Chương 1516: Oán Niệm

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 2,849 lượt đọc

Chương 1516: Oán Niệm

- Cái gì mà còn chưa kịp lột? Hay lắm oắt con, hôm nay mày muốn gây sự với tao đúng không? Đánh tao hai bạt tai, còn lấy bắp ném tao, mày chờ đó cho tao!

Chú Hai nói xong liền vọt xuống dưới.

Chú Ba đi theo nói:

- Từ từ, tôi cũng xuống!

Hứa Niệm thì vẻ mặt oan uổng, rõ ràng hắn chưa làm cái gì cả, sao chú Hai cứ buộc là hắn làm?

Không phải là lại thua cờ rồi, nên liền tìm hắn để chịu tội?

Nghĩ như vậy, Hứa Niệm lập tức cảm thấy trong lòng tức anh ách.

Đáng tiếc, hắn cũng không dám phát tác...

Lúc này chú Hai và chú Ba đã xuống dưới, dăm ba bước đã chạy tới nơi, sau đó nhấc chân đạp một cái, Hứa Niệm lập tức bị đạp ngã xuống đất.

Chú Hai vừa cầm một trái bắp đánh lên trên người Hứa Niệm vừa nói:

- Oắt con tạo phản, dám đánh tao? Mẹ nó, đợi lát nữa Hỉ Tử về, tao liền bảo nó đuổi mày đi!

Chú Tam ở bên cạnh hát đệm nói:

- Đúng vậy, lập tức cút đi!

Phương Chính khoanh tay đứng bên cạnh nhìn một màn này, cười ha hả, cũng không nói lời nào.

Hứa Niệm muốn giải thích gì đó, kết quả càng nói chú Hai càng giận, hét lớn:

- Ái chà! Nghĩ tao vu oan cho mày đúng không? Đánh tao hai bạt tai tao không nói, thế trái bắp này mày giải thích thế nào? Chỉ có một mình mày cầm bắp, không phải mày thì còn ai?

Vừa nói chú Hai lại nhấc chân đạp qua, múa may nắm tay định đánh.

Hứa Niệm ôm đầu, bị chú Hai và chú Ba cùng nhau đánh, tức giận trong lòng càng lúc càng lớn...

Đúng lúc này, cửa bị người ta phá ra!

Người trong sân vô cùng hoảng sợ, cả đám đều ngây ra tại chỗ!

Sau đó liền nhìn thấy một đám cảnh sát chen nhau vào, hô lớn:

- Tất cả đều không được nhúc nhích!

Chú Hai cùng chú Ba nhìn nhau, xoay người chạy ngay, kết quả liền nhìn thấy phía sau cũng đã bị cảnh sát bao vây, tiếp theo sau lưng bị người ta đè lại, hai người cam chịu bị ấn trên mặt đất.

Tiểu Tần vừa mới lấy bia ra cũng bị bắt...

Hỉ Tử nghe được động tĩnh, lập tức chạy tới kêu lên:

- Làm gì thế? Đồng chí cảnh sát, hẳn là có hiểu lầm rồi? Cả nhà chúng tôi nướng bắp uống rượu cũng là phạm pháp sao?

- Không phạm pháp, thế nhưng nấu rượu giả là phạp pháp!

Một người cảnh sát nói.

- Không có khả năng, sao chúng tôi có thể nấu rượu giả được? Các vị nhìn xem... Chúng tôi đều là nông dân thành thật. Đây là chú Hai và chú Ba của tôi, kia là hai người bạn đến nhà chơi...

Hỉ tử nói.

- Ha ha, những gì anh nói y hệt những lời người báo cảnh sát đã nói. Nếu không phải bọn tôi đã bắt được ba chiếc Minibus chở dụng cụ chế tạo rượu giả của anh, quả thật chúng tôi không có cách nào bắt anh.

Cảnh sát cười lạnh nói.

- A?

Hỉ tử hoảng sợ, sau đó đảo mắt nói:

- Đồng chí cảnh sát, đồng chí nói gì thế? Sao tôi nghe không hiểu?

- Nghe không hiểu không quan trọng, đến cục cảnh sát, từ từ sẽ hiểu.

Cảnh sát vừa bắt Hỉ Tử lại vừa nói.

Hỉ Tử nói:

- Đi thì đi...

Lúc này chú Hai kêu lên:

- Tôi không phục, tôi không làm gì hết, dựa vào cái gì bắt tôi?

Chú Ba cũng nói:

- Đúng vậy, tôi cũng không phục!

- Chú Hai, chú Ba, đừng nói gì cả.

Hỉ Tử nói.

Chú Hai nói:

- Hỉ Tử, nhưng tao không phục!

- Tôi phục!

Đúng lúc này, Hứa Niệm bỗng nhiên kêu lên, một lời này khiến tất cả mọi người đều ngây ngẩn cả người.

Hỉ Tử nói:

- Hứa Niệm, nói bậy cái gì thế?

Hứa Niệm phun một búng máu ra khỏi miệng, nói:

- Mẹ nó, tôi có thể không phục sao? Các người đều được thả ra, chẳng phải tôi liền chịu oan trận đòn này? Hai con chó già kia đã nói sẽ bảo vệ đá tôi ra ngoài... Nếu không có tương lai, lại không lăn lộn với anh, có gì mà tôi không thể nói? Chúng ta chính là đang nấu rượu giả! Trước kia bọn họ nấu rượu giả, còn chết người!

Lời này vừa nói ra, Hỉ Tử giận dữ, kêu lên:

- Con mẹ nó mày nói bậy cái gì thế?

Chú Hai nổi giận mắng:

- Mẹ kiếp thằng ranh chớ có nói bậy!

Chú Ba lên tiếng:

- Có tin tao giết chết mày hay không?

Cảnh sát vội vàng nói:

- Bắt lại!

Sau đó đám người Hỉ Tử lập tức bị bắt lại, riêng Hứa Niệm thì được áp giải riêng lên một chiếc xe cảnh sát khác.

Trước lúc lên xe, Hứa Niệm còn đang cười:

- Ha ha, cái vụ uống rượu giả khiến cả đám người chết kia, tôi không có tham gia! Hơn nữa, tôi biết lần này các người xong rồi!

Hỉ Tử, chú Hai, chú Ba lập tức mặt xám như tro tàn...

Lúc này Tiểu Tần kêu lên:

- Tôi tố giác, tôi cử báo, có thể cho giảm hình phạt không?

Hỉ Tử vừa nghe, tức khắc sắc mặt trắng bệch, hắn biết lúc này là thật sự xong rồi.

...

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right