Chương 1520: Hòa Thượng Đánh Người

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 4,672 lượt đọc

Chương 1520: Hòa Thượng Đánh Người

Phương Chính lại nói:

- Thí chủ, đừng lo lắng, bần tăng đã báo cảnh sát, một chút nữa cảnh sát sẽ tới.

- Cái gì? CMN, mày báo cảnh sát?

Đám Bình Viễn nghe xong, lập tức mất bình tĩnh.

Đầu trọc càng thay đổi bộ dạng hiền lành lúc trước, tiến lên một bước, nắm chặt cổ áo Phương Chính:

- Hòa thượng chết tiệt, vừa rồi mày đã nhìn lầm, gà lá hắn cán, bọn mày phải đền tiền! Có tin cảnh sát còn chưa tới, bọn tao đã đánh chúng mày như thành như con gà kia không?

Phương Chính nở nụ cười:

- Thí chủ, gà, là do các vị ném, không tin, cứ hỏi con gà kia.

- Hỏi gà?

Đám người ngây người, ánh mắt nhìn Phương Chính như kẻ ngốc.

Phương Chính cũng không để ý tới bọn họ, quay đầu nhìn con gà đang đầy vô tội trên đất:

- Gà thí chủ, ngươi nói ai đã đánh gãy chân ngươi? Ta biết ngươi không biết nói chuyện, cho nên dùng cánh chỉ đi.

Đám người không còn gì để nói...

Tên cầm đầu trong đám bật cười:

- Cứ tưởng là gặp anh hùng thấy chuyện bất bình rút đao tương trợ, hóa ra là gặp kẻ ngu...

- Hòa thượng này bị điên sao?

- Gà mà còn biết xác nhận hung thủ? Mẹ nó, hòa thượng này uống lộn thuốc sao?

...

Đầu trọc cũng vui vẻ:

- Con gà này có... Mẹ nó...

Đầu trọc còn chưa nói xong, đã thấy con gà duỗi cánh chỉ Bình Viễn.

Bình Viễn vừa nhìn lập tức giật nảy mình, sau đó mắng:

- Chỉ loạn cái mẹ gì?

Vừa nói, vừa muốn đá tới một cước.

Phương Chính tranh thủ gỡ tay tên trọc ra khỏi áo, tên trọc như phối hợp hắn, tay liền mở ra, bỏ tay tên trọc ra, Phương Chính liền chạy qua ngăn trước con gà.

Đầu trọc sững sờ, cúi đầu nhìn tay, bởi vì hòa thượng dùng lực gỡ tay ra, nên móng tay cũng bị bóc tách!

Nghĩ lại cỗ quái lực vừa rồi, đầu trọc liền đổ mồ hôi lạnh, bản năng sờ đao trong núi, tâm mới ổn định lại.

- Thí chủ, gà đã chỉ là thí chủ làm, thí chủ thừa nhận đi.

Phương Chính nói với Bình Viễn.

Bình Viễn cả giận nói:

- Thừa nhận con...

Lời mắng còn chưa nói ra, Phương Chính đột nhiên xuất thủ bịt miệng Bình Viễn:

- Thí chủ, có việc nói việc, mắng người là không tốt. Còn nữa, mắng bần tăng thì được, chớ mắng người nhà bần tăng... Nếu không, bần tăng sẽ tức giận.

Bình Viễn nghe tên hòa thượng trước mặt lải nhải, vừa muốn cố gắng né ra, kết quả lại phát hiện, tay hòa thượng này như cái cùm sắt, nắm chặt miệng hắn, hắn đủ cả người lên cũng không thoát được!

Thậm chí, hắn càng dùng sức, đối phương cũng càng dùng sức, khiến hắn có cảm giác, răng cũng bị bóp lỏng ra... Nếu còn như thế, đoán chừng sẽ bị bóp rơi mất!

- Thí chủ, nếu đồng ý đề nghị của bần tăng, vậy thì nháy mắt hai cái, nếu không đồng ý, có thể trợn mắt lên, được chứ?

Phương Chính mỉm cười nói.

Bình viễn dùng sức nháy mắt.

Phương Chính thu tay lại:

- Như vậy mới ngoan!

- Buông tay!

Đúng lúc này, đầu trọc đột nhiên rút rao đè lên lưng Phương Chính, đồng thời hung ác nói:

- Hòa thượng, đừng tưởng luyện chút công phu là có thể hành hiệp trượng nghĩa, cút ra một chút cho tao, nếu không, đừng trách tao không khách khí!

Những người khác cũng nhìn ra, hòa thượng này tới quấy rối.

Phương Chính bất đắc dĩ:

- Chư vị thí chủ, gà đã đứng ra làm chứng, các vị còn muốn lật lọng?

- Một con gà làm chứng? Cậu đùa chúng tôi sao? Con gà này chỉ duỗi cánh thôi, cái này mà là làm chứng? Trừ phi nó biết nói chuyện, tôi mới tin cậu.

Có người trong đám người nói.

Phương Chính gật đầu:

- Cũng tốt, gà thí chủ, nếu như vị thí chủ này tổn thương ngươi, phiền ngươi kêu ba tiếng dài, hai tiếng ngắn.

Đám người vui vẻ:

- Hòa thượng này điên rồi...

Nhưng mà sau một khắc, đám người lại cảm thấy bản thân mới phát điên.

Chỉ thấy con gà ngước cổ lên:

- Cụcc... Cụccc... Cụcccc... Tác... Tác!

Chuyện không hay rồi!

- Mẹ nó...

Có người bị dọa run rẩy, dao trong tay rớt lúc nào không hay.

Lái xe BMW kém chút không cầm vững ví...

Đầu trọc thì đổ mồ hôi lạnh:

- Hòa thượng, mày... Mày làm thế nào?

Chỉ thấy hòa thượng mỉm cười xoay người lại, nói:

- Thí chủ, nếu muốn người không biết, trừ phi mình đừng làm. Nên biết chừng mực...

- Biết ông nội mày!

Bình Viễn nổi giận gầm một tiếng, móc ra một cái búa!

Đầu trọc hoảng sợ:

- Đừng!

Nhưng búa của Bình Viễn đập xuống, vừa vặn đập vào đầu Phương Chính...

Chỉ nghe coong một tiếng!

Đốm lửa bắn ra...

Đám người trợn mắt...

Búa đập vào đầu, không tóe máu, lại tóe tia lửa điện... Cái này, còn là đầu sao?

Bình Viễn bị dọa tới hoài nghi nhân sinh, nhìn búa trong tay, lại nhìn lại hòa thượng không chút tổn thương trước mắt:

- Ngươi... Ngươi là thứ gì?

Phương Chính chẹp miệng, tiếc rèn sắt không thành thép:

- Thí chủ, có gì thì nói, sao lại động võ?

Vừa nói, Phương Chính vừa nhấc chân đá một cước!

Đám người nghe bịch một tiếng, Bình Viễn như quả bóng, bị một cước đá bay ra hai mươi mét, rơi vào trong khe nước... Ôm bụng rên thảm, không thể dậy được.

- Bình Viễn!

Đầu trọc kinh hô, một đao đâm tới Phương Chính, chỉ nghe coong tiếng nữa, dao găm như đâm vào tấm thép dày, căn bản đâm không nổi!

Phương Chính khẽ lắc đầu...

Đầu trọc có chút nức nở:

- Đại sư, tôi...

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right