Chương 1530: Là Kịch Không Phải Kịch

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 2,593 lượt đọc

Chương 1530: Là Kịch Không Phải Kịch

Buổi tối, ăn cơm, Phương Chính tiếp tịc ngồi xếp bằng suy nghĩ...

Trong mông lung...

"Hắc!"

Bả vai Phương Chính bị người đập một cái.

Phương Chính thở dài, biết, bản thân lại mơ!

Phương Chính không quay đầu, chỉ nhàn nhạt:

- Thí chủ, ngươi là ai? Sao phải cứu đau khổ quấn lấy bần tăng?

- Là ai quấn ngươi? Cha ta nói, người ta nhìn thấy đầu tiên, nhất định phải cưới ta! Ngươi không cưới ta, thì ai cưới ta? Đây là quy củ!

Cô gái vây quanh trước mặt Phương Chính, nói.

Phương Chính không còn gì để nói...

Phương Chính hỏi:

- Cha cô là ai? Bần tăng có thể đi nói chuyện với hắn.

Cô gái áo đỏ buông tay:

- Ta cũng không biết ông ấy đi đâu, đã lâu rồi không có tin tức. Phương Chính, ngươi không thích ta sao?

Phương Chính cười khổ:

- Bần tăng có khổ trong lòng, không thể nào hoàn tục, thí chủ dây dưa với bần tăng, sợ là sai đối tượng rồi a.

- Ngươi có khổ trong lòng? Ta cũng có khổ trong lòng... được rồi, không nói khổ nữa. Hòa thượng, ngươi thích ăn gì?

Cô gái áo đỏ hỏi.

Phương Chính phát hiện, não của cô gái này nhảy số thực nhanh, cơ bản hai ba câu sẽ đổi một đề tài...

Mặc kệ Phương Chính có để ý hay không, nàng sẽ đều ngồi bên cạnh nói, vừa nói vừa khoa tay, đặc biệt hăng hái.

Vừa lúc đầu Phương Chính cũng không để ý, về sau Phương Chính phát hiện, hắn không thể tỉnh...

Hơn nữa, dù sao hắn cũng hoàn tục, chuyện sớm hay muộn mà thôi... hơn nữa đây là mộng, trong mộng hắn cũng không định động chạm tới người ta, chỉ tâm sự một chút, cũng không có gì chứ?

Thế là, Phương Chính nói:

- Trước đó không phải ngươi hỏi ta thích ăn gì sao?

- Đúng vậy, ngươi thích ăn gì?

Cô gái áo đỏi hỏi.

Phương Chính nói:

- Nói thực, ta thích ăn thịt kho tàu!

- Thịt kho tàu? Không phải ngươi là hòa thượng sao? Ha ha... quả nhiên không phải hòa thượng thực!

Cô gái cười nói.

Phương Chính nói:

- Kỳ thực, ta chưa từng ăn thịt kho tàu, từ nhỏ đã làm hòa thượng, căn bản không biết mùi thịt là gì. Chỉ là khi còn bé, có ngửi được mùi thịt kho từ nhà thôn trưởng, mùi đó... thật thơm...

Nghĩ tới thịt kho tàu, Phương Chính không nhịn được mà chảy nước miếng.

- Oa nha... ngươi có muốn nếm thử không?

Cô gái đột nhiên hỏi.

Phương Chính ngạc nhiên:

- Nếm thử?

Cô gái nói:

- Trù nghệ của ta rất đỉnh nha, ta có thể làm cho ngươi ăn! Ngươi cũng nói rồi, đây là mộng, trong mộng ăn thị thì có sao? Cũng không phải là thực sự sát sinh ăn thịt.

Phương Chính nói:

- Cái này...

Cô gái nói:

- Rất nhiều hòa thượng ba loại Tịnh Nhục, thịt trong mơ khéo còn Tịnh hơn Tịnh Nhục, ăn một chút thì có sao?

Phương Chính thực sự động tâm...

Cô gái tiếp tục nói:

- Vậy ta làm nha...

Nói xong, cô gái quay người, cũng không biết là lấy đồ làm bếp ở đâu ra, vậy mà cứ thế bắt đầu...

Chẻ củi, châm lửa, cắt thịt... nhất cử nhất động đều bớt đi vẻ linh hoạt thiếu nữ, lại thêm vẻ ôn nhu ổn trọng của cô gái trong gia đình, nhất cử nhất động, biểu hiện nàng là một người biết quản việc nhà.

Phương Chính an vị, không động, an tĩnh nhìn xem...

Cô gái nhanh chóng bày xong một bàn, đặt trước mặt Phương Chính, cười nói:

- Nếm thử đi, đây là tay nghề độc môn đó.

Phương Chính khẽ mỉm cười:

- Bần tăng thực sự chưa từng ăn thịt, mặc dù là trong mộng, nhưng...

Không đợi Phương Chính nói xong, cô gái bỗng nhíu mày, khõe miệng cong lên:

- Thời gian đến rồi.

Sau đó, mọi thứ trước mặt Phương Chính biến mất, chậm rãi mở hai mắt, quả nhiên, lại là mộng.

Chỉ là Phương Chính vẫn nói tiếp:

- Nhưng, bần tăng cũng không ăn, nhân sinh như mộng, mộng như nhân sinh, nếu không thể tỉnh ngộ trong mộng, sao có thể phổ độ trong hiện thực? Thịt này, không ăn được..

Nói xong, Phương Chính lấy ra một bản phật kinh, an tĩnh đọc.

Có lẽ là nghĩ thông, mấy ngày kế tiếp, cô gái kia đều xuất hiện trong mộng của Phương Chính, nhẹ nhàng bay lượn như bươm bướm, vây quanh gốc tùng già bất động Phương Chính, bay tới bay lui, kể chuyện, háy ca...

Toàn bộ thế giới vì cô gái áo đỏ này mà trở nên càng nhiều màu sắc...

Phương Chính ngồi an tĩnh một bên, cười, nhìn... tựa như trong mắt hắn, chỉ có cô gái này, không còn gì khác.

- Phương Chính, ngươi nói ngươi đang nằm mơ, hay là ta đang nằm mơ?

- Phương Chính, sao ngươi không nói?

- Được rồi, không nói thì thôi, tự ta nói. Ta luôn cảm thấy, là ta đang nằm mơ, ngươi là tên trọc trong mộng của ta... ta có thể thấy ngươi, sờ tới đầu ngươi, nhưng ngươi lại chú định không phải của ta.

- Phương Chính, ngươi thích ta không?

- Không nói gì thì là thích nhé.

- Phương Chính, ngươi nhìn trời xanh chưa này... ngươi không thể nói một câu sao? Cứ nhìn ta cười không vậy, ta đáng cười vậy sao?

- Phương Chính, ngươi xem này, ta bắt được con sâu này thật mập, ngươi xem, đáng yêu không?

- Phương Chính... ngươi bị câm sao?

- Phương Chính, ta mới học được y thuật trị liệu câm điếc, ngươi muốn thử một chút không? Chọc cù ngươi này!

...

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right