Chương 1523: Đừng Nói Láo
Phương Chính nghe xong, hai mắt khẽ đảo:
- Không gặp!
- A? Sư phụ, người tới chữa bệnh cũng không trị sao?
Hồng Hài nhi hỏi.
Phương Chính cau mày nói:
- Giờ phí chữa bệnh rất đắt sao? Không phải vi sư đã truyền đi rất nhiều y thuật sao?
Hồng Hài nhi cười khổ:
- Con nào biết được, hay là, con tìm một người để hỏi.
Phương Chính nghĩ nghĩ, nói:
- Cũng tốt, tìm... người nghèo!
Thế là Hồng Hài nhi chạy ra ngoài, đứng trên đầu tường:
- Gia sư đồng ý gặp mọi người, có điều gia sư có mấy yêu cầu, chỉ gặp người có bệnh nặng không thể trị, đồng thời phải là nghèo, còn lại, không gặp!
- A? Tịnh Tâm Pháp sư, cậu không nói với Đại sư, chúng tôi đại biểu chính quyền địa phương tới hiệp đàm sao?
Một người không cam lòng nói.
Hồng Hài nhi nhún vai:
- Đã nói, nhưng gia sư không gặp. Được rồi, đừng trì hoãn thời gian, người phù hợp điều kiện mời nhấc tay!
Sau một khắc, một mảng lớn người nhấc tay.
- Trời đất, Vương tổng, công ty bất động sản của anh nhiều tiền như vậy, thế mà còn giơ tay?
Một người hoảng sợ nói.
Người để tóc rẽ ngôi nghe xong, giật cà vạt ném qua một bên:
- Có công ty thì sao? Tôi nợ đầy đầu, nếu muốn tính nghèo, độ âm vốn của tôi các người có trả cả đời cũng không nói.
- Lý tổng, anh thì sao? Nhà anh có tới mấy cái hiệu thuốc, anh cũng nghèo?
Lại có người kêu lên.
Lý tổng lập tức nói:
- Bán thuốc thì sao? Bán thuốc thì không thề nghèo à?
Vừa nói, gương mặt vừa đỏ bừng lên.
Tiếp đó, không ngừng có người trong đám bị vạch trần thân phận, trong lúc nhất thời, rối loạn thành một bầy.
Hồng Hài nhi nhìn qua, thấy không ổn, lại nói:
- Khuyên các vị một câu, đừng nên nói láo! Với năng lực của gia sư, nếu các vị nói láo mà vào, lập tức sẽ bị nhìn thấy! Nhất Chỉ tự có quy củ, nếu như nói láo, cả đời cấm bước vào cửa chùa!
Nghe nói như thế, đám người giơ tay lập tức hạ xuống cả mảng!
Chỉ còn một người nhấc tay...
Thấy cảnh này, Hồng Hài nhi yên lặng...
Có điều nghĩ chút cũng hiểu, người nghèo thực sự, mấy ai có thời gian đi vào núi tìm Nhất Chỉ tự? Bây giờ đều đang bận rộng kiếm tiềm nuôi gia đình a!
Nhất Chỉ tự, dù thần kỳ, nhưng Nhất Chỉ tự cũng khnog phát tiền, cũng không phát cháo a!
Huống chi, vị trí của Nhất Chỉ tự hiện tại mới chỉ là truyền miệng, người có tiền, có thời gian mới chịu lãng phí tới kiểm tra thực hư, người nghèo thực sự, không có thời gian này.
Lại nhìn cánh tay duy nhất còn giơ, là một lão nhân mặc áo xanh lục, lão nhân nói:
- Tôi... thực sự nghèo.
Hồng Hài nhi cười nói:
- Mời người theo cháu, sư phụ đang ở trong.
Lão nhân kích động đi theo Hồng Hài nhi, những người khác chỉ có thể hâm một nhìn theo, Nhất Chỉ tự, không ai dám giương oai.
Đến hậu viện, lão nhân liền nhìn thấy hòa thượng anh tuấn ngồi phơi nắng, vừa thấy lão tiến tới, hòa thượng liền đứng dậy, mỉm cười:
- Thí chủ, mời tới bên này.
- Ai nha... Phương Chính trụ trì, ngài không cần như vậy, tôi chỉ là một lão già...
Lão nhân thụ sủng nhược kinh.
Phương Chính cười nói:
- Thí chủ khác khí, ngài là trưởng bối, lẽ ra phải thế.
Lão nhân kích động được Phương Chính nâng ngồi xuống, ngồi trên ghế nhưng lại như ngồi trên bàn chông, mặt đầy ngại ngùng.
Phương Chính nói:
- Thí chủ, bần tăng chỉ là tăng nhân bình thường mà thôi, thí chủ không cần như vậy.
- Ngài là phật sống a!
Lão nhân kích động.
Phương Chính bất đắc dĩ, chỉ có thể để con khỉ bưng trà tới, để lão nhân uống trước, bình ổn cảm xúc.
Chờ lão nhân ổn lại, Phương Chính nói:
- Thí chủ, ngài tìm bần tăng có việc gì?
Lão nhân suy nghĩ một chút:
- Phương Chính trụ trì, tôi là Vệ Đại Bảo, nhà tôi ở ngay trong núi này. Ai... tôi vì bạn già mà tới đây, tim của bà ấy không được tốt, hai ngày trước đột nhiên phát bệnh, kém chút liền đi luôn...
Nói tới đây, nước mắt Vệ Đại Bảo liền chảy xuống.
Phương Chính nói:
- Bệnh viện không trị được?
Vệ Đại Bảo đắng chát:
- Bác sĩ nói, sau khi có y học của ngài phổ biến, mặc dù có biện pháp trị liệu, nhưng có rất nhiều thứ còn trong quá trình thử nghiệm, rất nhiều loại thuốc vì kỹ thuật chưa tới mà chưa chế được ra.
Hơn nữa, bệnh của bà lão nhà tôi vừa hay thuộc nan đề chưa thể giải, trước mắt chỉ có một cách tạm thời đó là dựng giá đỡ, nhưng cái rẻ nhất cũng phải một vạn năm, tốt hơn thì hai ba, bốn năm vạn. Giờ bà lão nhà tôi cần lắp ba cái giá đỡ, ít nhất cũng cần mười vạn... đồ trong nhà, có thể bán thì tôi đều đã bán...
Nói thần, lần này thấy nhiều người lên núi, nói là tìm Phương Chính trụ trì, tôi cũng chỉ ôm chút hy vọng cuối cùng mà tới.
Nếu như tìm được, bà lão nhà tôi còn hy vọng sống, nếu không tìm được... ai...
Nói tới đây, Vệ Đại Bảo thở dài một tiếng:
- Trong nhà còn một bộ vách quan, hai chúng tôi, chôn cùng một chỗ... cuộc sống này... đã quá mệt rồi...