Chương 1527: Cơn Lốc
- Phản đối!
- Đàm phán dựa trên cơ sở bình đẳng, chúng ta cầm đại pháo, bọn họ ngay cả súng cũng không có, dựa vào cái gì mà đàm phán?
- Phản đối!
...
Cuộc họp cứ vậy mà kết thúc.
Ngày thứ hai, Phương Chính nhận được tin tức, đọc xong chỉ nhàn nhạt nói:
- Không có thực lực cò kè mặc cả? Không có thực lực bàn lại? Bần tăng cũng không cầu các người, chỉ là muốn cho các người một đường sống mà thôi... Cực nhạc có lối lại không đi, vậy thì xuống địa ngục đi.
Một ngày này, Lý Hiên ngồi trực thăng bay vào, cùng đi còn có mấy lão nhân.
Phương Chính tiếp đám người trong rừng trúc, không ai biết họ nói những gì...
Chỉ biết, đám lão nhân vô cùng vui vẻ rời đi, vui tới mức xiết chặt nắm đấm, ngẩng đầu ưỡn ngực mà đi, tư thế hăng hái như thiếu niên!
Ba ngày sau, tập đoàn quốc doanh Tịnh Thổ chính thức thành lập, dược phẩm cần thiết chỉ bán hai đồng một bình!
Tin tức này vừa ra, công ty dược phẩm tư nhân toàn thế giới cười vui vẻ...
Bởi cái giá này, căn bản không thể có lợi nhuận!
Quan trọng là, công ty này còn chưa có bất cứ dược phẩm nào.
Liên minh dược phẩm toàn cầu.
- Ha ha... Naps, đây là Phương Chính mà anh nói sao? Thành lập một công ty còn không có cả dược phẩm, hô một cái khẩu hiệu thì có nghĩa lý gì?
- Naps, tôi cảm thấy, quyết sách của cậu gần đây không được hoàn mỹ.
- Naps, nếu như cậu tiếp tục như vậy, đại hội đồng sẽ cân nhắc để Carlis lên thay cậu.
...
Naps nói:
- Chư vị, đây là thư từ chức của tôi. Các người già rồi, không theo kịp thời đại rồi... tôi chuẩn bị nhận lời mời qua tập đoàn Tịnh Thổ, tôi sẽ không nhìn lầm, đây sẽ là tập đoàn thuốc phát triển mạnh nhất thế giới!
Nói xong, Naps rời đi trong ánh mắt kinh ngạc của đám người...
Tiếp đó, là một loạt tiếng mắng!
- Ánh mắt thiển cận!
- Naps, làm chúng ta quá thất vọng.
- Vô tổ chức!
...
Nhưng không đợi bọn họ mắng xong, một tin tức truyền tới.
Tập đoàn Tịnh Thổ tuyên bố, dược phẩm đầu tiên: Dược phẩm trị tận gốc bệnh máu trắng. Dược phẩm trị tận gốc bệnh tim mạch.
Nhìn thấy hai tin tức này, phòng họp lập tức lạnh ngắt...
Sau đó, một hồi cãi vã vang lên!
- Không thể!
- Đám quốc doanh không thể có kỹ thuật cao siêu như vậy!
- Đây nhất định là âm mưu!
- Đáng chết, nếu đây là thật, chúng ta còn có thể làm gì được? Tiền của tôi mới đầu tư, đổ xuống sông xuống biển?!
- Thuốc đã sản xuất, giờ ngay cả phế phẩm cũng không bằng!
...
Cùng lúc đó, các tập đoàn dược phẩm trên toàn thế giới đều bị tin tức này làm rung động!
Trị tận gốc, chẳng phải có nghĩa là, hai loại bệnh này sẽ hoàn toàn rời khỏi võ đài lịch sử?
Đồng thời, cũng có một đám người kêu rên, một khi số thuốc này được đưa ra thị trường, vô số xí nghiệp sẽ lập tức sụp đổ!
Trong lúc nhất thời, tiếng kháng nghị không ngừng vang lên...
Nhưng thanh âm reo hò cũng không ngừng quét sạch mọi diễn đàn...
Tiếp đó, tập đoàn Tịnh Thổ công bố:
- Dược phẩm sẽ cung cấp trực tiếp cho các bệnh viện,đồng thời chỉ có bệnh nhân có đơn thuốc của bác sĩ mới có thể mua. Nghiêm cấm bất cứ hành vi đầu cơ trục lợi, một khi phát hiện, tập đoàn Tịnh Thổ vĩnh viễn cấm bán, tiếp đó còn có thuốc trị ung thư... vĩnh viễn cấm bán.
Với sản lượng cùng chi phí trước mắt, dược phẩm chỉ bán cho bệnh viện nhà nước, không thể bán tư.
Tin tức này truyền ra, một đám bệnh nhân liền xếp hàng trước các bệnh viện công, mọi người xếp hàng theo thứ tự.
...
Lại có một tin tức bùng nổ:
- Hôm nay, tập đoàn Tịnh Thổ đã nghiên cứu chế tạo 80% các nghi nan tạp chứng, bao gồm các loại ung thư, đồng thời công bố, tất cả loại bệnh đều có thể trị! Tất cả độc quyền thuộc về Nhất Chỉ tự, thuộc về Phương Chính trụ trì! Toàn bộ dược phẩm thống nhất bán giá: Hai đồng!
...
Không tới một tháng, cách cục dược phẩm toàn thế giới thay đổi long trời lở đất, kẻ cầm đầu khiến đám thương nhân hút máu sụp đổ, giờ đang ngồi ổm ở hậu viện Nhất Chỉ miếu, khổ não nhìn đống giấy tờ độc quyền trong tay!
- Sư phụ, nhiều độc quyền như vậy, phải đáng bao nhiêu tiền chứ?
Hồng Hài nhi nhìn đống tư liệu, nhe răng nhếch miệng.
Phương Chính cười nói:
- Không biết... đoán là cũng không ai tính được cả. Con nói xem, sức khỏe của toàn thế giới, đáng giá bao nhiêu tiền?
Hồng Hài nhi yên lặng...
Phương Chính nói:
- Thuốc, đó là mệnh, mệnh thì không có giá! Đây là thuốc cứu mạng, cũng là đao giết người.
Hồng Hài nhi nói.
- Vậy chúng ta làm gì?
Phương Chính nói:
- Cái này để lại chùa đi, cũng coi như lắp một cái vỏ cho thanh đao này. Vi sư muốn để chính phủ đem giấy độc quyền này đưa lại, đó là vì phòng ngừa lợi nhuận to lớn khiến một đám người không kìm được mà phạm sai lầm.
Hồng Hài nhi nói:
- Bọn họ không sợ chúng ta cầm đao này, đoạt thế giới, tự mình làm hoàng đế sao?