Chương 430: Táng Gia Bại Sả
Trịnh Gia Hưng chẳng khác nào nghe thấy sét đánh giữa trời quang, trả tiền? Hắn lấy đâu ra tiền mà trả? Lấy toàn bộ của cải trong nhà, đập nồi bán sắt phỏng chừng còn được, thế nhưng nếu làm như vậy, cuộc sống sau này biết phải thế nào? Trong nhà còn có trẻ con đang đi học, trong bụng Lý Na còn có một đứa bé sắp được sinh ra. Nếu vơ vét hết tất cả để đưa cho Uông Lão Tứ, vậy thì...
Hắn không cách nào tưởng tượng nổi cuộc sống sau này của, vì thế Trịnh Gia Hưng nói:
-Tôi biết rồi, ngày mai chơi tiếp.
Nói xong, Trịnh Gia Hưng mang gương mặt xám xịt rời đi, phía sau, Uông Lão Tứ đứng ở dưới bóng đèn, miệng mở lớn hơn nữa.
Trịnh Gia Hưng không dám về nhà, hắn chạy tới nhà ba mẹ hắn, kết quả vừa vào tới cửa, liền nhìn thấy Lý Na và con trai cũng đang ở đó, hai bên vừa lúc chạm mặt nhau.
-Gia Hưng, mày vào đây cho tao!
Cha Trịnh Gia Hưng là Trịnh Hỏa nhìn thấy Trịnh Gia Hưng, lập tức nổi giận, ông nhảy dựng lên, hét to đầy giạn dữ.
Trịnh Gia Hưng rơi vào đường cùng, căng hết cả não đi vào, thầm nghĩ:
-Xong rồi, chuyện đánh bạc đã bị người trong nhà biết.
Đồng thời trong lòng cũng nổi lên một ngọn lửa giận không tên, vốn đã thua một mớ tiền, áp lực đè nặng trong lòng chẳng khác nào một ngọn núi lớn. Muốn đến chỗ ba mẹ bình tĩnh lại một chút, ai ngờ thành ra như vậy ...
Trịnh Gia Hưng cũng giận dữ hét theo:
-Lý Na! Cô thật quá đáng! Loại chuyện này về nhà mình nói không được sao? Một hai cứ phải làm ầm ĩ đến tận chỗ của ba mẹ tôi cô mới vừa lòng hả?
Lý Na nghe thế liền sững sờ ở tại chỗ, uất ức một bụng, lo lắng một bụng đều hóa thành lửa giận, cô cũng nổi giận đáp lại:
- Trịnh Gia Hưng, anh nói chuyện cũng phải hỏi lương tâm mình một chút chứ, tôi làm ầm ĩ cái gì? Anh còn có lý sao?
-Vì sao tôi phải làm vậy? Tôi cũng là vì cái nhà này, tôi chỉ muốn cuộc sống của cái nhà này trở nên tốt hơn, điều đó là sai ư?
Trịnh Gia Hưng vừa mới nói xong đã thấy Trịnh Hỏa xông tới, giơ tay tát ngay vào mặt hắn, hắn bị đánh liền ngơ ngác tại chỗ.
-Nhãi ranh, mày lên cơn cái gì! Ở trước mặt cha mày mà mày còn dám rống à? Rống cái gì? Có cái gì thì rống với tao đây này!
Trịnh Hỏa quở mắng.
Lý Na khóc hu hu, chạy ra khỏi cửa, Trịnh Hỏa đuổi cũng đuổi không kịp, gấp đến dậm chân, ông chỉ vào mặt Trịnh Gia Hưng mắng một tràng dài, mắng hắn trắng đêm không trở về nhà, hơn nữa nghe ý trong lời nói kia, chính là mẹ của Trịnh Gia Hưng nghe được từ trong miệng của Trịnh tiểu Vũ, chứ cũng không phải Lý Na tố cáo gì cả... Trong nháy mắt đó, Trịnh Gia Hưng hối hận.
