Chương 427: Bắt Đầu Thua

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 4,180 lượt đọc

Chương 427: Bắt Đầu Thua

- Đã trễ thế này rồi, sao anh vẫn còn chưa về? Giờ đã hơn nửa đêm, trời tối lắm, đi đường nhớ cẩn thận một chút.

Giọng nói đầy quan tâm của Lý Na truyền đến, Trịnh Gia Hưng chỉ cảm thấy trong lòng ấm áp, thế nhưng nhiều hơn cả vẫn là áy náy.

-Tôi biết rồi, hai chúng ta ...

Trịnh Gia Hưng nói đến đây, lại nhìn về phía Vương Khánh Chí, Vương Khánh Chí xua tay với hắn, ý bảo hắn nói tối nay không về kịp, sẽ về sau.

Lời đã tới bên miệng, thế nhưng rốt cuộc Trịnh Gia Hưng vẫn nói thành:

-Đang ở trên đường rồi, lát nữa là về đến nhà.

-Vậy thì tốt rồi, chạy xe máy chậm một chút, tối nay không có việc gì cả, anh nhớ chú ý an toàn.

Lý Na nói.

-Ừ, tôi biết rồi.

Trịnh Gia Hưng nói.

-Còn nữa, trong nồi có mì đấy, về đến nhà thì ăn một miếng rồi hãy ngủ, đi đường trời khuya đói bụng.

Lý Na lại nói.

Trịnh Gia Hưng nghe thế, trong lòng càng thêm ấm áp, mũi có chút chua xót, hắn nhẹ nhàng ừ một tiếng. Hắn không muốn nói chuyện tiếp, vì hắn không muốn tiếp tục lừa Lý Na.

Tắt điện thoại, Vương Khánh Chí vỗ vỗ bờ vai của hắn, lắc đầu nói:

-Chú mày ấy, kết hôn hai năm rồi, sao vẫn còn y như đứa trẻ thế. Ai...

Nói xong, Vương Khánh Chí liền đi.

Trịnh Gia Hưng nhìn bóng dáng Vương Khánh Chí, trong lòng cũng có chút mê mang, rốt cuộc hắn muốn trở thành dạng người như thế nào đây? Nói thật, trong lòng hắn cũng rất hâm mộ kẻ có thể tự chủ sinh hoạt cá nhân như Vương Khánh Chí, cảm thấy sống như thế mới gọi là tự do, mới là một cuộc sống mà người đàn ông trưởng thành nên có. Chứ không phải giống như hắn, mỗi ngày làm cái gì cũng phải thương lượng qua với vợ...

Chính là lại nghĩ đến Lý Na cùng con trẻ trong nhà, tâm tình Trịnh Gia Hưng trở nên tốt hơn nhiều lắm.

Vì thế, Trịnh Gia Hưng lại vào phòng lần nữa, kết quả vừa mới bước vào, vô số tiếng hò reo tán dương lại vang lên.

-Gia Hưng đã về rồi? Chà chà, xem ra lại muốn quét ngang chiến trường đây mà.

-Ha ha, lão Lục, chút tiền đó của ông sắp thua hết rồi kìa, về nhà cạp đất đi nhá.

-Gia Hưng, nhẹ tay chút ha.

Nghe thấy mấy thanh âm khoác lác này, Trịnh Gia Hưng phát hiện, lòng hắn lại bắt đầu lung lay, hắn rất muốn ngồi xuống chiến đấu thêm vài ván nữa, trời chưa sáng chưa trở về nhà.

Nhưng mà, nghĩ đến người trong nhà, Trịnh Gia Hưng vẫn cắn răng một cái, nói:

-Ngại quá mấy anh em. Trong nhà giục quá, tôi về trước.

Kết quả Trịnh Gia Hưng vừa nói ra mấy lời này, toàn trường như nổ tung.

-Gia Hưng này, như vậy không tốt lắm đâu, thắng tiền liền đi là sao?

