Chương 1513: Xăng Như Thế

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 4,851 lượt đọc

Chương 1513: Xăng Như Thế

Cá mặn trắng mắt đáp:

- Không thấy được sao... Bây giờ ta thật sự trở thành một con cá muối rồi, chết đói...

Xe nát: "..."

Xe nát nhìn một màn này cũng có chút áy náy, cả đám hòa thượng nhà người ta vốn không thân chẳng quen lại cố gắng giúp nó, thật sự không biết nói gì cho phải.

Đúng lúc này, có hai người ôm hai cái rương đi tới.

- Đều không cần nữa sao?

Một người hỏi.

- Không được, lát nữa có người tới kiểm tra, nếu phát hiện ra chỗ cồn công nghiệp này, chúng ta có thể bị tội.

Một người khác nhỏ giọng nói:

- Ném nhanh đi, nếu như may mắn, sau này ổn thỏa lại đi nhặt nó về, còn có thể dùng được.

- Hiểu rồi, vẫn là Hỉ ca lợi hại, cái gì cũng biết.

Người đàn ông da ngăm đen cười ha ha, nói.

- Tiểu Tần, sau này cứ đi theo anh, anh lo cho mày!

Hỉ ca cười nói.

Tiểu Tần cũng cười...

Phương Chính ở bên cạnh vừa nghe thấy thế, lông mày nhướng lên, tình huống gì đây?

Cái đầu trọc của Phương Chính suy nghĩ thật nhanh...

Cồn công nghiệp?

Tất cả đều bị tội?

Nhặt về còn dùng được?

Có vấn đề!

Phương Chính đá Cá mặn nói:

- Chuẩn bị đi, vi sư với con qua kia nhìn xem, mấy người này có vấn đề.

- Đã biết, sư phụ...

Cá mặn mệt mỏi yếu ớt nói.

Phương Chính vừa đi, Cá mặn lập tức đứng dậy quan sát bốn phía, sau đó lại nhìn cái xe nát, cuối cùng nhìn vào chỗ cồn công nghiệp kia, nở nụ cười.

Xe nát sợ hãi:

- Ngươi muốn làm gì?

Cá mặn cười nói:

- Chúng ta không mua nổi dầu, ngươi thử cái này xem, nói không chừng cũng có thể chắp vá mà dùng...

- Ngươi cút ra xa một chút cho ta! Đây là cồn chứ không phải xăng!

Xe nát kêu lên.

- Không phải đều là dùng để đốt lửa hay sao? Cồn cũng có thể đốt mà... Hơn nữa, ta còn nghe người ta nói cồn công nghiệp làm từ hóa dầu. Xăng cũng làm từ dầu mỏ, đã là một mẹ sinh ra, nhất định có thể dùng được. Người nếm thử trước, nếu không thấy ngon chúng ta lại nghĩ cách khác!

Cá mặn vừa nói chuyện vừa mở nắp bình xăng ra, sau đó rót hết một chai vào.

Xe nát kinh hãi:

- Ngươi dừng tay cho ta! Dừng tay! Ôi má ơi, cái vị gì đây? Hơ...

Oanh!

Xe nát còn đang kêu gào, theo bản năng muốn chạy, kết quả vừa rót cồn vào, nó sốt ruột quá lại thật sự đánh lửa được, chạy trốn về phía trước cả một quãng!

Cá mặn vừa thấy, cười to nói:

- Ta đã nói rồi, đều giống nhau cả!

Xe nát thở hổn hển, nói:

- Giống nhau cái rắm, thật mẹ nó khó uống!

- Khó uống vẫn đỡ hơn đói chết, đến đây đi, huynh đệ, tất cả đều là của ngươi!

Cá mặn vui tươi hớn hở kéo cái rương đựng cồn công nghiệp lại đây, rót từng bình một vào bên trong xe nát...

Thế nhưng y như lời Cá mặn nói, có khó uống vẫn đỡ hơn đói chết, xe nát chịu đựng khó chịu, để Cá mặn rót đầy bình xăng của nó, sau đó thử phát động, quả nhiên thành công. Thế nhưng đi đường có hơi phiêu, tay lái có hơi không nghe lời...

Phương Chính cũng không biết Cá mặn làm bừa, xe nát đã có thể chạy...

Lúc này, hắn đang bám theo sát gót Hỉ ca và Tiểu Tần, loanh quanh lòng vòng mấy ngõ nhỏ mới đi vào một cái thôn, sau đó đến một căn nhà đóng kín cửa.

Cánh cửa đen nhánh, chiều cao hai mét, nhìn độ dày của sắt liền biết được nó rất rắn chắc.

Bên cạnh có cái cửa nhỏ, hai người nối đuôi nhau vào, vốn Phương Chính cũng muốn đi theo, kết quả hai người kia vừa vào đã tiện tay đóng cửa lại, Phương Chính thấy vậy, đành phải vận chút sức bật cao hơn 2 mét nhảy lên đầu tường, trèo tường mà vào.

Không phải Phương Chính thích khoe khoang gì, nhưng với sức mạnh của hắn, nhảy cao vài mét thật đúng là không thành vấn đề.

Phương Chính ngồi xổm trên tường, vừa vặn nhìn thấy 3 chiếc Minibus đang đỗ trong sân, phía trước một chiếc Minibus có một người đang đứng sửa biển số xe cho nó, hai chiếc Minibus còn lại đã có tài xế ngồi vào, cửa xe vừa đóng lại liền nhấn ga đi ngay.

Lại nhìn vào bên trong, đây là một căn nhà có hai tầng, bên ngoài đang phơi nắng chăn, có người đang đánh cờ, cũng có người đang nói chuyện phiếm. Trong sân còn có một cái máy kéo tay vịn cùng mấy con gà mái già lục tục mổ khắp xung quanh, thoạt nhìn thật giống một nhà nông bình thường.

Chính là có hơi nhiều người...

- Hỉ ca, ném xa chưa?

Ở lầu hai, một người trẻ tuổi chõ miệng xuống hỏi.

- Ném xa chỗ thùng rác ngoài thôn rồi, không có ai tới mấy chỗ đấy đâu. Hơn nữa, cho dù có tới, chỉ cần chúng ta không thừa nhận, ai chứng minh được là do chúng ta ném? Chúng ta mang bao tay, không để vân tay lại, bọn họ làm gì được?

Hỉ ca không cho làm đúng nói.

- Ha ha, vẫn là Hỉ ca suy nghĩ chu đáo.

Người trẻ tuổi giơ ngón tay cái lên khen.

- Được rồi, xe cũng đã đi, bây giờ chúng ta chính là nông dân thực thụ, các người là bạn tới chơi nhà, nhớ chưa?

Hỉ ca kêu lên.

- Nhớ rồi!

Hai người trẻ tuổi đang chơi cờ tướng nhanh chóng đáp lời.

Hỉ ca thực vừa lòng gật gật đầu, hỏi:

- Phía sau thế nào rồi?

- Đều đã xử lí sạch sẽ, nếu ai đi vào thì cũng chỉ thấy nó là một cái lều bỏ hoang mà thôi. Những thứ khác đã dùng Minibus chở đi rồi...

Người trẻ tuổi nói.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right