Chương 1525: Độc Quyề
Lý Hiên nói:
- Hiện đang chủ yếu tập trung vào bệnh máu trắng cùng bệnh tim. Một khi thành công, hai loại bệnh này sẽ thành lịch sử. Không thể không nói, kiến thức y học của ngài quá lợi hại, căn bản không bệnh nào là không thể trị! Thứ duy nhất cần xem xét, đó là sự hiểu biết của ngài khác với người thường, cho nên còn cần phải nghiệm chứng, nếu không đã sớm tạo ra tân dược.
Phương Chính nói:
- Đã như vậy, còn có gì khó khăn nữa? Để bọn họ đem tư liệu tới, bần tăng sẽ giải hoặc, tăng tốc tiến trình.
Lý Hiên nghe xong, kích động nói:
- Được, Phương Chính trụ trì!
Cúp điện thoại, Phương Chính cũng thở nhẹ một hơi.
Bên Lý Hiên đã tạm không cần lo, hắn cần đi thực hiện ước định với Vệ Đại Bảo.
Căn cứ địa chỉ Vệ Đại Bảo để lại, Hồng Hài nhi nhanh chóng dẫn Phương Chính đi qua, chính như Vệ Đại Bảo nói, lão ở trong làng trong núi, trên núi ít có chỗ bằng phẳng, nơi để xây nhà cũng không nhiều.
Mỗi hộ ở đây đều cách nhau một khoảng nhất định, thậm chí còn ít khi tụ họp, ban đêm cũng tối om, duy chỉ có một ít đèn đuốc vẫn sáng.
Nhà Vệ Đại Bảo chỉ có một gian nhà trệt, cửa nhà lớn như cửa sân.
Đẩy cửa gỗ ra, tiếng vang lên kẹt kẹt, tựa như lúc nào cũng có thể rơi xuống.
Trong phòng có chút âm u, một cái giường trúc nhỏ, trên giường phủ chăn mềm, có một người nằm đó, không nhìn rõ gương mặt.
Nghe ngoài cổng có động tĩnh, Vệ Đại Bảo vội chạy tới xem, vừa thấy Phương Chính tới, Vệ Đại Bảo lập tức quỳ xuống.
Phương Chính nahnh chóng đỡ người dậy...
Vệ Đại Bảo khóc ròng:
- Đại sư... cảm ơn ngài... thực sự cảm ơn ngài...
Phương Chính nói:
- Thí chủ, không cần như thế.
Vệ Đại Bảo nói:
- Đại sư, mấy năm nay tôi cầu y khắp nơi, cũng từng có nhiều người đồng ý sẽ giúp, nhưng trước mặt thì nói, sau lại chưa từng tới xem. Nói thật, dù ngài đáp ứng, nhưng tôi cũng không dám yêu cầu xa vời ngài có thể tới... ngài đã tới... tôi... tôi thực sự cảm ơn.
Phương Chính nói:
- Thí chủ, chúng ta xem bệnh trước đã!
Vệ Đại Bảo vừa nghe tới xem bệnh, cảm xúc lập tức ổn định lại, tranh thủ dẫn Phương Chính vào:
- Đây là bà lão nhà tôi, ngài... xem một chút đi.
Phương Chính nhìn lão bà tiều tụy trước mắt, lão bà cố gắng nở nụ cười với Phương Chính, há hốc mồm, tựa như nói:
- Đại sư, uống nước đi.
Phương Chính mỉm cười, chắp tay trước ngực:
- Thí chủ, trước chưa vội uống nước. Nếu thực cần uống, vẫn là đợi thí chủ tự rót cho bần tăng đi.
Lời vừa nói ra, Vệ Đại Bảo cùng lão bà đề sững sờ, bà rót? Bà đã như vậy, rót thế nào?
Phương Chính cũng kệ hai người nghĩ gì, chỉ nói với Hồng Hài nhi:
- Có thể giúp vi sư tụ khí ngưng châm không?
