Chương 429: Mười Lăm Vạn!
Trịnh Gia Hưng đã hoàn toàn chết lặng, hắn không nhớ rõ bản thân đã viết xong giấy nợ như thế nào, ra khỏi nhà Uông Lão Tứ, cả người hắn hoàn toàn không phân biệt nổi Đông Tây Nam Bắc, mơ màng hồ đồ bước lên con phố dẫn về nhà mình, ai ngơ, từ xa hắn đã trông thấy một bóng dáng vô cùng quen thuộc đang đứng trên đường phố, đứng lặng trong gió, người đó đang nhìn về phía này.
Trịnh Gia Hưng đến gần, lúc này mới phát hiện, đó chính là Lý Na!
Đôi mắt Lý Na rất đỏ, tóc cũng hơi chút rối bời, toàn thân mệt mỏi không có tinh thần ... Nhìn Lý Na, Trịnh Gia Hưng có một loại cảm giác tội lỗi, trong lòng vô cùng hoảng loạn. Trắng đêm chưa về, chắc Lý Na sẽ tức giận lắm đây? Nhất định là rất tức giận rồi... Nếu cô ấy tức giận, mình nên làm cái gì bây giờ?
Nhưng mà lúc hắn đến gần Lý Na, Lý Na lại không hề mắng chửi gì hắn cả, cô nhẹ giọng nói:
-Anh đã về rồi.
Trịnh Gia Hưng gật đầu theo bản năng, há mồm muốn nói cái gì, Lý Na lại nói:
-Vào nhà rửa mặt đi đã, xem bộ dáng anh này, chắc là mệt muốn chết rồi đúng không? Đi nghỉ ngơi đi, để em nấu cơm.
Nói xong Lý Na liền quay vào, Trịnh Gia Hưng nhìn tất cả những điều này thì âm thầm thở phào nhẹ nhõm, hắn theo lý Na vào nhà, rửa mặt, chuẩn bị lên giường nghỉ ngơi. Đúng lúc này, con của hắn là Trịnh tiểu Vũ bò lên trên giường, nói:
-Ba, ba về rồi, mẹ gọi điện thoại cho ba sao ba không bắt máy. Mẹ đứng ở ngoài chờ cả một đêm ...
Trịnh Gia Hưng nghe được lời này, trong nháy mắt trái tim trở nên run rẩy, hắn không biết nên nói cái gì, sau khi ừ một tiếng thì ngủ mê man. Hắn không biết nên đối mặt với Lý Na như thế nào, chỉ biết dùng phương thức ngủ để né tránh... Đồng thời trong lòng cũng suy tư đau khổ, kiếm đâu ra mười vạn đồng để bỏ vào đây. Số tiền lớn như vậy, bốn phần lợi nhuận nữa! Thế thì con số cuối cùng cũng không phải nhỏ ...
Kết quả nghĩ tới nghĩ lui một hồi, hình như chỉ còn một con đường duy nhất là tiếp tục đánh bạc, Uông Lão Tứ đã nói qua, lão ta vẫn còn có thể cho hắn mượn tiền. Chỉ cần vận may trở lại, hắn cảm thấy hắn có thể trả nợ rất nhanh, sau đó sẽ không bao giờ đánh bạc nữa.
Đến giữa trưa, Trịnh Gia Hưng thức dậy, gọi mẹ của mình qua nhờ bà chăm sóc Lý Na, bản thân thì đi làm việc.
Đến buổi tối, Trịnh Gia Hưng cũng không về nhà ăn cơm, mà là đến thẳng nhà Uông Lão Tứ, vừa vào cửa, hắn ngồi xuống ghế nói ngay:
-Lão Tứ, lại cho tôi mượn một vạn nữa.
-Ai u, Gia Hưng, sao hôm nay cậu tới sớm thế. Thế nào? Không cần thưa gửi trình báo, viết giấy xin phép vợ cậu nữa hả?
Có người cất tiếng trêu chọc.
