Chương 1531: Lựa Chọ

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 4,555 lượt đọc

Chương 1531: Lựa Chọ

Nhoáng cái, một tháng đã qua.

Phương Chính vẫn ngồi đó không động, mỉm cười nhìn cô gái áo đỏ nhảy tới nhảy lui trước mắt...

Mãi cho tới một ngày.

- Phương Chính, nếu như trong mộng của ngươi không có ta, ngươi sẽ thoải mái hơn không? Có phải ta khiến ngươi rất chán ghét? Cho nên ngươi chưa từng nói chuyện với ta?

Cô gái áo đỏ có chút phiền muộn ngồi bên cạnh Phương Chính, tay cầm một gốc cỏ lau, nhẹ nhàng cọ cọ tai Phương Chính, ý muốn Phương Chính ngứa ngáy, nói ra hai câu.

Đáng tiếc, Phương Chính một mực không mở miệng, cứ vậy mà an tĩnh ngồi đó, nhìn xem...

Cô gái áo đỏ cúi đầu nói:

- Phương Chính, ta phải đi rồi.

Hai mắt Phương Chính khẽ co lại, cũng không nói gì.

Cô gái áo đỏ tiếp tục nói:

- Ta phải kết hôn.

Phương Chính không động, nhưng nụ cười đã cứng lại.

Cô gái áo đổ bỗng ngẩng đầu, cười nói:

- Ta lừa ngươi đó! Ha ha... ta thấy được, vừa rồi ngươi cười rất giả!

Phương Chính cười...

Cô gái áo đỏ nhảy dựng lên, nhanh chóng xoay người sang chỗ khác.

Phương Chính thấy được một giọt nước mắt văng ra ngoài.

Cô gái áo đỏ nói:

- Phương Chính, về sau... ta có thể sẽ không xuất hiện trong mộng của ngươi, hoặc là, ngươi sẽ không xuất hiện trong mộng của ta nữa.

Phương Chính nhíu mày.

Cô gái áo đỏ nói:

- Ta phải đi, trước khi đi, để ta nhảy cho ngươi xem một điệu nhảy đi. Đây là điệu nhảy mà ta nghiên cứu, cũng không biết có đẹp mắt không, ta gọi nó là Hồ Điệp vũ.

Nói xong, cô gái giơ váy đỏ, miệng hừ hừ phát nhạc, tựa như một đầu bươm bướm xuyên qua biển hoa, khiến trăm hoa thất sắc, Thiên Địa vì nàng mà nhảy múa, đẹp khiến người chỉ chú ý tới nàng, quên đi cái khác.

Nhảy một điệu múa, cô gái áo đỏ quay đầu:

- Phương Chính, ta không biết ta, hoặc là ngươi, vì sao lại gặp nhau trong mộng, ta cũng không biết vì sao ta thích ngươi, có lẽ, đây là mệnh. Đáng tiếc, ngươi là một tên hòa thượng, không thể cưới gả, cũng không thể ăn thịt kho tàu mà ta làm... mộng có ngày kết, ngươi thực không muốn nói gì với ta sao?

Phương Chính chắp tay trước ngực.

- Ai...

Cô gái áo đỏ phiền muộn quay người đi, thân thể dần trở nên nhạt, cuối cùng biến mất trong mộng.

Phương Chính nhìn mộng cảnh trống rỗng, nhìn món thịt kho tàu trước mắt, yên lặng gắp một miếng, để vào miệng.

Thịt, vào miệng liền tan, rất thơm... cũng rất đắng, hình như bỏ hơi nhiều đường...

Mộng tỉnh, Phương Chính nhìn tuyết đọng bốn phía, lúc này mới nhớ tới, đã tới mùa đông.

Phương Chính chậm rãi đứng dậy, phủi tuyết trên người, thở dài nói:

- Không phải bần tăng không nói, mà là bần tăng không thể mở miệng, mở miệng rồi, sao nỡ để ngươi đi? Ngươi không đi không được, bần tăng cũng không thể không thả ngươi.

