Chương 1512: Không Giải Quyết Được, Không Được Ăn Cơm

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 2,606 lượt đọc

Chương 1512: Không Giải Quyết Được, Không Được Ăn Cơm

Cá mặn tức khắc hết chỗ nói rồi...

Cá mặn cùng Độc Lang nhìn nhau, lại nhìn Phương Chính, nháy mắt liền hiểu rõ, cái tên giặc trọc này không phải mù thật, mà vì nghèo quá nên tính giả mù!

Xe nát kêu lên:

- Chờ một chút, này còn không phải là trạm xăng dầu sao?

Phương Chính mở to hai mắt nhìn, nhìn lên nóc ô tô, hỏi:

- Làm sao? Ở đâu thế? Sao ta không thấy được?

Hắn nhìn như vậy, thấy được mới có quỷ, nếu đã không nhìn thấy thì hắn cũng không bị xem là nói dối, cho nên cũng không sợ bị sét đánh.

Xe nát:

- Ở ngay bên cạnh mà, ta đã ngửi được mùi xăng mê người, có cái xe còn đang uống xăng kia kìa!

Phương Chính nói:

- Đúng không? Sao ta không thấy được? Nhất định ngươi bị ảo giác rồi, Tịnh Pháp gia tốc, vọt tới trạm xăng dầu đi!

Độc Lang không còn gì để nói, đành phải gia tốc chạy...

Xe nát liên tục kêu rên:

- Chạy qua rồi! Chạy qua rồi! Trở về, trạm xăng dầu ở phía sau!

Nửa giờ sau...

- Hu hu... Các ngươi là đồ lừa đảo, ta đi với các ngươi mà các ngươi không cho cơm ăn, có còn là người không?

Lúc này đây, xe nát đã suy nghĩ cẩn thận, biết mình lên nhầm thuyền giặc rồi.

Phương Chính vỗ tay lái, an ủi nói:

- Được rồi, đừng khóc.

- Có thể không khóc sao? Nếu đổi lại là ngươi bao nhiêu năm không ăn cơm, ngươi có đói bụng không? Các ngươi là đang ngược đãi ô tô đáng thương, có biết không? Nếu ta là động vật, các ngươi đều là tội phạm! Nếu ta là người, các ngươi đều là bọn buôn người! Hu hu...

Xe nát oa oa khóc lớn, loa vang lên tục, mà loa đã cũ nát nên phát ra âm thanh cực kì chói tai. Phương Chính, Độc Lang, Cá mặn nghe mà thấy vô cùng bực bội.

Rốt cuộc, Cá mặn chịu không nổi nữa:

- Sư phụ, nếu không người cho nó chút dầu đi...

Phương Chính bất đắc dĩ nói:

- Tiền đều dùng chuộc thân cho nó cả rồi, bán con mua dầu sao?

Cá mặn nói:

- Thế thì cũng không thể để nó đói được, nhỡ đâu chết đói, có cắt miếng ra cũng không đáng tiền.

Xe nát kêu hùa theo:

- Ta muốn ăn cơm! Ta muốn ăn cơm! Ta kháng nghị, ta muốn ăn cơm!

Độc Lang nói:

- Sư phụ, làm sao? Nếu không con ăn nó nhé? Chúng ta cũng có thể sống an ổn chút.

Xe nát vừa nghe, sợ tới mức cảnh báo vang lên, sau đó nhỏ giọng nói:

- Ta muốn ăn cơm...

Cá mặn âm trầm nói:

- Không có tiền ngươi ăn cơm cái gì? Chịu đựng!

Độc Lang cũng nói:

- Ta kéo ngươi đi, ta còn chưa nói, ngươi kêu cái gì? Chịu đựng!

Phương Chính nói:

- A Di Đà Phật...

Nửa ngày qua đi...

Bên cạnh đường cái, Độc Lang quỳ rạp trên mặt đất, Cá mặn ôm cánh tay, xe nát nhìn chằm chằm Phương Chính...

- Sư phụ, đói quá! Cho miếng cơm đi!

Ba tên trăm miệng một lời kêu lên.

Phương Chính cũng là bất đắc dĩ, tiền đều đưa cả rồi, lấy cái gì mà ăn cơm?

Vì thế Phương Chính nói:

- Nhịn một chút đi, vào thành, chúng ta lại nghĩ cách.

- Sư phụ, con đói quá đi không nổi, càng đừng nói là lôi kéo thêm một cái xe, người bảo nó tự chạy đi.

Độc Lang ghé vào kia khổ sở nói.

Xe nát vừa nghe, kêu lên:

- Ngay cả chút dầu cũng không có, ta chạy kiểu gì?

Phương Chính thật sự bất đắc dĩ, hơn nữa mang theo nhiều quái thai thế này đi trên đường cũng có chút phiền toái, ít nhất hắn phải mở Nhất Mộng Hoàn Lương suốt toàn bộ hành trình thì mới che lấp nổi hành tung.

Tuy rằng bây giờ sức mạnh tinh thần của hắn đã khá hơn trước rất nhiều, như cứ đi mãi như thế thì cũng không phải là một biện pháp tốt...

Rơi vào đường cùng, Phương Chính đành phải triệu hồi Hồng Hài Nhi tới lần nữa.

- Sư phụ, làm gì?

Hồng Hài Nhi hỏi.

Phương Chính nói:

- Mang đại sư huynh con về đi.

- Sư phụ, sao người không về cùng với chúng con?

Độc Lang hỏi.

Cá mặn cũng nói:

- Sư phụ, con thấy ở đây không còn chuyện của con, hay là con cũng trở về...

Phương Chính trừng mắt nhìn nó một cái, nói:

- Nếu lúc trước đã theo vi sư hạ sơn, sao có thể vội vã trở về nhanh như vậy? Thành thật đợi đi!

Cá mặn bất đắc dĩ, đành phải ở lại.

Xe nát hỏi:

- Đại sư, ta đây thì sao?

Phương Chính nghĩ nghĩ, nói:

- Đưa ngươi trở về cũng không có xăng, ngươi cũng sẽ bị đói. Đi theo bần tăng đi, luôn có biện pháp cho ngươi ăn no...

Xe nát cảm động nói:

- Đa tạ đại sư...

Hồng Hài Nhi thấy không còn chuyện của mình, liền mang theo Độc Lang đang vui sướng thiếu điều nhảy lên lập tức bay đi.

Cá mặn vô cùng hâm mộ nhìn Hồng Hài Nhi mang theo Độc Lang đi về phương xa, thở dài nói:

- Sư phụ, tuy đã giải quyết bớt được một tên tham ăn, nhưng vấn đề vẫn còn đó, chúng ta vẫn đang đói đấy! Lúc nãy người bảo tứ sư huynh đến đây, sao không dặn mang theo chút gì ăn luôn?

Kết quả liền nghe Phương Chính nói:

- Không giải quyết xong vấn đề xăng dầu, ai cũng không thể ăn cơm!

Cá mặn vừa nghe, hai mắt trợn trắng nằm bẹp xuống đất, không hề nhúc nhích.

- Cá mặn, ngươi làm sao vậy?

Xe nát hỏi.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right