Trịnh Gia Hưng lập tức đuổi theo, đuổi một hơi tới tận cổng thôn mới đuổi kịp Lý Na.
-Vợ ơi, anh sai rồi...
Trịnh Gia Hưng nói.
-Sai? Anh còn biết sai sao? Đánh bạc là vì muốn gia đình tốt hơn? Anh bỏ tay ra, tôi, tôi phải về nhà.
Lý Na nói.
Trịnh Gia Hưng nóng nảy, trực tiếp quỳ gối trước mặt Lý Na, kêu lên:
-Vợ ơi, anh thật sự sai rồi...
Nhìn thấy Trịnh Gia Hưng như thế, tâm tình Lý Na cũng vô cùng phức tạp, hai người yêu đương nhiều năm như vậy, tình ảm vô cùng sâu sắc, không ngờ lại tới nông nỗi này, cô bất đắc dĩ nói:
-Anh là đàn ông, quỳ làm cái gì? Đứng lên đi, có chuyện gì thì về nhà nói.
Nói xong, Lý Na đi về phía nhà của hai người, Trịnh Gia Hưng nhanh chóng đuổi theo.
Vào nhà, Trịnh Gia Hưng liên tục nhận lỗi, hơn nữa còn bảo đảm sau này sẽ không bao giờ đánh bạc nữa, bấy giờ mới dỗ được Lý Na. Không bao lâu sau, Trịnh Hỏa đưa Trịnh tiểu Vũ tới, thấy hai người không gây gổ gì mới yên tâm rời đi.
Ngày hôm sau, Trịnh Gia Hưng không đi đánh bạc, nhưng đến buổi sáng ngày thứ ba, trong nhà lại nhiều thêmmột người.
-Uông Lão Tứ, sao ông lại tới đây?
Vừa mới hái được một bó củi trở về, Trịnh Gia Hưng hỏi đầy hoảng sợ.
Uông Lão Tứ nhếch miệng cười, gương mặt kia, dưới ánh nắng lại trở nên có chút khủng bố, trông lão chả khác nào ác quỷ vậy. Uông Lão Tứ nói:
-Gia Hưng à, tôi chẳng qua là đến thăm cậu. Ai nha... Nhà các người thật không tệ chút nào ha. Con trai thì hiểu chuyện, vợ thì yêu thương cậu ... Thật không tệ chút nào mà.
Nói xong, Uông Lão Tứ nhéo nhéo ngón tay Trịnh Gia Hưng.
Trịnh Gia Hưng gấp gáp chạy tới, thấp giọng nói:
-Uông... Tứ ca, hai ngày này tôi phải biết điều một tí, qua hai ngày nữa nhất định tôi sẽ tới mà.
-Đừng nóng vội, tôi cũng không phải tới đây để giục nợ. Gia Hưng à, tôi là tới nhắc nhở cậu thôi, lãi của chúng ta chính là bốn phần đó, thời gian càng dài thì càng bất lợi đối với cậu. Tứ ca nên làm gì thì cũng đã làm hết rồi, nếu đến lúc ấy cậu còn không trả, thì chúng ta đành phải nói chuyện tử tế với nhau một hồi vậy. Được rồi, cậu đang vội thì cứ làm việc đi, tôi đi trước.
Uông Lão Tứ nói xong, chào tạm biệt rồi bỏ đi.
Trịnh Gia Hưng cảm thấy da đầu tê dại, trong lòng lo lắng rối bời...
-Gia Hưng, có phải anh vay tiền lão rồi hay không?
Lúc này Lý Na mới đi ra, cô hỏi hắn.
Trịnh Gia Hưng lắc đầu theo bản năng, nói:
-Không có, sao có thể...
-Anh đừng có quá thân cận với loại người này, cũng đừng vay tiền của lão, đây chính là một con sói ác ăn thịt người không biết nhả xương đâu đấy!
Lý Na nhắc nhở.
