Chương 431: Không Còn Tính Người
Trịnh Gia Hưng vừa nghe vậy liền cảm động phát khóc, hắn quỳ trên mặt đất nói:
-Vợ ơi, anh thật sự biết sai rồi, em yên tâm, khi nào còn chưa trả hết tiền nợ, anh hứa sẽ không bao giờ đánh bạc nữa. Chúng ta sẽ sống một cuộc sống bình yên thanh thản ...
-Sống? Ha ha ... Hy vọng còn có sau này.
Lý Na nói xong liền bước ra cửa, chuẩn bị về nhà mẹ đẻ.
Trịnh Gia Hưng cũng căng thẳng về nhà cha mẹ mình, ngay cả tiền chuẩn bị cho ma chay sau này của hai người già cũng mượn nốt, mới được khoảng chừng hai vạn đồng.
Không bao lâu sau, Lý Na mang ba vạn đồng trở lại, Trịnh Gia Hưng thu gom toàn bộ tiền có được, hắn chạy tới nhà Uông Lão Tứ, đặt tất cả tiền lên trên bàn.
Uông Lão Tứ cười cười, nói:
-Gia Hưng ha, không tệ không tệ, nhanh như vậy đã kiếm được tiền rồi. Để tôi đếm xem nào...
Uông Lão Tứ lấy ra một cái máy đếm tiền, con số nhảy liên tục, nhìn thấy trên màn hình hiện lên 15 vạn, Trịnh Gia Hưng mới nhẹ nhàng thở ra.
Nhưng mà, Uông Lão Tứ lại cười tủm tỉm nói:
-Gia Hưng à, không đủ tiền rồi.
-Hả? Sao lại không đủ kia chứ? Không phải đã nói là 15 vạn sao?
Trong lòng Trịnh Gia Hưng chùng hẳn xuống.
-Là mười lăm vạn, không sai. Chỗ này của cậu cũng đủ 15 vạn, nhưng còn tiền lãi kia mà ... Để tôi tính giúp cậu nhé, mười lăm vạn một tháng, lợi nhuận là 4%, vị chi còn 6 ngàn đồng cậu chưa trả cho tôi.
Uông Lão Tứ nói.
-Lãi... Không phải, Tứ ca, chúng ta quen nhau lâu như vậy, ông xem... cho tôi một tháng thời gian thôi.
Trịnh Gia Hưng vừa nói vừa cười lấy lòng, một tháng này hầu như ngày nào hắn cũng gặp Uông Lão Tứ, nói nói cười cười với nhau, có đôi khi Uông Lão Tứ còn mời hắn ăn dưa hấu nữa, hắn cảm thấy mối quan hệ giữa mọi người với nhau rất được.
Nhưng mà...
Khuôn mặt tươi cười của Uông Lão Tứ tươi trong nháy mắt liền hóa ra đen xì, y hệt mây gió trên trời ngày hôm đó, thay đổi bất thường! Uông Lão Tứ lạnh lùng nói:
-Gia Hưng, không có tiền ở giữa, chúng ta là bạn bè, tôi cũng xem cậu là bạn tôi. Nhưng nếu có tiền chen vào, tôi chỉ quan tâm tới tiền thôi! Cho nên, sáu ngàn đồng đó cậu nhất định phải trả cho tôi! Còn nữa, mười lăm vạn này là tôi thu trước, nhưng nếu cậu không chịu trả sáu ngàn đồng kia cho tôi... Ha ha, đừng trách Tứ ca mang theo người đến nhà cậu diễn kịch nhé.
Trịnh Gia Hưng tức khắc như bị sét đánh, đứng đơ ra tại chỗ.
Uông Lão Tứ lại tiếp tục nói:
-Mười lăm vạn này của cậu ta thu trước, nhưng phần lãi kia, vẫn là dựa theo mười lăm vạn sáu ngàn đồng mà tính, khi nào trả xong thì hết chuyện. Dĩ nhiên, chỗ này của tôi lúc nào cũng chào đón cậu, nếu mà cậu lại thắng thì sao? Sáu ngàn đồng, một hai đồng bạc lẻ thôi mà ...
Lúc này, Trịnh Gia Hưng nhìn mặt Uông Lão Tứ, chỉ cảm thấy lão vô cùng đáng sợ, cái nơi đã từng được hắn xem như vương quốc của mình, cái nơi đã từng mang lại phẩm giá cho mình, nay đã biến thành địa ngục ma quỷ trong nháy mắt, toàn thân hắn trở nên lạnh buốt!
