Chương 1522: Nhất Chỉ Tự Lại Nổi Danh

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 464 lượt đọc

Chương 1522: Nhất Chỉ Tự Lại Nổi Danh

- Sau đó họ tìm tới chúng ta, lập tức truyền tin ra bên ngoài. Sau đó, lại có một đám người mò tới, có người muốn lễ phật, có người muốn gặp người... còn có quan viên, có phú hào... kiểu người gì cũng có. Nếu người không về nữa, đoán chừng cửa chùa sẽ bị chen đổ mất.

Hồng Hài nhi nói.

Phương Chính nghe xong vội nói:

- Ai da, nhanh về thôi!

Ánh sáng lóe lên, mấy người cùng xe đều bay về phía Nhất Chỉ miếu.

Đứng ở trên trời, Phương Chính nhìn thấy một đám người nhốn nháo trên đỉnh núi, hơn nữa dưới núi còn có càng nhiều người chạy tới hơn...

Người biết thì hiểu họ tới thắp hương bái phật, người không biết còn tưởng đang chạy nạn đây.

- Sư phụ, xử lý thế nào giờ?

Hồng Hài nhi hỏi.

Phương Chính thở dài:

- Đã như vậy rồi, còn có thể làm gì được? Trước làm thế nào, giờ cứ làm như vậy, mở cửa, thu hương hỏa!

- Không phải... sư phụ, cái lư hưởng nhỏ của chúng ta, nhiều người như vậy?

Hồng Hài nhi khổ sở nói.

Phương Chính nói:

- Đừng nóng vội, vi sư nghĩ biện pháp.

"Hệ thống huynh, hẳn là ta có hai lần rút thưởng chứ? Rút cho ta một cái lư hương đi!"

Phương Chính lập tức nói.

"Được, nhận lấy!" Hệ thống nói một tiếng, một luồng sáng xuất hiện trước mặt Phương Chính, Phương Chính mở Nhất Mộng Hoàng Lương, ẩn tàng bản thân, để Hồng Hài nhi hạ xuống.

Bước vào trong chùa, Phương Chính vung tay lên, ánh sáng vỡ vụn, một tôn Thạch Lư xuất hiện trong viện.

Cái lư hương này chính là cái lần trước!

Giải quyết cái này, Phương Chính lại phiền muộn...

- Sư phụ, chùa chúng ta giờ chỉ có Tống Tử Quan Âm, chẳng lẽ để mọi người tới để cầu con?

Con khỉ hỏi.

Phương Chính nói:

"Hệ thống, mời Thiên Thủ Thiên Nhãn Quan Âm đi."

"Ngươi xác định?" Hệ thống hỏi.

Phương Chính nói: "Xác định!"

"Đinh, mời kiểm tra nhận!"

Phương Chính vừa quay đầu nhìn lại, đã thấy bên cạnh Tống Tử Quan Âm xuất hiện thêm Thiên Thủ Thiên Nhãn Quan Âm.

- Sư phụ, có phải nên kiếm thêm một cái thùng công đức nữa không?

Con sóc kêu lên.

Phương Chính vỗ ót một cái, sao lại quên thứ mấu chốt này chứ? Nhưng giờ muốn đổi? Lấy cái gì đổi?

Rơi vào đường cùng, Phương Chính nói:

- Các con chặn cửa, vi sư đi lấy chút trúc, tự làm một cái thùng.

Kết quả lại nghe có người bên ngoài thét lên:

- Tôi nghe được tiếng Phương Chính trụ trì!

Sau đó, cửa lớn liền không chống nổi, cửa đã vốn nát, giờ lại kẽo kẹt ầm ầm, tùy thời có thể đổ!

Độc lang ngăn trước cổng, ủy khuất nhìn Phương Chính, tựa như nói: Làm sao bây giờ?

Phương Chính bất đắc dĩ thở dài:

- Thôi...

Sau đó Phương Chính bắt Cá mặn tới, để xuống trước cây Bồ Đề:

- Quy củ cũ, con lấy tiền! Thu nhiều sẽ có cơm ăn, thu ít sẽ bị đói...

Sau đó, Phương Chính tranh thủ chạy tới hậu viện, đồng thời hô:

- Mở cửa!

Sau một khắc, Độc lang vội né tránh...

Chỉ nghe loảng xoảng một tiếng.

Cửa lớn bị đẩy ra...

Sau đó, một đám người liền tập thể trợn mắt.

Nhất Chỉ miếu trong mắt mọi người là nơi ở của Phương Chính, đó là thần thánh chi địa!

Hôm nay vì quá gấp, cho nên mới gõ cửa như thế, giờ làm hỏng cửa Thánh địa rồi... thực sự khiến đám người không biết phải làm sao.

Từng người như con nít làm sai, đưa nhìn nhìn nhau.

Lúc này, Phương Chính mở Nhất Mộng Hoàng Lương, đi ra nói gì đó với con khỉ.

Con khỉ bừng tỉnh đại ngộ, chắp tay trước ngực:

- A Di Đà Phật, chư vị thí chủ không bị thương chứ? Cửa hỏng không sao, dựng lại là được.

Đám người ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, mặt đầy ngại ngùng...

- Chư vị thí chủ, muốn dâng hương thì mời vào trong, chùa chiền đơn sơ, còn mong nhẹ nhàng.

Có vết xe đổ chen đổ cửa trước mắt, những người này lập tức trở nên cẩn thận hơn không ít, nhìn Hàn Trúc xanh biếc, con khỉ biết nói, Độc lang to như trâu, còn có Cá mặn, con sóc, Hồng Hài nhi... những thứ này nói cho họ biết, đây chính là Nhất Chỉ tự hiện tại!

Về phần xe nát, sớm đã bị đưa tới hậu viện, tiền viện thực sự không có chỗ để nó.

- Đại sư, chùa này của người... thực quá nát.

Xe nát phàn nàn nói.

Phương Chính nói:

- Nên biết thỏa mãn đi, tốt xấu còn có thể che mưa chắn gió.

Xe nát nói:

- Đó là mấy người, còn ta thì sao?

Phương Chính ngạc nhiên, có vẻ như chùa này của hắn thực không có chỗ để xe a? Thế là Phương Chính nói:

- Chờ chút nữa dựng cho ngươi cái chuồng bò... ách, nhà để xe.

Xe nát: "..."

Xe nát:

- Đại sư, đã nói là để tôi nhìn mặt chủ nhân mà, người quên rồi sao?

Phương Chính nói:

- Chuyện đáp ứng ngươi, đương nhiên nhớ kỹ, có điều, trước phải giải quyết vấn đề xăng dầu đã, chẳng lẽ ngươi muốn uống cồn nữa?

Xe nát: "..."

- Được rồi, yên tâm đi, bầng tăng nhất định giúp ngươi gặp lại chủ cũ.

Phương Chính an ủi.

Xe nát nói:

- Được rồi, ta chờ...

- Sư phụ, rất nhiều người muốn gặp người. Người xem...

Lúc này, Hồng Hài nhi đầy mồ hôi, khổ sở nói.

Phương Chính nói:

- Là những ai?

- Có đại biểu chính phủ địa phương, cũng có thương nhân, còn có rất nhiều người khác, có người muốn cầu người chữa bệnh, có người muốn tìm người đoán mệnh... tóm lại, rất nhiều!

Hồng Hài nhi nói.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right