Trịnh Gia Hưng gật gật đầu, thế nhưng trong lòng lại cân nhắc, phải đi đâu để kiềm tiền, hay là lại đi đánh bạc? Nếu có thể thắng lại, đó là tốt nhất...
Vì thế, Trịnh Gia Hưng bắt đầu lén lút vay mượn tiền người trong thôn, cũng không nhiều lắm, một lần mượn mấy trăm đồng, sau đó ban ngày lại lén chạy đến chỗ Uông Lão Tứ đánh bài, kết quả là càng đánh càng thua...Áp lực của Trịnh Gia Hưng cũng càng lúc càng lớn, hắn bắt đầu mất ngủ, người cũng bắt đầu càng ngày càng lười, hắn ngủ cả vào ban ngày.
Lý Na lo lắng cho Trịnh Gia Hưng, vì thế mang Trịnh Gia Hưng đi bệnh viện kiểm tra, kiểm tra tới lui một hồi, bác sĩ chỉ bảo Trịnh Gia Hưng cần an tâm tĩnh dưỡng, không nên để quá nhiều tâm sự trong lòng gì gì đó.
Về đến nhà, Lý Na càng thêm cảm thấy không thích hợp, âm thầm đi theo Trịnh Gia Hưng, kết quả...
-Vợ, tôi ...
Trịnh Gia Hưng ngồi ở cạnh bàn bài, vẻ mặt cứng đờ.
-Không cần phải nói nữa.
Lý Na nói xong, xoay người đi ngay.
Trịnh Gia Hưng chạy nhanh đuổi theo, vừa mới chạy ra tới cửa, liền nghe được Vương Khánh Chí nhắc nhở:
-Gia Hưng, về nhà sớm một chút, ngày mai nhớ trả tiền mượn lại nhé!
Lời này vừa nói ra, Trịnh Gia Hưng như bị sét đánh, hắn che giấu lâu như vậy, lại bị một câu của Vương Khánh Chí làm bại lộ.
Qủa nhiên Lý Na dừng chân lại, cô quay đầu trừng mắt nhìn Trịnh Gia Hưng hỏi:
-Anh vay tiền? Không phải anh đã nói là anh không vay sao?
-Tôi...
Trịnh Gia Hưng không biết phải nói như thế nào.
-Về nhà!
Lý Na lôi Trịnh Gia Hưng về đến nhà, truy hỏi:
-Mượn bao nhiêu?
-Mười lăm vạn...
Trịnh Gia Hưng biết tránh không khỏi, thành thật khai ra.
-Cái gì?!
Lý Na thiếu chút nữa ngất xỉu.
Trịnh Gia Hưng nhanh chóng kêu lên:
-Vợ, em nghe anh nói đã, lúc này vận may của anh đang lên, có vận may, nếu chơi thêm...
-Còn chơi?!
Lý Na tức giận đến ngứa răng, xoay người lục ngăn tủ.
Trịnh Gia Hưng nóng nảy, chạy tới lôi kéo Lý Na, kêu lên:
-Vợ ơi, anh sai rồi, em đừng đi mà.
-Đi cái gì mà đi? Tôi là nhìn xem thử nhà chúng ta còn bao nhiêu tiền!
Lý Na đẩy Trịnh Gia Hưng ra, móc thẻ ngân hàng và sổ tiết kiệm giấu ở phía dưới ngăn tủ ra, cô đặt mông ngồi dưới đất, thở phào nhẹ nhõm, nói:
-Vẫn tốt ... vẫn chưa rơi vào bước đường cùng.
-Vợ à... em...
Trịnh Gia Hưng không rõ Lý Na muốn làm gì.
-Cầm đi đi, cứ lấy hết, tôi về nhà mượn chút nữa. Ba mẹ anh chắc cũng có một ít, mặc kệ thế nào, trả tiền cho Uông Lão Tứ trước đã, thiếu tiền lão ta, chẳng khác nào đào mồ cho chính mình.
Lý Na nói.
----------------
Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~