Bần tăng độ vô số người, thể nghiệm chúng sinh khổ, cũng thể nghiệm chúng sinh vui, ngàn vạn cực khổ duy chỉ thiếu một khổ vì tình. Ngươi đến, để khảo nghiệm bần tăng sao? Long nữ? Hết thảy đã đều là giả, bần tăng sao có thể để ngươi ở lại?

Phương Chính vừa nói, vừa nhìn vào Phật đường, ngửa đầy nhìn tượng thần áo đỏ bên cạnh Quan Âm Bồ tát, mỉm cười nói.

Nhưng tượng thần lại không nhúc nhích, tựa như chưa bao giờ có linh tính.

Phương Chính cũng gấp, hỏi: "Hệ thống, chuyện này là sao? Lén qua sao?"

Hệ thống nói: "Đinh! Nàng còn tới sớm hơn Tịnh Tâm."

Phương Chính ngạc nhiên: "Cái gì?"

Hệ thống tiếp tục nói: "Long nữ đối với ngươi, là chân tình, không phải kịch."

Phương Chính khẽ run lên...

Hệ thống nói: "Giữa Thiên Địa, đa số kiếp nạn đều có thể dùng một chữ dũng để vượt qua, nhưng duy chỉ có tình, dũng không độ qua nổi. Nàng thích ngươi, ngươi thích nàng? Nếu ngươi muốn, việc có thể thành thực."

"Thật?" Phương Chính động tâm.

Hệ thống nói: "Đương nhiên!"

Phương Chính cười nói: "Hệ thống huynh, ta hiểu ngươi, đừng có chỉ nói một phía, nói đi, cái giá là gì?"

Hệ thống nói: "Cái giá, chính là những người từng được ngươi giúp, đều sẽ trở lại trạng thái lúc chưa gặp ngươi. Ta cũng sẽ rời bỏ ngươi, Nhất Chỉ tự chỉ là Nhất Chỉ miếu, hết thảy, đều như chưa từng tới... ngươi có thể ném Công văn bổ nhiệm của chính phủ, thoải mái xuống núi, kết hôn sinh con, sống một đời an nhã.

Phương Chính nghe vậy, lòng khẽ lạnh buốt, hắn đã sớm không phải thiếu niên ngây thơ lúc trước, trên người hắn cũng không chỉ có nguyện vọng của Nhất Chỉ thiền sư, mà còn là tương lai của vô số người!

Nếu như không có hệ thống, Manh Manh sẽ bị lừa bán, Tống Nhị Cẩu còn đang họa hại dân làng, Nhất Chỉ thôn vẫn nghèo như cũ... trẻ con trong núi ở Tây nam vẫn không có nước uống, lão nhân kia cũng ngã chết ở thang trời; bến bờ Tùng Hoa sẽ bị hủy; cô gái đánh đàn cũng nhảy sông tự tử... vô số bệnh nhân lần nữa bị đẩy tới vực sâu...

Thậm chí, người bên cạnh hắn, Độc lang sẽ trở thành sói chết đói, có lẽ, nó sẽ tấn công người, rồi bị người đánh chết...

Con khỉ vẫn ăn cắp qua ngày ở Bạch Vân tự...

Con sóc sống trong rừng, cũng có thể sẽ có vận mệnh khác.

Hồng Hài nhi sẽ không tới, Cá mặn cũng không tới, xe nát cũng không thức tỉnh, chờ đợi bị nung chảy đúc lại...

Tựa hồ, chỉ cần hắn gật đầu, thứ thay đổi không chỉ là vận mệnh của hắn, mà là vận mệnh của vô số người!

Áp lực này quá lớn... cũng có nhiều thứ Phương Chính không thể bỏ.

- Nếu như bần tăng cự tuyệt?

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right