Chương 1526: Trước Đêm Bão Tá

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 937 lượt đọc

Chương 1526: Trước Đêm Bão Tá

Phương Chính nói:

- Lời này thực cũng không sai, sai là ở chỗ có số ít người đem cái lợi nhuận này phóng đại quá nhiều lần. Rất nhiều bệnh, thuốc của họ vốn có thể trị tận gốc, nhưng họ lại không hề lấy thuốc đó ra... cứ như vậy, thuốc liền trở thành hy vọng sống của bệnh nhân, biến bọn họ thành huyết nô của nhà thuốc, tiền kiếm được đều bị nhà thuốc moi sạch, thẳng tới khi không còn tiền nữa, chết trong đau ốm.

Hồng Hài nhi trầm mặc...

Phương Chính nói:

- Bần tăng chưa từng phản đối xưởng thuốc kiếm tiền, nhưng cùng với kiếm tiền, còn phải cho bệnh nhân đường sống nữa. Chí ít, để họ có thời gian để sinh tồn, có thể hưởng thụ? Chứ không phải, ngày nào cũng nhìn thấy một màu u tối, giãy dụa trong đau đớn?

Một người bệnh, thường tra tấn không chỉ bản thân, mà là cả gia đình!

Trước khi bệnh nhân đó rời đi, người cả nhà thường sống không bằng chết, như vậy, được sao?

Hồng Hài nhi nói:

- Sư phụ, thực sự quá phức tạp...

Phương Chính cười nói:

- Kỳ thực tuyệt không phức tạp, thành phẩm giá cao thì bán giá cao, còn muốn cậy chỉ bản thân làm được mà bán với giá trên trời...

Hồng Hài nhi nói:

- Độc quyền, có thể biến người thành ma.

Phương Chính nói:

- Đúng vậy, đứng trước lợi nhuận 500%, bất kỳ người tốt nào cũng đều sẽ biến thành ma quỷ... mà điều chúng ta muốn làm, đó chính là bóp chết ma quỷ!

Vừa nói, hai người đã về tới Nhất Chỉ miếu, Phương Chính không chút do dự liên hệ Hệ thống: "Hệ thống, giúp ta thỉnh Dược Vương Bồ tát!"

"Đinh! Ngươi xác định?"

"Xác định!" Phương Chính lập tức nói.

Sau một khắc, một tôn tượng Dược vương Bồ tát xuất hiện, quả thực khiến đám người đang lễ phật giật cả mình.

Nhưng nơi này là Nhất Chỉ tự, dù có gì xuất hiện, đám người cũng có thể hiểu thành thần thông, cho nên cũng không để ý.

Nhìn thấy Dược vương Bồ tát, không ít người chạy qua cầu khỏe mạnh...

Mà Phương Chính, lại im lặng nhìn một vòng thảo dược xuất hiện trên cổ tay, cười...

Phật Dược Linh khí, mỗi ngày một sợi, có thể trị bệnh, cũng có thể tẩm bổ dược liệt.

Đồng thời, trong cơ thể Phương Chính cũng nhiều thêm một đạo Phật Dược Linh khí để điều động, Linh khí này có thể tụ thành châm, trị bệnh cứu người, đồng thời cũng có thể tẩm bổ lục phủ ngũ tạng, dùng vô cùng tốt.

- Cái này, xem như đã có lực lượng!

Phương Chính thầm nhủ.

Đêm tới, Nhất Chỉ miếu cũng không an tĩnh lại, ngược lại trên núi còn thêm mấy cái lều vải, tốp năm tốp ba người tụ lại, nói chuyện chém gió, nhìn trời...

Hồng Hài nhi, con khỉ, con sóc, Cá mặn thi thoảng lại xuyên qua đám người, kiếm đồ ăn, trêu em nhỏ, để đám người càng thêm vui vẻ.

- Con không ra sao?

Phương Chính ngồi trên nóc nhà, nhìn Độc lang bên dưới, hỏi.

Độc lang lắc đầu nói:

- Không đi!

- Vì sao? Trước đó không phải là con thích ra ngoài tản bộ lắm sao?

Phương Chính hỏi.

Độc lang phiền muộn:

- Nhưng đám gấu con đó, vừa nhìn thấy con liền ồn ào: Dắt chó không dây thừng, là người không văn hóa...

Phương Chính: "..."

Độc lang phàn nàn:

- Thân là một con sói, lại bị coi là chó... người xem Tịnh Chấp, Tịnh Tâm xem, có kẻ nào mà không nguy hiểm hơn con? Thực không biết thế đạo thế nào nữa.

Phương Chính: "..."

- Đại sư, ta có thể ra ngoài sao?

Xe nát hỏi.

Phương Chính nói:

- Không ai lái, ngươi định tự ra ngoài?

Xe nát nghĩ nghĩ, cuối cùng nói:

- Được rồi, đi ngủ!

Đúng lúc này, bên ngoài truyền tới tiếng hoan hô, Phương Chính ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy từ xa có một đám đom đóm bay lên, sau đó bay qua bầu trời, dẫn tới đám nhỏ hoan hô...

Rất nhiều người vỗ tay khen hay, nhao nhao lấy điện thoại ra chụp, nhưng không ai mở Flash.

Hiển nhiên, sớm có vụ việc lần trước, khiến đám người ý thức được, đom đóm sợ ô nhiễm ánh sáng...

Đây là một đêm vui vẻ...

Ngay cả Phương Chính cũng không ngủ...

Có điều, lại có người không vui.

...

Chủ tịch liên minh dược phẩm toàn cầu, Naps đang rất không vui!

- Có ý gì, chính phủ bắt chúng ta hạ giá? Đùa sao?

Naps cười nói.

- Đây không phải ý chính phủ, chính phủ đã hứa không xen vào việc định giá của thị trường.

Đối diện Naps, một cô gái tóc vàng nói.

- Carlis, tôi thực không hiểu, nếu đó không phải ý của chính phủ, vậy là ý của ai?

Naps nhíu mày hỏi.

- Là vị thần tăng kia, Phương Chính trụ trì!

Carlis nói:

- Tôi cảm thấy, chúng ta nên cân nhắc đề nghị này.

- Tuyệt đối không thể!

Naps quả quyết cự tuyệt:

- Cô hẳn nên rõ, công ty này không phải chúng ta nói là có thể định, đằng sau còn một đám lão gia hỏa muốn xây dựng đế quốc y dược, trước đó tôi đã đi thông nhất giá thuốc toàn thế giới rồi, nhưng đám người này vẫn muốn nâng giá lên, đây là ý của bọn họ...

Carlis nói:

- Biết là thế, nhưng lần này Phương Chính đã mở miệng, đối kháng với hắn, chúng ta tuyệt không thể thu được chỗ tốt, hắn nắm càng nhiều kiến thức y học hơn chúng ta...

Naps nói:

- Tôi biết, tổ chức họp đi.

- Cự tuyệt!

- Các người cứ nói hòa thượng hòa thượng, một tên hòa thượng thì có thể nắm được bao nhiêu kỹ thuật? Coi như hắn là thần, cũng không thể nắm hết kỹ thuật trong tay được!

- Tôi cũng phản đối, nếu thực sự hòa thượng kia nắm y học lợi hại như vậy, vậy nói bọn họ tự sản xuất thuốc đi.

- Theo tôi biết, tất cả những công ty tư nhân đỉnh cấp về y học đều trong liên minh dược của chúng ta rồi, đám quốc doanh bọn họ muốn chế thuốc? Mơ!

- Tôi cũng không đồng ý, chính phủ không thể can thiệp vào việc của thị trường!

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right