Chương 1519: Một Con Gà Dẫn Tới Hòa Thượng

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 1,282 lượt đọc

Chương 1519: Một Con Gà Dẫn Tới Hòa Thượng

- Sao có thể?

Tài xế BMW nói.

- Tự cậu đi xem đi, chân cũng gãy rồi.

Đầu trọc nói.

Tài xế BMW tự xuống xe nhìn, quả nhiên, một con gà đang nằm dưới bánh xe, chân đã gãy...

- Không có khả năng, nếu là tôi đè, hẳn gà nên ở phía trước bánh xe, nhưng bây giờ nó còn nằm ở phía sau.

Tài xế BMW nói.

- Cậu có ý gì đây? Nói chúng tôi định lừa tiền có phải không?

Tóc húi cua không vui, hất mặt đi tới, dáng vẻ cực kì hung hãn, giống như chuẩn bị đánh người ngay tại chỗ vậy.

Tài xế BMW nói:

- Tôi không có ý gì khác, tôi chỉ muốn nói... Gà này không phải do tôi cán.

- Không phải do cậu cán thì ai cán? Tôi thấy rất rõ ràng, là cậu cán!

Húi cua hung ác nói.

Đầu trọc hút một điếu thuốc, vừa hút vừa nói:

- Người anh em à, cán thì cũng đã cán rồi, đừng có chối chứ, em trai tôi tính tình không được tốt lắm đâu. Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, cậu có cán hay không tôi không thấy, nhưng sự thật là con gà này nó què rồi... Hay là làm theo ý tôi, cậu mua con gà này đi? Dù gì cũng là gà quê chính tông, cậu không lỗ gì đâu.

Tài xế BMW nhìn đầu trọc rồi lại nhìn húi cua, hiển nhiên hắn cũng không muốn gây chuyện, vì thế hỏi:

- Bao nhiêu tiền?

- 500!

Húi cua nói.

- Cái gì? Gà này làm bằng vàng à?

Tài xế BMW nóng nảy.

- 1000!

Húi cua lập tức tăng giá.

- Không phải... Anh không thèm quản em trai mình sao?

Tài xế BMW nói.

- 1500!

Húi cua tiếp tục tăng giá, đồng thời móc một loa lớn từ trong ngực ra, chĩa về phía thôn kêu lên:

- Ra đây mà xem này! Người bên ngoài vào thôn ngang ngược! Cán gà nhà tôi còn không chịu đền tiền! Bỏ qua được không?

Vừa mới hô lên, bỗng nhiên trong thôn chạy ra một đám người, có kẻ cầm cuốc, có kẻ cầm lưỡi hái, một đám cáo lớn thô kệch, đồng lọat áp sát tài xế BMW.

Một đám ồn ào:

- Bình Viễn, chuyện gì thế?

- Ôi chao? Không phải gà nhà cậu đây sao? Sao lại thành ra thế rồi?

- Cái tên kia! Lái xe kiểu gì đấy? Có tin tao gõ chết mày không?

- Đừng nói gì nữa hết, đập xe hắn!

- Đúng! Đập!

Một đám người ồn ào, muốn đập xe ngay.

Tài xế BMW vừa nghe thế liền nhanh chóng kêu lên:

- Đừng đừng đừng... Thật sự tôi không có cán gà.

- Không phải cậu cán, chẳng lẽ chúng tôi cán?

Một người đàn ông cầm cuốc kêu lên.

- Đúng thế, nếu hôm nay không nói cho rõ ràng, cả người lẫn xe đừng hòng đi đâu!

- Đúng!

Một đám người kêu gào, đồng thời không ngừng tới gần, vũ khí trong tay cũng vung lên, áp lực càng lúc càng lớn...

Tài xế BMW sợ tới mức toát mồ hôi lạnh...

Đầu trọc ném điếu thuốc trong tay đi, nói:

- Người anh em, nên bồi thường bao nhiêu thì làm nhanh đi, thiếu chút nào là cậu không thoát được đâu.

Nói xong, đầu trọc nói với Bình Viễn:

- Em à, người ta cũng không phải cố ý, lần này em nâng lên đến 2000, quá nhiều. Bớt một chút... A?

Bình Viễn ra vẻ không quan tâm nói:

- Một ngàn! Thiếu một xu cũng không được!

Đầu trọc nói với tài xế:

- Tôi tận lực rồi, cậu xem thế nào phải thì làm.

Tài xế BMW nói:

- Vậy thì cũng quá nhiểu... Chỉ là một con gà thôi mà.

Đầu trọc gật gật đầu, ném tàn thuốc trong tay đi, lui về phía sau hai bước nói:

- Này không phải vấn đề về gà... Lát nữa tôi gọi xe cứu thương giúp cậu.

Khi nói chuyện, những người khác đã xông tới...

Tài xế BMW thấy vậy liền nhanh chóng kêu lên:

- Tôi đưa! Tôi đưa tiền còn không được sao?

Mọi người ngừng lại, Bình Viễn cũng không nói lời nào, trực tiếp duỗi tay, ý tứ là đưa tiền.

Tài xế BMW muốn khóc ngay tại chỗ, nhưng đã bị vào thế, hắn có thể làm gì? Đành phải rút ví ra...

Đúng lúc này, một thanh âm bỗng nhiên vang lên:

- Gà kia hình như là các người tự mình làm què mà?

Thanh âm này vừa hiện, lái xe BMW liền ngừng động tác đưa tiền...

Những người khác thì nhao nhao nhìn qua...

Chỉ thấy từ phía sau, không biết từ lúc nào đã xuất hiện một hòa thượng một thân rách rưới, hòa thượng này tuổi không lớn lắm, nhìn mặt khá quen, nhưng không thể nghĩ ra là đã gặp ở đâu.

- Tiểu hòa thượng, ta khuyên ngươi nên coi như cái gì cũng không thấy, trở lại xe của ngươi đi.

Lúc này, đầu trọc nói.

Phương Chính khẽ mỉm cười:

- A Di Đà Phật, đa tạ ý tốt của thí chủ, có điều bần tăng đúng thực đã nhìn thấy vị thí chủ này đã móc từ trong ngực ra một con gà què ném tới sau xe. Bần tăng đã thấy, cũng không thể không nói a?

Nghe nói như thế, lái xe BMW bỗng mở miệng:

- Pháp sư, được rồi... coi như tôi đen, chúng ta đi nhanh đi.

Hiển nhiên, lái xe thấy Phương Chính nói chuyện giúp hắn, hắn cũng biết việc này không chỉ là việc cán qua một con gà, mà là đụng phải đám đạo phỉ, không trả tiền căn bản không đi được.

- Đi? Không có hai ngàn thì đừng hòng đi!

Lúc này, Bình Viễn mở miệng nói.

Một đám người bỗng tản ra, vây Phương Chính vào trong.

Phương Chính nói:

- Chư vị thí chủ, bần tăng ngay cả hai đồng cũng không có, các người há miệng liền muốn hai ngàn, quá nhiều đi... Hơn nữa, gà là do các người ném, sao có thể trách vị thí chủ này được?

Lái xe BMW có chút gấp, kéo Phương Chính nói:

- Pháp sư, đừng nói nữa...

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right