Sáu ngàn đồng, quả thật không nhiều lắm. Nhưng hắn biết phải đào ở đâu cho ra sáu ngàn đồng đây? Trong nhà chỉ còn lại mấy trăm đồng cho tiền chợ tháng này, chỗ cha mẹ đã vét sạch, cha mẹ vợ cũng không khác mấy. Tất cả người quen trong thôn hắn đều đã mượn hết, giờ mượn tiếp, ai cho?
Trịnh Gia Hưng đần độn rời khỏi nhà Uông Lão Tứ, chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng.
Đúng lúc này, có người chạy tới, kêu lên:
-Gia Hưng, không hay rồi! Vợ cậu đi kiểm tra ruộng lúa bị té!
Trịnh Gia Hưng bỗng nhiên phục hồi lại tinh thần, hắn như phát điên lên mà chạy thẳng ra bên ngoài.
Đối phương nói:
-Đừng nóng vội, vợ cậu đã được đưa đi bệnh viện rồi. Lúc nãy bọn tôi có tìm cậu nhưng không thấy, bác sĩ nói, cú ngã kia rất nặng, khiến vợ cậu bị động thai, phải làm kiểm tra gì đó. Cậu mau nhanh đi lấy tiền, đến bệnh viện nộp viện phí để còn làm kiểm tra...
Nghe đến tiền, Trịnh Gia Hưng chỉ cảm thấy sọ não như muốn nứt ra! Tiền, tiền, tiền! Hắn biết phải tìm tiền ở đâu?
Trịnh Gia Hưng suy nghĩ cả nửa ngày, cuối cùng đành phải cắng hết cả não chạy đến nhà Uông Lão Tứ.
-Gia Hưng à, lúc trước Tứ ca cho cậu mượn tiền, là bởi vì cậu có khả năng trả được tiền. Còn bây giờ, cậu làm gì còn khả năng mà trả cho tôi? Sáu ngàn đồng cậu thiếu tôi còn chưa trả xong, bây giờ còn đòi mượn tiếp, điên à?
Uông Lão Tứ cười lạnh nói.
-Tứ ca, tôi cầu xin ông, ông cho tôi mượn chút tiền đi mà, vợ tôi đang mang thai lại bị té ngã, động đến thai nhi, bệnh viện yêu cầu làm kiểm tra. Nếu việc này không làm tốt thì con không còn, mà mẹ cũng gặp nguy hiểm nữa.
Trịnh Gia Hưng quỳ gối trước mặt Uông Lão Tứ nói.
-Tứ ca đã nói với cậu rồi, có tiền ở giữa thì không nói chuyện tình cảm. Về nhà đi...
Uông Lão Tứ nói xong, đuổi Trịnh Gia Hưng ra ngoài.
Trịnh Gia Hưng thật sự không còn cách nào, vừa vặn lúc này có người tới thu mua phế liệu, Trịnh Gia Hưng lập tức nảy sinh ý tưởng, kéo người thu mua phế liệu vào trong nhà, chỉ vào vật dụng trong nhà, nói:
-Xem cái nào được thì cứ lấy, đưa tiền là được.
Người thu mua vừa nghe thế liền vui vẻ hẳn lên, hắn nhìn kỹ, toàn bộ đồ vật trong nhà đều mới sử dụng được khoảng một hai năm, hơn nữa bảo dưỡng rất tốt, còn mới đến tám chín phần! Nếu mang về nhất định cũng kiếm được một khoản lớn, vì thế hắn ta đảo mắt, nói luôn:
- Đồ vật đều chẳng ra gì, chắc sử dụng nhiều năm lắm rồi phải không? TV hai trăm, tủ lạnh ba trăm, cái máy giặt kia hai trăm, bếp điện từ năm chục, nồi cơm điện hai mươi...
Nghe người thu mua báo giá, Trịnh Gia Hưng lập tức nổi giận, hắn bực tức hỏi:
-Ông là tới mua phế liệu thì có!
-Đúng vậy, tôi chính là đi mua phế liệu đi! Nếu đồ của cậu không phải phế liệu, tôi thèm vào! Bán hay không? Không bán thì thôi nhé, tôi đi.
Người thu mua cũng đã nhìn ra, Trịnh Gia Hưng đang rất cần tiền, nên mới dùng sức ép giá.
