Chương 1517: Mua Cồn Dễ Hơ
Đám người Hỉ Tử bị cảnh sát mang đi, cụ thể thế nào, Phương Chính không biết, thế nhưng hắn tin tưởng, nửa đời sau của mấy tên này e là phải an ổn trong tù.
Phương Chính đang đi ra ngoài liền nghe hai cảnh sát nói:
- Người báo án nói có cồn công nghiệp ở trong thùng rác, tôi đã lục tung thùng rác cả thôn rồi, chỉ có mớ bình không... Thật là kỳ quái.
- Anh còn kỳ quái? Tôi thì thấy mình sắp điên rồi, trước cổng thôn có một chiếc xe nát tự mình chạy được, anh tin không?
- Không có khả năng!
- Tôi cũng cảm thấy không có khả năng, phỏng chừng gần đây tăng ca hơi nhiều, gặp ảo giác...
- Phỏng chừng là như thế...
...
Phương Chính vừa nghe, xe nát, tự chạy được?
Có xăng rồi sao?
Chúng kiếm đâu ra tiền?
Không phải là trộm chứ?
Phương Chính có chút nóng nảy, nhanh chóng chạy ra ngoài xem xét, chỉ thấy xe nát đang bật tắt đèn liên tục,
- Xe nát, sao lại thế này? Ngươi gọi bậy cái gì?
Cá mặn vừa thấy Phương Chính đã trở lại, nhanh chóng tỉnh lại từ trạng thái nằm giả chết trên ghế phụ, thở ngắn than dài nói:
- Đừng nói nữa, lên xe đi, tên này uống nhiều quá...
- Gì?
Phương Chính ngơ ngác, uống nhiều quá? Xe còn có thể uống nhiều?
Cá mặn kể lại từ đầu đến đuôi câu chuyện:
- Lúc mới bắt đầu, nó chỉ là nói chuyện có hơi run run, sau đó lại bắt đầu tăng động hẳn lên, thỉnh thỏang còn nhảy chồm chồm một chút. Mới nãy có cảnh sát đến đây lục thùng rác, cái xe nát này lại chồm lên một tí, bíp còi một chút, khiến cảnh sát sợ hãi. Sư phụ, nơi này không thể ở lâu, nhanh chóng rời đi thôi...Chúng ta là xe đã đã hỏng lại không có giấy phép, nếu thật sự bị bắt được, có thể gặp phiền toái lớn.
Phương Chính bất đắc dĩ, gật gật đầu, đập tay lên tay lái.
- Làm gì?! Chuyện gì? Lại đến một chai!
Xe nát kêu lên.
Phương Chính nhìn vào mức xăng, hay lắm, cư nhiên tràn bình! Khó trách xe nát say thành cái dạng này.
Bất đắc dĩ lắc đầu, Phương Chính nói:
- Xe nát, còn chạy nổi không?
- Chạy? Ha ha... Có phải ngươi xem thường ta hay không? Để ta chạy cho ngươi xem!
Khi xe nát nói chuyện, động cơ ầm ầm như máy kéo, và khói đen bốc ra mù mịt...
Phương Chính theo bản năng chộp lấy Cá mặn, nói:
- Nếu nó cháy, nhanh chóng phun nước!
Cá mặn gật đầu...
Kết quả ngay sau đó, xe nát hô to một tiếng:
- Xuất phát! Oa... Rống!
Xe nát nháy mắt lao ra ngoài, đột nhiên chồm lên một cái rồi bay ra ngoài đường cái, sau đó cả đường đua xe...
Phương Chính nhìn kim đồng hồ tốc độ liên tục nhích lên, 60, 90, 120, 180, tối đa!
Nhưng xe nát vẫn liên tục gia tốc!
- Chậm một chút, chậm một chút!
Phương Chính hét lớn.
- Oa ha ha ha... Ta lái xe, ngươi yên tâm, chỉ cần trên mặt đất, ta chính là nhanh nhất! Ha ha...
Xe nát cười haha, vẫn liên tục tăng tốc.
Đồng thời xe nát còn uốn qua éo lại, mấy lần suýt nữa là lật xe!
Thời khắc mấu chốt vẫn là Phương Chính dậm chân một cái, phát lực đè cái xe sắp sửa lật nghiêng lại...
Sau đó Cá mặn dứt khoát chạy ra phía sau ngồi, một bên nôn mửa liên tục, một bên đè xuống phòng ngừa xe nát lật mình!
Cũng may, tuy rằng xe nát phóng như bay, thậm chí còn lắc lư qua lại, nhưng vẫn có thể tránh người đi đường và nững chiếc xe khác, một đường bão táp, may mà không xảy ra chuyện gì!
Chẳng qua khổ Phương Chính cùng Cá mặn, dọc theo đường đi, Phương Chính còn đỡ, chỉ là căng hết dây thần kinh lên, Cá mặn thì nôn muốn lả người...
Đại khái ba giờ sau, dường như xe nát đã tỉnh rượu, tốc độ cũng bắt đầu chậm dần xuống...
Cá mặn vừa thấy, trực tiếp nằm vật ra sau, thè lưỡi nói:
- Sư phụ... Con cảm giác con sắp viên tịch rồi.
Phương Chính gật gật đầu nói:
- Cố lên, viên tịch, tối nay vi sư liền có cơm ăn.
Cá mặn:
- Ăn gì?
- Đốt ô tô nướng Cá mặn.
Phương Chính nói.
Xe nát: "..."
Cá mặn: "..."
- Đại sư, ta... Kia không thể trách ta, là Cá mặn rót cồn cho ta.
Xe nát uất ức nói.
Cá mặn nói:
- Không phải ngươi không có dầu sao, không rót cho ngươi chút rượu làm sao mang ngươi đi được? Ta kéo ngươi chắc?
Xe nát:
- Có thể.
Cá mặn:
- Mơ đẹp đi! Sư phụ, tuy rằng tửu lượng của xe nát không ra gì, thế nhưng nhìn vào tình huống, lúc uống rượu vào nó có thể chạy được, con cảm thấy, sau này cứ rót cho nó chút rượu, sau đó cầm chừng nó chạy là được.
Xe nát cả giận nói:
- Không được! Ta là xe, ta muốn uống xăng!
Phương Chính khẽ gật đầu...
Xe nát vui vẻ:
- Vẫn là đại sư anh minh.
Cá mặn bĩu môi nói:
- Sư phụ, xăng đắt lắm... Xăng đắt nhất thế giới đều ở chỗ chúng ta ta. Cồn thì dễ rồi, người chỉ cần tốn chút tiền là mua được cả một thùng cồn công nghiệp, chừng đó có thể sử dụng lâu lắm!
Xe nát đắc chí nói:
- Đại sư tuyệt đối sẽ không nghe chuyện ma quỷ của ngươi!
Phương Chính nhàn nhạt nói:
- Cá mặn nói có lý...
Xe nát: "..."