Chương 426: Thằng Nhóc May Mắ
Nhìn thấy Vương Khánh Chí tới, Trịnh Gia Hưng liển cười, Lý Na thì có chút lo lắng, Vương Khánh Chí nổi danh là lưu manh vô lại trong thôn này, tuy rằng chưa làm việc gì vi phạm pháp luật, nhưng cũng chẳng làm nên chuyện tốt đẹp nào. Đương nhiên, đều là người trong thôn, ngẩng đầu không thấy cúi đầu sẽ thấy, mối quan hệ với nhau cũng không tệ quá mức được. Lý Na chỉ đơn thuần là không thích người này mà thôi, cô nghĩ không ra, tên ôn thần này tới nhà bọn họ làm gì? Bình thường đâu có qua lại gì mấy đâu?
-Anh Vương, sao anh lại tới đây? Có việc sao?
Trịnh Gia Hưng biết rõ còn giả vờ hỏi han.
-Tôi là kẻ không có chuyện sẽ chẳng làm phiền đến ai, vì có việc muốn nhờ hai người, nên mới đến đây nhờ vả một chút.
Vương Khánh Chí đáp.
Lý Na lập tức cảnh hẳn giác lên, nói:
-Anh Vương, chúng ta mới kết hôn được hai năm, không tích cóp được bao nhiêu, e là không có gì cho anh mượn.
-Nói gì thế? Tôi giống loại hay chạy đi vay mượn tiền bạc người ta lắm sao? Anh họ tôi đã chuẩn bị tiền xong xuôi, bảo tôi qua lấy. Thế nhưng đường đi hơi xa, tôi đi một mình thì bà nhà lại không yên tâm, nên tôi tới tìm Gia Hưng, nhờ hắn đi lấy tiền với tôi. Lấy được tiền rồi là quay về ngay.
Vương Khánh Chí ra vẻ không vui, nói.
Lý Na vừa nghe không phải là vay tiền, cũng nhẹ nhàng thở ra, chỉ cần không hỏi chuyện tiền nong thì cái gì cũng dễ nói cả, liền hỏi:
-Nhà anh họ anh à? Ở đâu thế?
-Dư Lĩnh đó, cũng gần mà, đi xe máy mất khoảng sáu tiếng đồng hồ thôi. Tôi cũng không còn cách nào khác, ngày mai cả nhà anh họ tôi đi Đại Tân rồi. Tôi không muốn đi xe lửa vào sáng sớm, nếu bây giờ không đi, làm sao lấy tiền đây.
Vương Khánh Chí nói.
-Chuyển khoản được mà anh.
Lý Na lập tức nói.
-Nếu chuyển khoản được thì anh mày việc gì phải phí sức như thế này?
Vương Khánh Chí nói.
Lý Na còn muốn nói gì đó, Trịnh Gia Hưng đã lập tức ngắt lời:
-Cũng là hàng xóm láng giềng với nhau, không sao cả đâu, để tôi đi theo giúp anh ấy. Hai người cũng có thể giúp đỡ lẫn nhau khi cần, em với con ngủ sớm một chút, không cần chờ tôi.
Nói xong, Trịnh Gia Hưng đứng dậy, chuẩn bị đi theo đi ra ngoài.
Lý Na thấy Vương Khánh Chí ở đó, cũng ngại làm mất thể diện chồng mình, thế là đành cam chịu.
Trịnh Gia Hưng cùng Vương Khánh Chí ra khỏi cửa nhà, đi qua một khúc ngoặt, bấy giờ Trịnh Gia Hưng mới thở phào nhẹ nhõm...
Vương Khánh Chí vẻ mặt ghét bỏ, nói:
-Gia Hưng này, không phải anh có ý gì, nhưng anh nói cho chú biết, đàn ông mà sống như chú.... chậc chậc.... gò bó quá!
Trịnh Gia Hưng ngượng ngùng cười cười, nói:
-Tôi không phải là sợ vợ, mà là yêu vợ ...
-Thôi đi, mấy tên sợ vợ đều nói vậy cả. Như nhà anh đây này, lời anh là nhất, anh nói một là một hai là hai, còn có đám người lão Tứ nữa, nhà họ cũng y như thế. Chú ấy, sau này phải chỉnh đốn lại trong nhà, cứ bị đè ép như thế thì còn làm ăn được gì? Đàn ông trong nhà, nói một hai tiếng thì đã sao? Cũng chả trộm cướp gì ai ...
Vương Khánh Chí vừa đi vừa nói, Trịnh Gia Hưng chỉ là cười gượng, ừ hử đáp lại, còn trong lòng hắn nghĩ như thế nào, cũng chỉ có chính hắn mới rõ ràng.
Vẫn là căn phòng nồng nặc khói thuốc đó, một nhóm lớn người tụ tập ở bên trong, hút thuốc, đánh bài, những tiếng hét to nối tiếp nhau, người vây xem đông nghịt, không khí trong cả căn phòng không thể nói là không náo nhiệt. Trịnh Gia Hưng vừa tiến đến, đã bị không khí này lây nhiễm, cả người hưng phấn hẳn lên.
Uông Lão Tứ vẫn đứng trên băng ghế dài như cũ, nhìn thấy Trịnh Gia Hưng và Vương Khánh Chí tới, gương mặt dữ tợn hơi giãn ra thành một nụ cười, bóng đèn ngay trên đỉnh đầu hắn, ánh đèn không cách nào chiếu được xuống mặt nên khiến gương mặt hắn có vẻ âm trầm và dữ tợn, nhưng tiếng cười lại vô cùng sang sảng, hắn cười to nói:
-Ai u, này không phải là thần bài của chúng ta sao?