-Được, bán, đều bán!
Trịnh Gia Hưng nhắm mắt, cắn răng bán.
Người thua mua phế liệu vui vẻ dọn tất cả đồ vật lên xe, hắn cười nói:
-Tổng cộng là 1362 đồng, làm tròn cho cậu là một ngàn bốn trăm đồng. Người anh em này quá hào phóng đúng không? Sau này hễ có mối nào tốt như lần này nữa thì cứ tìm tôi!
Nói xong, người thu mua lấy ra một ngàn bốn trăm đồng đưa cho Trịnh Gia Hưng, rồi lái xe đi ngay.
Trịnh Gia Hưng vuốt tiền trong tay, khóc ngay tại chỗ, nhìn bộ dạng rách nát của căn nhà lúc này, hắn càng thêm khó chịu.
Thế nhưng Trịnh Gia Hưng đang rất gấp, hắn vội phải đến bệnh viện nộp viện phí cho vợ, một đường chạy như bay đến cổng thôn, kết quả ở cổng thôn lại có một người người đang đợi hắn!
-Uông Lão Tứ?
Trịnh Gia Hưng ngơ ngác.
-Gia Hưng à, người mua phế liệu mới vừa đi qua, tôi biết hắn rất rõ, hắn là Tống Đoạn Kiều, người ta gọi hắn là kẻ đưa ma. Hắn ít khi đến nhà bình thường, nhà nào đương có chuyện xui rủi hắn mới tới. Lúc nãy hắn có nói, hắn mua không ít thứ ở nhà cậu, hình như đưa cho cậu một ngàn bốn trăm đồng, có đúng không? Cậu xem, phải chăng nên trả bớt tiền còn thiếu cho Tứ ca chứ?
-Tứ ca, ông không thể như vậy được, đây là tiền cứu mạng của tôi mà.
Trịnh Gia Hưng khóc ròng nói.
-Đừng có khóc với anh mày, có khóc cũng vô dụng thôi, nếu khóc mà ra được tiền thì ngày nào Tứ cũng đi khóc. Được rồi, lấy tiền đưa đây.
Uông Lão Tứ duỗi tay.
-Tứ ca, cầu xin ôn, lần này tha cho tôi đi mà. Tiền tôi thiếu ông, tôi sẽ cố gắng trả nhanh còn không được sao? Tiền này là dùng để cứu mạng vợ tôi đó!
Trịnh Gia Hưng năn nỉ.
-Cậu cũng đã nói rồi đấy, đó là tiền cứu mạng vợ cậu, cũng chẳng phải tiền cứu mạng vợ Tứ ca. Chuyện này hả, Tứ ca mặc kệ. Tứ ca chỉ biết thiếu nợ thì trả tiền, hiển nhiên rõ ràng. Lấy tiền đưa đây!
Uông Lão Tứ cười dữ tợn đáp.
Trịnh Gia Hưng thấy vậy, bò dậy, nhanh chân chạy mất.
Uông Lão Tứ tặc lưỡi, nói:
-Này thì hết vui rồi, đuổi theo! Đem tiền lấy về đây!
Hai tên Vương Khánh Chí, Tiết Phàm lập tức đuổi theo, Uông Lão Tứ khởi động xe máy theo sát phía sau, vui vẻ thoải mái, lão cũng không tăng tốc, cứ vậy mà truy đuổi. Lão thích loại cảm giác này... Rất có cảm giác thành tựu! Cũng giống như việc lão thích câu cá vậy, lão thích giai đoạn sau khi câu được cá, cần câu dừng ở giữa không trung, nhìn cá dưới ánh mặt trời, bị phơi khô đến chết. Tất cả những việc đang xảy ra trước mắt, giúp lão tìm được khoái cảm như khi đang câu cá.
Trịnh Gia Hưng chạy một đường, cũng không biết lấy sức lực ở đâu ra, hắn chạy nhanh như bay, thể lực cũng rất tốt, mắt thấy Uông Lão Tứ cưỡi motor đuổi ở phía sau, hắn cũng biết chạy không thoát, vì thế cắn răng một cái, băng ngang qua đồng ruộng rồi chạy thẳng về phía con suối trước mặt. Uông Lão Tứ thấy vậy, tức khắc mắng chửi, không thể không bỏ xe máy lại, chạy đuổi theo.
Một đám người, vừa chạy vừa truy đuổi, vào thẳng núi Thông Thiên.
----------------
Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~