Chương 1524: Bần Tăng Rất Phẫn Nộ
Phương Chính nghe xong, ánh mắt lóe lên vẻ giận dữ:
- Trong y thuật của tôi để lại, kỹ thuật chế tạo giá đỡ cho tim cơ bản đều đã công khai, không có vấn đề nan giải nào. Tại sao còn có thể đắt như thế?
Vệ Đại Bảo nói:
- Không có cách nào a... tôi nghe người ta nói, loại tốt dùng kỹ thuật cao, cho nên dù chưa tính tới thuốc, chi phí đã cao tới dọa người.
Phương Chính nghe xong, lập tức cảm thấy hỏa khí bốc lên.
Phương Chính nói:
- Thí chủ, thí chủ đi đón bà nhà ra đi, sau đó bần tăng sẽ tới giúp bà ấy chữa bệnh.
- A? Thật?!
Vệ Đại Bảo nghe xong, lập tức kinh hô, sau đó thì mừng như điên.
Phương Chính khẽ gật đầu:
- Đúng thế.
Vệ Đại Bảo cuồng hỉ, hai tay kích động không biết để đâu, muốn đứng lên đi, lại thấy không thích hợp, thế là lại xoay người muốn quỳ xuống...
Phương Chính tranh thủ ngăn lại, nói:
- Thí chủ, quỳ thì thôi, nếu thực sự muốn cảm tạ bần tăng, vậy không bằng khen bần tăng đôi câu là được.
- Người tốt... người tốt a.
Vệ Đại Bảo vừa khóc vừa hô.
Cuối cùng, Vệ Đại Bảo ôm lấy Phương Chính, nước mắt không ngừng chảy...
Mười mấy phút sau, Vệ Đại Bảo để lại địa chỉ, rồi được Hồng Hài nhi dẫn ra ngoài.
Vệ Đại Bảo đi, Phương Chính mới nghiêm mặt.
Xe nát nói:
- Hình như ngài rất giận?
Phương Chính nói:
- Bân tăng không tức giận, bần tăng là phẫn nộ!
- Ách, có gì khác nhau sao?
Phương Chính nói:
- Tức giận, chỉ cần bình tâm là được, nhưng đã phẫn nộ, thì cần phát tiết ra ngoài mới được.
Vừa nói chuyện, Hồng Hài nhi lại đi tới, chỉ có điều, lần này dẫn theo một nam trung niên.
- Phương Chính trụ trì, tôi là cán bộ địa phương, tên Lý Hiên, rất vui có thể nhìn thấy ngài.
Lý Hiên nói.
Phương Chính chắp tay trước ngực:
- Thí chủ khác khí, thí chủ, bần tăng tìm thí chủ tới, là có việc muốn hỏi.
Lý Hiên nói:
- Phương Chính trụ trì cứ việc nói, thực tế địa phương để tôi tới là muốn giữ liên lạc với ngài, ngài có nhu cầu gì cứ nói, chỉ cần hợp quy định, chúng tôi sẽ tận khả năng thỏa mãn Đại sư.
Phương Chính cười nói:
- Bần tăng cũng không cần gì, chỉ muốn để thí chủ hỗ trợ đem mấy câu truyền lại.
Lý Hiên tò mò:
- Câu gì?
Phương Chính thấp giọng nói mấy câu, Lý Hiên khẽ kinh ngạc, sau đó thì cuồng hỉ, lại có chút đáng chát:
- Phương Chính trụ trì, nếu là người khác nói với tôi, tôi nhất định nghĩ kẻ đó điên rồi. Nhưng nếu là trụ trì nói, tôi không dám cam đoan gì, nhưng nhất định sẽ đem nguyên lời của ngài truyền lại. Về phần có được hay không, phải xem ý cấp trên nữa.
Phương Chính chắp tay trước ngực:
- Làm phiền thí chủ, bần tăng tin tưởng họ nhất định rất muốn thấy cảnh này...
Lý Hiên gật đầu, ghi lại số điện thoại của Phương Chính xong, lúc này mới đứng dậy cáo từ rời đi.
Lý Hiên rời đi, tâm tình Phương Chính cũng trở nên thoáng đạt hơn không ít.
Một hồi sau, Phương Chính mới kéo Hồng Hài nhi qua:
- Tiền hương hỏa được bao nhiêu?
Hồng Hài nhi vừa nghe đến tiền, mắt đã híp thành hình bán nguyệt, cười hắc hắc nói:
- Thật nhiều! Có mấy ông chủ ném từng sấp từng sấp lên người Tịnh Chấp. Tịnh Chấp sắp bị đập tới ngất rồi... không phải vì sợ người đánh, nó đã chạy theo người ta luôn rồi.
Phương Chính cười nói:
- Tịnh Chấp vô dụng này, chút tiền như vậy đã muốn đi với người ta... có điều con có thể hỏi một chút, nếu có người ra giá phù hợp, bán nó đi đi.
- Sư phụ, con phản đối! Con ở tiền viện bị người dùng tiền đánh, người ở hậu viện lại thương lượng muốn bán con!
Cá mặn bi phẫn kêu.
Phương Chính cười lúng túng:
- Vi sư chỉ đùa thôi, con nhìn xem, lão thiên gia cũng không đánh vi sư nha.
Cá mặn ngẩng đầu nhìn trời, quả nhiên không có lôi đình rơi xuống, lúc này mới chẹp miệng:
- Tính người quá quan... sư phụ, con muốn uống miếng nước, ngồi chỗ này, đúng như bia sống.
Nói xong, Cá mặn chạy đi uống nước...
Phương Chính trốn ở hậu viện, thi thoảng ngó đầy nhìn ra xem tình huống, nhìn tiền càng lúc càng nhiều, Phương Chính cũng cười tới nở hoa.
Không bao lâu, điện thoại của Phương Chính vang lên, vừa nhìn xuống, là một số lạ.
Phương Chính còn chưa lên tiếng, đã nghe đối diện nói:
- Phương Chính trụ trì, tôi là Lý hiên, tôi dùng tốc độ nhanh nhất báo lên trên, bên trên đã đồng ý với đề nghị của ngài, chuyện này, hy vọng ngài có thể ra mặt, dù sao, ngài mới là người sở hữu độc quyền những y học đó.
- Cái gì, bần tăng là người sở hữu độc quyền? Bần tăng có đăng ký độc quyền đâu?
Phương Chính ngạc nhiên.
- Cái này không cần ngài đăng ký, thế giới đã xác định, chỉ cần đồ trên bia đá chuyển thành y học, toàn bộ đều thuộc về ngài. Mặt khác, mặc dù những xưởng sản xuất dược phẩm báo giá rất đắt, nhưng đây là do thị trường, chính phủ cũng không thể can thiệp, cho nên...
Lý Hiên dừng một chút, ý là ngài hiểu đó.
Phương Chính gật đầu nói:
- Được rồi... trước mắt có loại thuốc nào sắp nghiên cứu thành công?