-Đúng vậy đó, mọi người tới đây chơi đều lấy vui là chính. Cậu nhìn xem, mọi người kẻ thắng người thua không một ai nói gì. Nhưng cậu vừa thắng tiền là đi liền, như vậy không được hay lắm đâu.

-Gia Hưng này, không phải tôi nói gì cậu, nhưng may mà cậu chơi chỗ lão Tứ đây, chứ ở bên ngoài mà chơi kiểu đó là bị đánh ngay.

-Gia Hưng à, vận may của chú em đang lên như thế, bây giờ mà trở về thì có khác nào để tiền bay mất đâu.

-Đúng thế...

Nghe những lời này, mặt Trịnh Gia Hưng đỏ bừng, hắn cũng biết như vậy là không tốt, thế nhưng ... Nghĩ đến cuộc điện thoại vừa mới nãy, Trịnh Gia Hưng cắn răng nói:

-Thật ngại quá, ngày mai... Ngày mai chúng ta tiếp tục, bảo đảm tôi sẽ tới! Không tới chính là đồ con rùa.

-Được rồi được rồi, mọi người đều đừng làm khó Gia Hưng nữa. Trong nhà người ta có cọp mẹ, trở về chậm bị ăn thịt thì phải làm sao?

Uông Lão Tứ nãy giờ không nói gì lúc này mới mở miệng, chẳng qua mấy lời kia khiến Trịnh Gia Hưng nghe mà thấy trong lòng không thoải mái nổi, cảm thấy ê ẩm, như thể hắn là đồ sợ vợ, như thể hắn thua người khác cả một cái đầu.

Mọi người cũng nói hùa theo mấy câu, Trịnh Gia Hưng càng nghẹn uất trong lòng hơn nữa, hắn rời khỏi nhà Uông Lão Tứ, một mình quay về. Sờ sờ một đống tiền trong túi, tâm trạng Trịnh Gia Hưng lập tức trở nên tốt hơn, hắn ngửa đầu nhìn ánh trăng sắp khuất sau dãy núi trên bầu trời, thầm nghĩ:

-Mặc kệ nói như thế nào, mình cũng đã thắng tiền. Nếu một tháng có thể thắng mười vạn... Liền có thể mua một chiếc xe con chạy chơi, đến lúc đó Lý Na cũng có thể ngồi xe đi dạo một chút...

Trong đầu nhịn không được nghĩ đến cảnh tượng như vậy, Trịnh Gia Hưng lại bắt đầu thấy hưng phấn.

Lúc Trịnh Gia Hưng về đến nhà, Lý Na đã rời giường, ống khói trong nhà đã bắt đầu bốc khói. Ở nông thôn lúc này, mọi người ai nấy đều dậy rất sớm, vội vàng xuống giường làm việc nhà nông, cho nên không ai lười biếng nằm thêm cả.

Thế nhưng Trịnh Gia Hưng lại phát hiện, hắn mệt mỏi...

Vào phòng, Lý Na quan tâm hỏi:

-Trễ vậy mới về nhà chắc anh mệt mỏi lắm, anh đi ăn chút gì trước đi, sau đó ngủ một lát. Lát nữa em còn phải đi kiểm tra máy bơm nước.

Nghe Lý Na nói vậy, tâm tình phấn khích ban đầu của Trịnh Gia cũng chậm rãi bình ổn trở lại, như thế chút tiền thắng được ấy cũng trở nên ít ỏi không đáng kể nữa, hắn gật gật đầu, ăn cơm, sau đó lên giường đất đi ngủ.

Nhưng Trịnh Gia Hưng ngủ chưa được bao lâu đã thức dậy, bởi vì mẹ hắn tới!

-Mẹ, sao mẹ tới đây? Còn xách theo một con gà?

Trịnh Gia Hưng hỏi.

-Con không biết sao?

Vẻ mặt mẹ Trịnh Gia Hưng đầy kinh ngạc, bà nhìn Trịnh Gia Hưng hỏi.

Trịnh Gia Hưng ngạc nhiên hỏi:

-Con nên biết cái gì?