Hồng Hài nhi gật đầu:
- Không thành vấn đề.
Thế là, Hồng Hài nhi vỗ bả vai Phương Chính, một đoàn khí ngưng tụ trên tay.
Hóa thành một cây châm, mang theo châm khí hỏa hồng, cái này khác với Phật Dược châm lúc trước của Phương Chính...
Chỉ là Phương Chính cũng không để ý, đưa châm đâm vào ngực lão nhân, cũng không phải vào tim, mà là mấy huyệt đạo xung quanh, sau đó chậm rãi chuyển khí châm...
Đồng thời, Phương Chính cùng Hồng Hài nhi cũng giao lưu trong ý thức, Phương Chính để Hồng Hài nhi hỗ trợ đem khí châm tiến vào trong mao mạch của lão bà, tiến hành khai thông mạch máu... đồng đời lại lợi dụng nguyên khí của Hồng Hài nhi, hỗ trợ tẩm bổ cho lão bà...
Hồng Hài nhi bình thường hấp thu Thiên Địa Linh khí, Linh khí này vốn là để tẩm bổ vạn vật.
Mặc dù công hiệu trên mặt điều trị không bằng Phật Dược Linh khí, nhưng trị bệnh bình thường, lại hoàn toàn đủ.
Sau một tiếng, Phương Chính thu tay lại, sau đó nói với Vệ Đại Bảo:
- Thí chủ, vị thí chủ này đã ổn định, chỉ cần nghỉ ngơi một chút, chờ bà ấy tỉnh lại, hẳn là có thể khỏi hẳn.
- Đa tạ Đại sư...
Vệ Đại Bảo kích động muốn cười, kẻ sáu bảy mươi tuổi lại sửng sốt như đứa trẻ con, khoa tay múa chân, không biết nên làm thế nào cho phải, nửa ngày mới nhớ:
- Đại sư, chờ tôi rót chút nước cho ngài.
Nói xong, Vệ Đại Bảo chạy ra cửa, sau đó mới nhớ tới, bản thân còn chưa cầm chén, lại quay lại cầm chén...
Sau đó liền nghe tiếng nước rót vào cốc thủy tinh vang lên...
Chờ Vệ Đại Bảo rót nước xong, quay lại trong phòng đã không thấy Phương Chính cùng Hồng Hài nhi đâu.
Trên giường, lão bà ngồi dậy, mắt rưng rưng nhìn lão nhân:
- Ông lão, có mệt không? Tới cho tôi xem...
Đùng...
Ly nước trong tay Vệ Đại Bảo rơi xuống, nước mắt tuôn rơi chảy xuống, ôm lão bà:
- Bạn già... bà tốt rồi, mấy hôm nay làm tôi hoảng quá... bà mà đi rồi, tôi biết phải làm sao...
Vệ Đại Bảo khóc như đứa trẻ, lão bà ôm lấy Vệ Đại Bảo, cười nói:
- Được rồi, tôi tốt rồi, sau này sẽ chăm sóc ông, như trước kia vậy...
...
Hai người không nhìn thấy, Hồng Hài nhi và Phương Chính còn đang trong phòng.
- Sư phụ, vị thí chủ này...
Hồng Hài nhi nói.
Phương Chính vỗ đầu Hồng Hài nhi:
- Nhớ kỹ chỗ này, sẽ có người đưa tiền tới!
- Là ai?
Hồng Hài nhi không hiểu hỏi.
Phương Chính nói:
- Người cầm tiền không nên cầm!
Trên đường trở về, Hồng Hài nhi có chút thắc mắc:
- Sư phụ, con cảm thấy vị thí chủ này nói cũng có lý. Hiện tại, dược phẩm đắt cũng là chuyện bất đắc dĩ, nghiên cứu chế tạo cũng tốn không ít tiền, nếu không thể cam đoan lợi nhuận cho họ, công ty mất động lực nghiên cứu, sau cùng sẽ là mọi người đều không có thuốc mà dùng.