát rất muốn kiên trì với nhãn hiệu Duesenberg của nó, thế nhưng cuối cùng vẫn khổ sở đáp:

- QQ...

Phương Chính ngạc nhiên, này... Trước sau chênh lệch cũng quá lớn đi.

Phương Chính nói:

- Ngươi đừng đùa ta, tuy rằng bần tăng không hiểu xe, nhưng QQ không dài như ngươi?

Xe nát thở dài nói:

- Chủ nhân trước kia của ta vốn là một người mê xe. Hắn vẫn luôn mơ ước có một cái siêu xe thuộc về chính mình, Duesenberg là tốt nhất. Trong nhà hắn có rất nhiều mô hình, poster xe Duesenberg đắt giá. Sau đó hắn liền tự mình ra tay, cải tạo ta thành Duesenberg, toàn bộ linh kiện và phụ kiện trong người ta đều là hàng nhập khẩu, nghiêm khắc chế tạo theo đúng thông số kỹ thuật của Duesenberg. Có vài thứ không mua được, hắn tự tay chế tạo...

Phương Chính nói:

- Hình như trong nước đâu có cho cải biến xe?

Xe nát nói:

- Hình như là thế thật, vì ta luôn được đặt trong viện triễn lãm.

- Sau đó thì sao?

Phương Chính tò mò hỏi.

Xe nát buồn bã đáp:

- Một ngày nọ, không biết hắn bị cái gì kích thích mà uống rất nhiều rượu, mê sảng ồn ào, sau đó mang ta chạy ra ngoài. Không biết hắn xui xẻo hay vẫn là ta xui xẻo, hắn mơ màng hồ đồ lái ta húc vào một bức tường... Sau đó cảnh sát tới, ta báo hỏng, bị đưa đến nơi này, còn hắn đi đâu, ta cũng không rõ ràng lắm.

Nghe đến đây, Phương Chính cuối cùng cũng hiểu tại sao chiếc xe nát này có dáng vẻ của một chiếc xe sang nhưng lại ngồi chồm hổm ở một nơi rách nát, thế nhưng Phương Chính vẫn tò mò hỏi:

- Chuyện này xảy ra bao lâu rồi?

Xe nát nghĩ một hồi, nói:

- Không biết, đã lâu không gặp...

Phương Chính chỉ biết câm nín, hắn đánh giá lớp rỉ sét dày đặc trên thân xe, cùng với việc bị chôn dưới cùng của đống phế liệu, căn cứ theo nguyên tắc cái sau đè lên cái trước, nhất định xe nát đã ở xưởng phế liệu rất lâu.

- Sư phụ, trước mắt có một trặm xăng dầu.

Lúc này, Cá mặn ngồi ở trên ghế điều khiển bỗng nhiên chỉ về phía trước kêu lên.

Phương Chính vừa nghe, nhanh chóng ngẩng đầu nhìn lên, sau đó mở to hai mắt nhìn hỏi:

- Làm sao? Làm sao? Ở đâu thế? Tịnh Pháp, chạy nhanh lên! Ta muốn thấy nó!

Độc Lang ngạc nhiên, ngẩng đầu nhìn cái bảng hiệu trạm xăng dầu cách đây không đến 50m, lại nhìn về phía Phương Chính, lẩm bẩm:

- Sư phụ mù rồi sao?

Phương Chính lại kêu lên:

- Nhìn cái gì mà nhìn? Chạy nhanh lên! Ta muốn thấy được trạm xăng dầu!

Cá mặn nói:

- Sư phụ, kia không phải...

Còn chưa kịp nói xong, Phương Chính đã vươn tay quăng ngay cho nó một cái tát, nói:

- Đừng nói chuyện, bỏ lỡ trạm xăng dầu là không xong đâu!

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right