Một câu nói làm hấp dẫn không ít ánh nhìn của đám người trong phòng, bọn họ sau khi thấy được Trịnh Gia Hưng liền hô hào đầy sôi nổi.
-Thằng nhóc may mắn tới rồi!
-Gia Hưng, nghe nói ngày hôm qua chú ôm được một mẻ khá lắm ha! Được lắm, thằng nhóc này tính làm vua trên sới bạc đây mà.
-Thần bài Trịnh Gia Hưng, ha ha...
-Gia Hưng, chú mày đừng tới bàn của bọn này nhé, bọn này toàn tay thối cả, chơi không lại chú đâu.
Một đám người đều thổi phồng khiến đầu óc Trịnh Gia Hưng nóng hẳn lên,vậy mà lại cho rằng mình thật sự có thiên phú đánh bạc, có may mắn áp đảo, một người luôn có chút yếu đuối như hắn, khi ở nơi này lại như tìm được khí thế đàn ông. Hắn lập tức thẳng lưng, giọng nói cũng to lớn vang dội hơn hẳn mọi khi, hắn nói:
-Tôi chẳng qua là được vận may không tệ thôi, chứ bình thường có chơi bời gì nhiều đâu. Thôi nào, hôm nay chơi tiếp, mai tôi mời anh em, mọi người cùng nhau lên trấn trên uống rượu!
-Được!
Mọi người cùng nhau hoan hô, tiếng ca ngợi càng nhiều, Trịnh Gia Hưng cũng cười càng vui vẻ, bất tri bất giác cả người chìm đắm trong loại khen ngợi đầy dối trá đó, không cách nào kềm chế nổi.
Trịnh Gia Hưng hồn nhiên không hề phát hiện ra, kẻ đứng ở dưới bóng đèn kia, ánh sáng soi rọi trên đầu, vẻ mặt đầy âm u đang dần ngoác to cái miệng, như thể muốn chọn người để cắn nuốt ...
Trịnh Gia Hưng ngồi xuống, bắt đầu tiến hành chia bài, một bàn có bốn người, ba người chơi còn một người chia bài. Đây là một kiểu chơi bài ở đây, dân bản xứ gọi kiểu chơi này là Điền Đại Khanh, trên cơ bản chính là ném hết tiền lên trên bàn, có chút giống với tư thế đánh cuộc xa hoa trong những bộ phim điện ảnh. Chỉ là với hoàn cảnh này, với những người ở đây, quả thực khác nhau như trời với đất.
Nhưng đối với đám dân cờ bạc này mà nói, hoàn cảnh như vầy đã là tốt lắm rồi, chỉ cần không có cảnh sát tới bắt, cho bọn hắn một chỗ để đánh bạc yên ổn, thế là đủ để thỏa mãn!
Ván đầu Trịnh Gia Hưng thắng được hơn một ngàn, ván hai tiếp tục thắng, ván ba thì thua, ván bốn lại thắng...
Thua rồi lại thắng thắng rồi lại thua, tổng thể có thể nói Trịnh Gia Hưng vẫn thắng nhiều hơn thua.
Ánh trăng trên bầu trời chậm rãi lên cao, rất nhanh đã lên đến giữa trời, ngồi thêm một hồi, đã quá nửa đêm.
Đúng vào lúc Trịnh Gia Hưng đang cực kỳ phấn khích, di động đột nhiên vang lên, hắn cầm di động lên nhìn, liền thấy là cuộc gọi của Lý Na.
Trịnh Gia Hưng lập tức luống cuống, vội vàng nói:
-Tạm ngừng tí, tôi đi nghe điện thoại đã. Anh Vương, anh giúp tôi một chút...
Vương Khánh Chí còn đang đánh bài, nghe Trịnh Gia Hưng kêu hắn thì có chút khó chịu, thế nhưng nghĩ ngợi một lát, vẫn cố nặn ra vẻ mặt tươi cười, đáp lại:
-Được, anh đi với chú.
Trịnh Gia Hưng vội vã ra cửa, lại nghe đám người phía sau kêu lên:
-Trịnh thần bài, lấy khả năng của anh mỗi ngày cũng phải kiếm được mấy ngàn đồng, một tháng thu vào tới mười vạn đó! Kiếm được như thế, năng lực như thế, còn bị một cô vợ già quản lý? Chậc chậc ...
-Chính thế, trong nhà ai mạnh hơn thì lớn hơn, cứ vậy mà nói!
-Sao lại có chuyện như thế nhỉ, đàn ông đang đánh bài mà đàn bà lại nhì nhèo quản lý. Huống chi còn thắng mỗi ngày nữa chứ, tôi mà có vận may như anh ta, có năng lực như anh ta, lập tức bỏ ngay con vợ, rồi tìm một cô gái mười bảy mười tám tuổi tươi non mơn mởn về làm vợ! Ha ha...
-Im giùm với, đừng có bày bậy người ta. Nhưng nếu tôi mà có tiền á, nhất định cầm quyền trong nhà ...
-Tôi cũng vậy...
...
Trịnh Gia Hưng tuy đã ra cửa, nhưng những gì mọi người vừa nói trong phòng lại nghe rất rành mạch, hắn đứng ở cửa, nhìn cái tên hiển thị trên di động không ngừng chớp nháy, mắt hắn cũng đóng mở liên hồi, thế nhưng đến cuối cùng, vẫn là dừng lại trước hai chữ "vợ yêu" kia, hắn hít sâu một hơi, ấn nút nghe.
-Vợ hả, sao thế?
Trịnh Gia Hưng bắt điện thoại, khí thế sôi nổi ban nãy lập tức không còn, hắn trở lại như hồi mới kết hôn chưa được bao lâu, là một thanh niên yếu đuối thẹn thùng, ánh mắt cũng bình tĩnh lại không ít.
----------------
Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~