Tâm trạng của Trịnh Gia Hưng đang rất không tốt, đã thua tiền còn bị kích thích, buổi tối đi đến đây là hắn lén đi, áp lực đến nỗi tức giận đầy bụng, lúc này còn bị khinh thường, hắn liền lập tức nổi điên lên:
-Viết cái gì xin cái gì? Ông mày muốn đi chơi bài còn phải xin xỏ sao? Tao muốn đi đâu thì đi, ai dám quản?
-Hay!
-Đàn ông chuẩn!
-Đây mới là đàn ông chuẩn không cần chỉnh của chúng ta!
-Khá lắm!
-Gia Hưng, tôi nể cậu!
Nghe mấy câu khen ngợi đó, thể diện vốn đã mất sạch của Trịnh Gia Hưng trong phút chốc quay trở lại, hắn hơi nâng cằm lên, ngồi trên chiếc ghế nho nhỏ kia lại cảm giác như nắm giữ cả thế giới trong tay, cái loại cảm giác vua chúa đó đã trở lại! Hắn thích loại cảm giác này!
Uông Lão Tứ cũng không do dự, trực tiếp cho mượn, nhất thời khói thuốc lá bay lên nồng nặc, toàn bộ căn nhà bắt đầu chìm ngập trong một loại hương vị sa đọa, tất cả mọi người như hóa thành quỷ, thua tiền thì giận, thắng tiền thì cười, chỉ một căn nhà nho nhỏ lại diễn ra cả trăm sắc thái của nhân sinh.
Lúc này đây, ban đầu Trịnh Gia Hưng lại bắt đầu thắng tiền, hắn phảng phất thấy được hy vọng, biểu tình càng ngày càng hưng phấn, cũng càng ngày càng dữ tợn. Còn gương mặt ở dưới bóng đèn kia cũng càng ngày càng dữ tợn, tươi cười cũng càng lúc càng lớn, cái mồm đang há đó như thể chứa đầy máu tươi...
Chốc lát sau, cửa phòng bỗng nhiên bị ai đó đẩy ra, tiếp theo một người phụ nữ đi đến, căn phòng vốn đang ồn ào huyên náo bỗng trở nên yên lặng chỉ trong giây lát.
Trịnh Gia Hưng nhìn về phía cửa theo bản năng, hắn lập tức trợn tròn mắt, người vừa tới chính là vợ của hắn, Lý Na!
-Đi!
Đôi mắt Lý Na đỏ bừng, dường như đong đầy nước mắt, cô từ trong kẽ răng nghiến ra một chữ.
Mọi người sôi nổi nhìn về phía Trịnh Gia Hưng, những ánh mắt kia mang theo vẻ nghiền ngẫm, như đang nói:
"Vừa mới nãy ngươi khoác lác lắm, giờ thì sao? Là hèn nhát hay đàn ông, xem biểu hiện của ngươi bây giờ nào !"
-Đi về!
Lý Na lại nói.
Ánh mắt Trịnh Gia Hưng có chút trốn tránh, thế nhưng hắn vẫn nói:
-Lát nữa tôi về, em về nhà trước đi.
-Tôi bảo anh đi về!
Lý Na lập tức nổi giận, nếu là trước đây, mỗi khi cô đi tìm Trịnh Gia Hưng, Trịnh Gia Hưng dĩ nhiên sẽ theo cô về nhà. Hôm nay thì hay lắm, đến lúc ăn cơm tối vẫn không thấy chồng trở về, cô lo lắng hồi lâu, đi tìm khắp thôn mới tìm được người, thế nhưng hóa ra là hắn đi đánh bạc! Túm năm tụm bảy với cái đám đầu trâu mặt ngựa siêng ăn nhác làm trong thôn! Trong lòng cô tràn đầy thất vọng, ai có thể hiểu đây? Phẫn nộ? Thất vọng! Sốt ruột! Hận rèn sắt không thành thép!
