Chương 1528: Không Nhìn Thêm Sao?
Phương Chính cười nói:
- Trong mắt bọn họ, vi sư chính là đạn hạt nhân di động, nếu thực muốn làm hoàng đế, ai có thể ngăn cản? Vi sư đã dùng hành động để nói cho cả thế giới biết, vi sư có thực lực, nhưng không để ý tới ngai vàng của thế giới này. Nếu không, con cho rằng vi sư rảnh tới mức chạy tới trung tâm vụ nổ mà chụp ảnh sao? Rảnh không có việc gì làm sao?
Hồng Hài nhi im lặng...
Phương Chính nói:
- Được rồi, Tịnh Chấp, qua đây, thu những thứ này vào vây của con đi. Trên thế giới này, cũng chỉ có chỗ con là bảo hiểm nhất...
Cá mặn nghe xong, lập tức vui vẻ thu giấy tờ lại, sau đó nói:
- Sư phụ, giờ chúng ta có tiền rồi, có phải có thể mua thêm đồ ăn ngon không? Mấy ngày nay đều ăn linh mễ, miệng sắp nhạt tới mức không cảm giác được gì rồi.
Vừa nói xong, xe nát đã hô:
- Ta muốn uống xăng, loại 95 nhé, đừng có bắt ta uống cồn nữa!
Phương Chính cười nói:
- Được rồi, có tiền, mua thêm đồ ăn cho mọi người, có điều vi sư còn cần làm chút việc. Xe nát, cùng bần tăng xuống núi!
- Ta?
Xe nát sững sờ...
Từ khi lên núi, nó chưa từng xuống dưới, thậm chí còn không rời khỏi hậu viện.
Nó vốn cho là Phương Chính đã quên hứa hẹn, cho nên ngày nào cũng phơi nắng ở hậu viện, lẩm bẩm mắng hòa thượng...
Phương Chính bỗng nhiên nói để nó xuống núi, nó có chút ngây người.
Phương Chính nói:
- Sao? Không muốn gặp chủ cũ nữa?
Đèn xe nhấp nháy:
- Muốn, ta muốn!
Cá mặn nghe thanh âm này, nhếch miệng:
- Rất dễ hiểu lầm, quan trọng là, nghĩ lại thấy buồn nôn. Vẫn là thanh âm của cô nàng chia bài dễ nghe hơn...
Cá mặn chẹp chẹp miệng, lại phát hiện tặc ngốc bỗng xoay đầu, nhếch miệng cười với nó...
Sau một khắc, trên Nhất Chỉ sơn, quả cầu cá muối lại bay đi bay lại.
- Đại sư, ngài biết chủ nhân của tôi ở đâu sao?
Dưới núi, trên con đường lớn nào đó, xe nát vừa lái xe vừa hỏi.
Phương Chính nói:
- Có cư dân mạng dẫn đường, đương nhiên không thành vấn đề. Đây là đường đi, tự xem, tự lái qua đi...
Xe nát nhìn xong, đột nhiên gia tộc, ngao ngao kêu:
- Không sai, chính là chỗ này! Ta từng xem qua bản đồ của hắn, chính là đường này!
- Chạy chậm một chút, đừng đi quá nhanh, chú ý an toàn!
Phương Chính giật nảy mình, tranh thủ vỗ tay lái dặn dò.
- Yên tâm đi Đại sư... ha ha... tôi mới chỉ lái ở vận tốc siêu âm thôi! Hơn nữa, tôi còn là lái xe trâu bò nhất thế giới đó nha!
Xe nát vui vẻ cười lớn, đồng thời có thể nhìn thấy khói đen bốc phía sau, nhìn qua như tàu hỏa đời cũ, từ xa có thể nhìn thấy khói đen cuồn cuộn.
Cũng may, thân phận của xe nát đã được Phương Chính nhờ Lý Hiên đăng ký, hẳn là Lý Hiên đã thông báo lại với bên giao thông, cho nên dù nhìn thấy chiếc xe không đăng kiểm, khói đen lại bốc lên mịt mù này, cảnh sát giao thông cũng chỉ đưa mắt hiếu kỳ nhìn theo.
Mà khí đen từ đuôi xe nát bắn ra, Phương Chính cũng đã nghiên cứu, đây không phải muội than khiến không khí ô nhiễm, mà chỉ là một loại khí thể nào đó, không ô nhiễm, bay ra cũng không bị ngưng lại ảnh hưởng tầm nhìn người khác...
Cụ thể để Hồng Hài nhi phân tích, khói đen này là một loại nguyên khí đặc thù.
Cái thứ này ở Địa Tiên giới thì cũng không có gì ghê gớm, nhưng ở trái đất này, thực là thứ hiếm có!
Nếu số lượng đủ lớn, thậm chí có thể thay đổi quy tắc không thể tu luyện trên địa cầu...
Đáng tiếc, xe náy chỉ có một, chút khói ấy, thực sự không thể làm được gì...
Dựa theo bản đồ, xe nát tìm được chủ cũ, một lão nhân tóc trắng đầy tinh thần, lão nhân giờ đã không lái ô tô, ra ngoài chỉ đi xe đạp.
Buổi sáng đưa cháu trai đi học, buổi tối cả nhà đoàn tụ, vui vẻ hòa thuận... trên cổ đeo một cái đồng hồ quả quýt, nhìn rất phong cách.
- Ông nội, vì sao người cứ luôn đeo cái đồng hồ cũ này ạ?
Cháu trai hiếu kỳ hỏi.
Lão nhân cười nói:
- Đây không phải là đồng hồ cũ, đây là tác phẩm kiệt tác nhất của ông!
Vừa nói chuyện, lão nhân đứng trên đường cái, mở đồng hồ, trong đồng hồ có một bức hình, một lão nhân chụp cùng một chiếc xe chắp vá...
- Đây là xe gì? Thực kỳ quái nha...
- Đây là vô địch chiến xa của ông nội tự tay tạo!
- Nó có thể bay không?
- Đương nhiên, nó còn có thể biến thành Robot, bảo hộ địa cầu!
- Oa, vậy nó giờ đâu?
- Giờ, nó ở trong lòng ta!
Lão nhân nói tới đây, có chút phiền muộn thở dài, dẫn theo cháu trai rời đi.
...
- Không gặp mặt sao? Ông ấy cũng không quên ngươi!
Phương Chính hỏi.
- Được rồi, nhìn một cái là đủ rồi. Trước kia đi theo lão, ngày nào cũng phải tránh cảnh sát... giờ ta đi theo hắn, đoán là phiền phức sẽ càng nhiều. Bây giờ lão cũng tốt rồi, rất vui vẻ...
Xe nát nói.
Phương Chính hỏi:
- Vậy giờ đi đâu?
- Đi thôi, về núi!
Xe nát nói.
- Không nhìn thêm một chút?
Phương Chính hỏi.