Chương 428: Giấy Nợ Kết Xù
Lúc này, Vương Khánh Chí đi tới bên cạnh Trịnh Gia Hưng, thấp giọng hỏi:
-Lại thua sao?
Trịnh Gia Hưng theo bản năng gật đầu, nói:
-Ừ.
-Không có việc gì, vật cực tất phản, thua nhiều, khẳng định đang sắp đổi vận, đến lúc đó lập tức thắng lớn!
Vương Khánh Chí nói.
-Đúng vậy, Gia Hưng, đừng có gấp. Chơi bài ư, thua thắng rồi lại thắng thua, rất bình thường. Hai ngày trước cậu thắng liên tục, phỏng chừng là vận may chuyển đổi đó, thua mấy cái là vận may lại quay lại thôi.
Uông Lão Tứ cũng mở miệng.
Trịnh Gia Hưng gật đầu, mọi người ở nơi này hắn đều quen thuộc, toàn là khách quen trên chiếu bạc, mọi người vẫn thường chơi, cũng không thấy ai bị sao cả, nhất định là đang đổi vận, thắng thua mấy hồi thôi mà.
Nghĩ đến đây, Trịnh Gia Hưng lại tiếp tục chơi, kết quả vẫn là thua, mấy ngàn đồng thắng được trong túi đã lần lượt đi hết, bắt đầu động đến tiền vốn.
Lúc này, Vương Khánh Chí nói:
-Gần đến lúc rồi, chơi một ván lớn đi, đảm bảo toàn thắng trở về.
Trịnh Gia Hưng đã sớm thua đến hoảng thần, giữa đám người này thì hắn thân cận với Vương Khánh Chí nhất, cho nên hắn liền xem Vương Khánh Chí trở thành rơm rạ cứu mạng, lập tức nghe theo. Vì thế hắn móc hết tiền trong túi ra, tổng cộng là 3000 đồng, hắn lấy ra một ngàn, đây là lần đặt cược lớn nhất! Hắn kêu lên:
-Tiếp tục!
-Hay lắm!
-Rất có chí khí!
-Ui chao, Gia Hưng đây chơi lớn rồi đó! Dũng mãnh quá!
-Ôi mẹ ôi, đột nhiên tới lớn như vậy, tôi cũng không dám theo.
-Tôi cũng thế, chơi mạnh quá, Gia Hưng, cậu trâu bò thật. Thế nhưng cậu đã như vậy, bọn tôi là anh lớn, phải theo tới cùng chứ!
Vì thế có mấy người chơi theo, trên chiếu bạc lập tức có tới 3000 đồng, Trịnh Gia Hưng đỏ hết cả mắt, một ván này nếu như thắng, liền có ngay một đống tiền trong tay. Nghĩ đến đó, tay Trịnh Gia Hưng run hết cả lên, bởi vì bài trong tay hắn quả thực không tồi!
-Ai nha chết mẹ rồi, bài J8 hả, bài này mà còn đòi chơi sao?
Lúc này, một người đang đứng ở đằng sau xem náo nhiệt đột nhiên mở miệng chửi.
Người bị lộ bài lập tức trừng mắt nhìn đối phương, mắng:
-Cút mẹ mày đi J8 cái gì, xem bài đừng có ồn ào.
Đối phương cũng biết mình đã phá hỏng quy tắc, không dám hé răng nữa.
Trịnh Gia Hưng lại phảng phất thấy được hy vọng, bài đối phương không tốt, như vậy... Nghĩ đến đó, Trịnh Gia Hưng lại thêm tiền! Hắn bỏ thêm 500 đồng.
Vương Khánh Chí thấp giọng nói:
-Gia Hưng, bài không tồi, đối diện bài rất xấu, lúc này nhân cơ hội lên ngay còn kịp.
Trịnh Gia Hưng gật đầu, lập tức kêu khoan đã, lại bỏ thêm 500.
Quả nhiên, hai kẻ đối diện đều hơi do dự, thế nhưng cuối cùng vẫn chọn theo. Trịnh Gia Hưng cũng mặc kệ người ta thúc giục, giữ lại một ngàn đồng bên người, chết sống không chịu bỏ thêm. Vì thế mọi người mở bài ra...
Quả nhiên, Trịnh Gia Hưng thắng, Trịnh Gia Hưng hưng phấn hốt tiền về, cười đến mức không khép miệng lại được. Vương Khánh Chí ở bên cạnh thì hơi hơi mỉm cười, hắn lặng lẽ đem thứ gì đó bỏ vào trong túi Trịnh Gia Hưng, lúc này hắn mới rời đi, qua chỗ khác chơi bài tiếp.
Trịnh Gia Hưng lại tiếp tục chơi, thắng được một ván, có tiền, tự tin cũng đủ đầy. Nhưng mà mấy ván kế tiếp đó hắn thua liên tục, trong lúc không hay không biết, một ngàn đồng kia cũng bay mất, Trịnh Gia Hưng lập tức hoảng sợ.
-Gia Hưng, còn chơi được không? Nãy giờ cậu thua liên tục, chắc sắp đổi vận lại rồi đó.
Có người nói.
Trịnh Gia Hưng khó xử đáp:
-Cái kia... Không có tiền.
-Không có tiền thì có sao đâu? Tìm lão Tứ mà mượn ấy, mấy người chúng ta ai mà không như thế. Không có tiền cứ qua lão Tứ mượn, dù sao vừa chuyển tay là thắng lại ngay. Chơi bài ư, nói trắng ra là chính là thua rồi lại thắng thắng rồi lại thua, vui là chính thôi, hôm nay cậu thắng, ngày mai hắn thắng, cứ luân phiên như thế, cuối cùng tiền cũng chỉ xoay chuyển quanh trong này thôi. Vay tiền không ngại gì cả.