Lý Na tiến lên, túm lấy tay phải Trịnh Gia Hưng kéo hắn đi ra ngoài, Trịnh Gia Hưng liền bị kéo đi, kết quả bốn phía đột nhiên trở nên ồn ào.
-Ui cha cha, gia giáo thật nghiêm quá!
-Gia Hưng, chạy nhanh về nhà đi, để vợ cậu tức giận coi chừng phải quỳ vỏ mít đó.
-Gì mà có quyền lên tiếng trong nhà chứ, còn xạo nữa đi.
-Tôi biết thừa, mới nãy chẳng qua là hắn khoác lác thôi, quả nhiên như thế.
-Con nít rốt cuộc vẫn là con nít ... Trước kia bị cha mẹ quản, hiện tại bị vợ quản.
Những lời này tập hợp lại đây, Trịnh Gia Hưng lại nghĩ đến món nợ mười vạn và số tiền lãi cắt cổ kia, cùng với vận may lúc này của bản thân đang lên như diều gặp gió, làm sao mà chịu đi? Thật vất vả mới bắt đầu thắng tiền, không nhân cơ hội này thắng nhiều một chút thì lấy đâu ra để trả nợ? Không trả nợ, hằng ngày phải sống ra làm sao? Nghĩ đến những điều đó, Trịnh Gia Hưng vung tay, rút tay lại, cả giận hỏi:
-Làm gì? Tôi bảo lát nữa là tôi sẽ về, cô nghe không hiểu hả?
Lý Na liền bị hoảng sợ, Trịnh Gia Hưng vậy mà lại mắng cô! Vẻ mặt Lý Na không dám tin nhìn Trịnh Gia Hưng, nói:
-Anh... Anh mắng tôi? Tôi là vì muốn tốt cho ai? Lẽ nào anh không biết sao?
Trịnh Gia Hưng vừa mắng xong liền hối hận, thế nhưng mắng cũng đã mắng rồi, thu lại không kịp nữa, đành phải hạ thấp giọng, cố gắng nói một cách nhẹ nhàng:
- Em đi về trước đi, em không hiểu, lúc này vận may của anh đang lên, thắng tiền liên tục. Bây giờ mà đi chả khác nào để tiền chạy mất, chờ một lát nữa thôi là anh về. Về nhà đi...
-Được, Trịnh Gia Hưng, anh cứ ở đây chơi bài của anh đi!
Lý Na nói xong, xoay người rời đi, đóng sầm cánh cửa lại.
Trịnh Gia Hưng nhìn bóng dáng của Lý Na, trong lòng liền trở nên trống rỗng, giống như chỉ trong khoảnh khắc đó, hắn đã ném đi thứ quan trọng nhất đời mình.
Đúng lúc này, mọi người ồn ào lên tiếng:
-Hay!
-Gia Hưng, đàn ông phải thế!
-Mạnh mẽ lắm, nên như vậy! Đàn ông đang làm việc lớn, làm gì đến lượt phụ nữ chỉ Đông trỏ Tây?
-Đúng thế!
...
-Được rồi, tất cả đừng nói nữa, chơi bài đi!
Trong lòng Trịnh Gia Hưng rối như tơ vò, hắn rống lên, mọi người thấy vậy cũng chỉ cười ha ha, không ai nói gì nữa, lại tiếp tục đánh bài.
Tiếp tục đánh bài, kết quả Trịnh Gia Hưng phát hiện, dường như vận may của hắn đã cạn, hắn thua liên tiếp, tiền trong tay cũng thua sạch sành sanh một cách nhanh chóng. Sau đó hắn lại nhìn về phía Uông Lão Tứ, Uông Lão Tứ lắc đầu nói:
-Gia Hưng, cậu thua quá nhiều rồi, bây giờ cậu nợ tôi tổng cộng là mười lăm vạn. Mượn thêm nữa thì tôi cũng không có cho cậu được, cậu xem xem, hay cậu về nhà kiếm tiền, một là đánh tiếp, hai là trả tiền lại?
----------------
Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~