Chương 1529: Cô Gái Áo Đổ Lại Hiệ
Xe nát lắc vô lăng:
- Không nhìn, ta chỉ muốn xem lão có quên ta không thôi... nói thật, thực sự không nỡ, nhưng có lúc, ta cảm thấy nên học buông tay. Thực như lúc trước, lão buông ta đi, nhìn ta bị kéo vào bãi xử lý xe... hắn, lúc đó nhất định cũng rất đau lòng, tựa như ta bây giờ vậy.
Phương Chính không nói, bởi hắn cũng không biết nên nói thế nào.
Sâu trong ký ức của hắn, từng thấy qua cha mẹ mình, bọn họ bỏ hắn lại, sau đó khóc rời đi... bọn họ, lúc đó, hẳn cũng rất khó chịu.
...
- Đại sư, ta nghe nói, ngài cũng được thu dưỡng, đúng không?
Xe nát hỏi.
Phương Chính:
- Ừm!
- Đại sư, bây giờ ngài nổi danh như vậy, vì sao không đi tìm họ. Giống như ta, tìm được người đã tạo ra ta, ngài cũng có thể.
Xe nát nói.
Phương Chính nghe xong, lòng khẽ run lên, lấy sức ảnh hưởng hiện tại của hắn, hoàn toàn có thể dùng một cỗ lực lượng khổng lồ để hỗ trợ tìm cha mẹ!
Nhưng, hắn thực muốn tìm sao?
Phương Chính đang do dự, bởi hắn cũng không biết, hắn, cần đối mặt như nào?!
Là hận? Hay là tha thứ?
Thực sự là lựa chọn khó khăn...
- Ngài đang lo lắng?
Xe nát hỏi.
Phương Chính nói:
- Bần tăng không biết phải đối mặt với họ thế nào... khát vọng, nhưng lạ lẫm, kỳ vọng, cũng sợ hãi. Nếu gặp nhau mà hận gặp nhau muộn, vậy không muộn. Nhưng nếu gặp mà không bằng không gặp, cần gì phải gặp?
Xe nát nói:
- Ngài có thể như ta, từ xa xa xem họ...
Phương Chính động tâm...
Trở lại Nhất Chỉ tự, Phương Chính không ngồi nói chuyện với các đệ tử như ngày thường, một mình ngồi trong rừng trúc, nhắm mắt suy tư, không ai biết hắn đang nghĩ gì.
Phương Chính không cho phép bất luận kẻ nào vào rừng trúc, chỉ một mình hắn ngồi trong suy tư... gặp, hay không gặp.
- Ngươi đang nghĩ gì vậy?
Một giọng nữ bỗng vang lên.
Phương Chính khẽ run lên, đột nhiên mở hai mắt, chỉ thấy cách đó không xa, một cô gái áo đỏ ngồi đó, nụ cười thanh khiết nhìn Phương Chính.
- Lại mộng?
Phương Chính tự lẩm bẩm, tựa như đặt câu hỏi.
- Mộng? Cổ nhân nói, ngày nghĩ đêm mơ. Ngươi mơ thấy ta, chẳng phải là... đang nhớ ta?
Cô gái cười vui vẻ.
Phương Chính chắp tay trước ngực:
- Thí chủ, bần tăng chỉ là một tăng nhân, thí chủ sao cứ phải quấn lấy không buông?
Cô gái vỗ tay nói:
- Ta thực sự phải quấn lấy ngươi nha, ngươi là người duy nhất có thể khiến ta mở mắt... có người nói, người khiến ta mở mắt, nhất định phải là chồng ta, hòa thượng, cưới ta đi!
Phương Chính sững sờ, mặc dù hắn khát vọng hoàng tục, sống một đời bình thường... cưới một cô vợ nhu thuận, sinh hai đứa nhỏ kháu khỉnh, vui vẻ hưởng thụ thanh nhàn, đền bù trải nghiệm lúc nhỏ.
Nhưng hắn không nghĩ tới, bỗng nhiên có một ngày, một cô gái xinh đẹp như tinh linh bỗng chạy tới nói với hắn: Cầu đẩy ngã!
Đầu óc Phương Chính có chút không đủ dùng, cái đầu trắng noãn lần nữa biến thành trứng mặn.
Cô gái cười vui vẻ, đi tới trước mặt Phương Chính, xoay người, cúi đầu, hai người bốn mắt nhìn nhau, đối mặt.
Cô gái cười tự nhiên nói:
- Ngươi thực không nhớ ta?
Phương Chính không hiểu:
- Ta... nên nhớ sao?
- Ngươi nói xem?
Cô gái xông tới.
Phương Chính bản năng lui lại...
Nhưng tốc độ của cô gái rất nhanh, Phương Chính không tránh kịp, ngay khi hai người sắp đụng vào nhau...
A!
Phương Chính kinh hô một tiếng, đột nhiên mở hai mắt, trước mặt là hàn trúc múa lượn, không hề thấy cô gái áo đỏ xinh đẹp kia.
- Người này là ai?
Phương Chính thầm nghi hoặc, đây không phải lần đầu hắn gặp cô gái áo đỏ này, nhưng mỗi lần đều là mộng, đại mộng vừa tỉnh, hai người lập tức xa cách. Hắn cũng không hiểu, đây có phải là mộng hay không.
- Sư phụ, sao vậy?
Nghe tiếng Phương Chính la, con khỉ lập tức chạy vào.
Phương Chính lắc đầu:
- Không có việc gì, con ra ngoài đi.
Con khỉ ồ một tiếng:
- Sư phụ, vừa rồi Lý Hiên thí chủ tới, hắn nói, chính phủ quyết định dùng tiền thu được đề đầu tư nghiên cứu thêm, hắn muốn hỏi người, người có đồng ý không?
Phương Chính nói:
- Dược diệu không được giảm, giá vẫn giá này, như vậy thiên hạ vô bệnh, đây là công đức, bần tăng tự nhiên đồng ý.
Con khỉ dạ lui ra ngoài.
...
"Hệ thống, cô gái vừa rồi, ngươi có thấy không?"
Phương Chính hỏi.
"Đinh, ngươi muốn hỏi gì?" Hệ thống hỏi
Phương Chính nói: "Nàng là ai? Vì sao xuất hiện trong mộng của bần tăng?"
Hệ thống nói: "Ta không biết ngươi nằm mơ, cũng không biết ngươi mơ thấy gì. Có điều, tường tùy tâm sinh, có phải là ngươi tư xuân không?"
Phương Chính im lặng...
Suy nghĩ về tình yêu?
Mặc dù hắn huyết khí phương cương, nhưng cũng không thể thường xuyên mộng xuân được a?
Huống chi, dù là mộng xuân, người trong mộng cũng phải là người tồn tại trong ký ức của hắn, sao có thể xuất hiện một người xa lạ? Hơn nữa còn sống động như thế, vô luận là hành vi hai nét mặt, thậm chí là thanh âm cũng đầy xa lạ?
- Chẳng lẽ, ta thực sự đã từng gặp?
Phương Chính thầm nghi hoặc.