-Mày cái thằng ngốc này, vợ mày mang thai rồi mà mày cũng không biết? Ủa? Tiểu Na đâu?

Mẹ Trịnh Gia Hưng nhìn khắp trong phòng ngoài phòng một vòng, nhưng vẫn không thấy người đâu mới hỏi.

Trịnh Gia Hưng vừa nghe, tức khắc hoảng sợ, vợ mình mang thai? Thế nhưng...

Nghĩ đến đây, Trịnh Gia Hưng vội vàng bò dậy, mang giày vào, lập tức xông ra ngoài.

Ở đầu ruộng, Trịnh Gia Hưng thấy Lý Na đang ngồi xổm ở đó sửa máy bơm nước, mà máy bơm nước cũng không cho ra nước được, hiển nhiên nó đã xảy ra vấn đề.

-Vợ, em có thai rồi hả?

Trịnh Gia Hưng khẩn trương hỏi.

-Ừ...

Lý Na có chút ngượng ngùng, gật đầu nói.

-Vậy mà em còn ra đây làm việc? Mau trở về, còn gì anh làm hết!

Trịnh Gia Hưng kêu to, sau đó hùng hổ đưa Lý Na về nhà cho bằng được, rồi tự mình xuống bếp hầm gà, làm món gà hầm nấm. Trịnh Vũ đi sau khi đi học về liền ăn đến độ miệng bóng nhẫy những mỡ, cả nhà hoà thuận vui vẻ.

Thế nhưng không khí tuyệt vời này rất nhanh sau đó đã bị Vương Khánh Chí tới phá hỏng, nhìn thấy Vương Khánh Chí, Trịnh Gia Hưng liền biết thời gian đã đến, có thể đi đánh bài được rồi. Vốn là một nhà đoàn viên, nói chuyện phiếm cực kì vui sướng, bởi vì Trịnh Gia Hưng rời đi mà tự nhiên trở nên ảm đạm. Trịnh Gia Hưng thấy thẹn trong lòng, nhưng khi tưởng tượng đến cảnh bản thân thắng tiền, vợ mình thì đang mang thai, càng cần nhiều tiền hơn nữa ... Vì thế, Trịnh Gia Hưng vẫn là cắn răng một cái, đi theo đi ra ngoài.

Lần này lý do là đến nhà Vương Khánh Chí uống rượu, đối với điều này, Lý Na cũng không nói gì.

Lại một lần nữa đến nhà Uông Lão Tứ, Trịnh Gia Hưng mua không ít rượu ngon, nói đáng nhẽ hôm nay phải mời mọi người ăn cơm nhưng không được, nên thôi tặng mọi người ít rượu ngon. Quả nhiên, nhận được rượu của Trịnh Gia Hưng, mọi người đều vui vẻ lên không ít, không khí vẫn như cũ, sôi nổi vô cùng, Trịnh Gia Hưng cũng cực kì thích thú. Hắn hồn nhiên không hề phát hiện, gương mặt tươi cười dưới bóng đèn kia càng thêm dữ tợn, phảng phất như muốn bắt đầu ăn thịt người!

Lần này Trịnh Gia Hưng mang đủ tiền, hôm nay hắn chuẩn bị thắng đậm mấy ván, chúc mừng nhà mình lại sắp thêm con nhiều cái.

Ván đầu tiên, khởi đầu tốt đẹp, Trịnh Gia Hưng thắng hơn hai ngàn, cả người hưng phấn đến độ quơ chân múa tay.

Nhưng đến ván thứ hai, Trịnh Gia Hưng rõ ràng xuống dốc, thua 500, thua 300, thua 300...

Tất cả tiền bạc đều lần lượt ra đi theo năm sáu ván thua liên tiếp, trán Trịnh Gia Hưng chảy đầy mồ hôi, hắn hoảng sợ nghĩ thầm:

-Hôm nay sao lại thế này? Sao lại thua đậm thế này?

-----------------

-Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right