Lại có người nói tiếp như thế.
Trịnh Gia Hưng cũng có chút động lòng, thế nhưng hắn vẫn không mở miệng mượn tiền.
Lúc này, Uông Lão Tứ mở miệng:
-Đừng nói như thế, tôi cũng không rảnh mà cho mấy người mượn tiền không như vậy. Gia Hưng, có tiền liền chơi, không có tiền thì tính kiểu khác, còn tiền đã thua chính là thua rồi, về nhà đi.
Lời này vừa nói ra, trong lòng Trịnh Gia Hưng lập tức trở nên khó chịu, liên tục mấy ngày nay bị hô hào thổi phồng, cái loại cảm giác ở trên cao mà nhìn xuống này, cái loại cảm giác vừa đến là được mọi mọi người tung hô này, cái loại kiêu ngạo, tự hào đó trong chớp mắt vỡ nát! Đây chính là cú đánh đánh hắn trở về nguyên hình! Đây là khinh thường hắn, đây là cho rằng hắn không thắng lại nổi! Đây là xem hắn như đồ con nít!
Vì thế, Trịnh Gia Hưng kêu lên:
-Lão Tứ, ông cho tôi mượn trước một ngàn, khi nào thắng lại thì tôi trả cho ông.
-Gia Hưng, cậu nghĩ thì hay lắm, nhưng tiền của tôi có phải cho mượn không đâu. Cậu cũng biết đó, chúng ta chơi cái này thì mau kiếm lại tiền lắm, cho nên, bốn phần lợi nhuận, nói cao không cao, nói thấp cũng không thấp.
Giọng điệu của Uông Lão Tứ tỏ ý rằng, ngươi mượn không nổi đâu, ngươi chính là đồ con nít.
Điều này càng thêm kích thích Trịnh Gia Hưng, ở nhà hắn luôn bị xem là đồ trẻ con, ở bên ngoài vất vả lắm mới xây dựng được chút tự tin, làm sao chịu được khi người khác đả kích như thế? Vì thế nói:
-Bốn phần thì bốn phần, tôi mượn.
-Được.
Uông Lão Tứ nói xong, từ trong túi lấy ra một ngàn đồng, giao cho Trịnh Gia Hưng.
Trịnh Gia Hưng có tiền, lập tức kêu lên:
-Tiếp tục!
-Ai u, Gia Hưng lại có tiền, đây là muốn chém giết bốn phía chăng?
-Tới tới tới... Tiếp tục!
...
Kết quả, sau hai đợt, Trịnh Gia Hưng lại thua hết, càng thua Trịnh Gia Hưng càng không cam lòng, luôn cảm thấy lát nữa sẽ đổi vận, lát nữa sẽ thắng lại, vì thế lại vay tiền.
Tới tới lui lui cũng quên mất bản thân mượn hết bao nhiêu, thời điểm gà trống gáy, cả người Trịnh Gia Hưng giống như bị một chậu nước lạnh tạt tỉnh! Trời đã sáng! Thế nhưng hắn chơi cả đêm! Trịnh Gia Hưng gấp rút móc di động ra, vừa nhìn, ước chừng cũng phải hơn hai mươi cuộc gọi nhỡ, tất cả đều là của vợ hắn, Lý Na gọi tới.
Trịnh Gia Hưng tức khắc luống cuống, nhanh chóng đứng dậy nói:
-Không được, không chơi tiếp được.
-Gia Hưng, cậu muốn đi thì cũng được, nhưng giấy nợ cậu viết khi nãy phải bổ sung thêm đó. Bọn tôi chơi bài từ trước đến giờ không thích lưu hành kiểu chơi nợ đâu.
Hai kẻ chơi bạc khác nói.
Trịnh Gia Hưng cắn răng nhìn về phía Uông Lão Tứ, Uông Lão Tứ nói:
-Cho cậu nợ cũng được, nhưng cậu phải viết lại một tờ giấy nợ khác.
-Được!
Trịnh Gia Hưng vội vã muốn về nhà nên đành dằn lòng đáp ứng, hắn cúi đầu viết ngay, thế nhưng đến khi viết tới con số, thì hắn đờ đẫn hẳn! Đêm qua giống như bị mê muội vậy, điên cuồng vay tiền để chơi bài, hôm nay xem lại, vậy mà hắn đã mượn tới mười vạn!
-Mười vạn?!
Trịnh Gia Hưng như muốn nổ tung.
-Giấy trắng mực đen, viết đi, muốn tôi giúp cậu tính lại không? Gia Hưng này, cậu cũng được đi học, chắc hẳn có học qua môn toán chứ? Tôi là kẻ ngại phiền toái, giấy nợ nhiều, khó quản. Cậu cứ viết cho tôi một cái giấy nợ tổng, mấy cái trước đó thì cứ xé đi.
Uông Lão Tứ lấy ra một đống giấy nợ đặt ở trên bàn. Trịnh Gia Hưng đần độn lấy giấy nợ lại nhìn, xem hết cả thảy, một mớ con số được cộng lại, thật sự có tới mười vạn!
Trong nháy mắt, đầu óc Trịnh Gia Hưng ong ong trống rỗng, hắn đứng thẳng không nổi, thiếu chút nữa ngất xỉu đi.
Uông Lão Tứ đỡ lấy hắn, nói:
-Gia Hưng, không phải chỉ là mười vạn đồng thôi sao? Cả đêm có thể thua nhiều như vậy, cũng có thể thắng nhiều như vậy, cậu đến nỗi này sao? Chúng ta thường ngày chơi bạc, ai mà không thua tới mức đó? Quen thì tốt rồi.
----------------
Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~