Chương 433: Phương Chính Cũng Đi Đánh Bạc!
Trịnh Gia Hưng cười khổ:
- Tôi còn có tính toán gì đây? Tôi đã không tìm thấy con đường nào nữa, tôi cảm thấy... Phía trước mặt có một vách núi, nhảy xuống có lẽ có thể được giải thoát rồi!
Phương Chính hơi cười, nói:
- Nếu không có tính toán gì thì bần tăng có một ý định, không biết thí chủ có đồng ý giúp bần tăng một chút không?
- Hả?
Trịnh Gia Hưng ngạc nhiên.
Phương Chính cười nói:
- Bần tăng cũng muốn đi qua nhà Uông Lão Tứ ngồi, đánh bạc một phen.
- A?!
Trịnh Gia Hưng sững người, biết rõ là hố mà hòa thượng này còn muốn nhảy vào? Hắn điên chắc?
Phương Chính cười nói:
- Bần tăng có Phật tổ bảo vệ, vận may tốt lắm!
- Phương Chính, tôi nói cho thầy biết, đánh bạc không phải trò đùa, đừng dính vào, dính vào là bỏ không được. Thầy nhìn tôi đi, điều kiện nhà của tôi vốn cũng không tệ lắm. Tuy hơi mệt chút nhưng ăn uống không lo, gia đình vui sướng hạnh phúc. Thầy nhìn tôi giờ đi... Chỉ cách cửa nát nhà tan một bước mà thôi.
Trịnh Gia Hưng ôm đầu ngồi xổm trên mặt đất, thống khổ nói.
Phương Chính cười:
- Thí chủ có thể hiểu được thế chứng tỏ thí chủ đã bò ra khỏi cái hố kia rồi. Lãng tử quay đầu quý hơn vàng, biển khổ vô biên quay đầu là bờ. Thí chủ có thể quay đầu lại đã là đáng quý. Bần tăng nhớ rõ, lúc thí chủ mới kết hôn cũng một nghèo hai trắng, đúng không?
Trịnh Gia Hưng ngạc nhiên, sau đó vẻ mặt khao khát, nói:
- Đúng vậy, khi ấy tôi không có thứ gì, chỉ có cô ngốc Lý Na kia mới có thể chọn đi theo thằng ngốc tôi đây. Cố gắng hai năm, cuộc sống càng ngày càng tốt... Nói thật, nằm mơ tôi cũng đều muốn khiến Lý Na sung sướng một chút. Tôi cảm thấy đời này tôi thiếu cô ấy quá nhiều, trả cả đời cũng không hết.
Phương Chính nói:
- Vậy chậm rãi trả, đời người còn dài mà.
- Nhưng mà... Chố Uông Lão Tứ kia làm sao bây giờ? Tôi thật sự không có tiền trả cho lão...
Trịnh Gia Hưng nghĩ tới Uông Lão Tứ liền ủ rũ.
Phương Chính vỗ vai Trịnh Gia Hưng:
- Còn người thì còn hy vọng. Không còn người thì tuyệt vọng đó sẽ chuyển sang cho vợ, con, cha mẹ của thí chủ. Thí chủ thật muốn như vậy sao?
Trịnh Gia Hưng nghĩ tới tính cách ăn thịt người không nhả xương của Uông Lão Tứ, lại nghĩ tới vợ con cùng cha mẹ tuổi già của mình bèn ngẩng đầu, nói:
- Không muốn! Tôi tuyệt không cho phép Uông Lão Tứ làm thế! Cho dù có đáp cái mạng này vào!
Phương Chính cười hỏi:
- Nếu thí chủ không sợ chết thì cùng bần tăng đi nhà Uông Lão Tứ một chuyến đi.
- Phương Chính, thầy thật muốn đi?
Trịnh Gia Hưng nhìn Phương Chính chằm chàm. Hắn thật không hiểu sao Phương Chính lại chấp nhất như vậy?
Nhưng Trịnh Gia Hưng cũng nghĩ kĩ rồi, chỗ Uông Lão Tứ hắn không trốn thoát được. Chung một thôn, trốn được mồng một không trốn được mười lăm, cuối cùng cũng gặp mặt. Giờ Lý Na còn nằm viện, nếu không thể giải quyết mấy chuyện này trước khi cô ấy về thì sau đó cô ấy sẽ bị làm phiền. Trời mới biết còn sẽ có chuyện gì xảy ra.
Trịnh Gia Hưng không dám đánh cuộc, cũng không đánh cuộc nổi nên hắn cũng hơi liều mạng. Thầm nghĩ thế, trong mắt Trịnh Gia Hưng xuất hiện vẻ hung ác, ngẫm:
- Cùng lắm mình lấy cái mạng này trả cho lão cũng được...
Nghĩ thế, Trịnh Gia Hưng bèn đồng ý.
Không bao lâu, Trịnh Hỏa và mẹ của Trịnh Gia Hưng tới. Hai bên gặp mặt nhau, Trịnh Gia Hưng cúi đầu, không dám ngẩng mặt.
Trịnh Hỏa thấy Phương Chính, có giận cỡ nào cũng phải nhịn. lão không nổi giận trước mặt hắn được.
Rốt cục Nhất Chỉ tự của Phương Chính giờ đang là chùa linh nghiệm trong mắt mọi người, Phương Chính cũng nước lên thì thuyền lên, được mọi người tôn trọng.
Trịnh Hỏa thấy Phương Chính mang Trịnh Gia Hưng ra ngoài cũng yên tâm. Lão cũng không nghĩ nhìn thấy Trịnh Gia Hưng nên xem như không thấy cho xong chuyện.
Phương Chính và Trịnh Gia Hưng lái xe máy quay về thôn Hậu Hà. Vừa xuống xe liền thấy một người ngồi xổm trước cửa thôn, chính là Vương Khánh Chí.
Phương Chính lập tức sử dụng thần thông, Nhất Mộng Hoàng Lương!
Vương Khánh Chí thấy Trịnh Gia Hưng liền cười, ném tàn thuốc trong tay, đi tới nói:
- Gia Hưng à, cậu về rồi à? Xe máy này không tệ, nếu bán đi cũng được chút tiền. Không bằng bán cho tôi đi? Tôi trả cho cậu số tiền hữu nghị, một ngàn, sao?
Vương Khánh Chí bị Phương Chính mê hoặc tầm mắt, cũng không nhận ra Phương Chính. Trong mắt hắn, Trịnh Gia Hưng mang theo một người trẻ tuổi hơi quen mặt về thôi. Hơn nữa không biết vì sao, nhìn thấy Phương Chính, Vương Khánh Chí lại rất yên tâm, cứ như người quen cũ vậy.
Quần áo của người thanh niên này thật trắng... Làn da cũng trắng. Nhưng cũng không liên quan tới hắn, hắn chỉ để ý chiếc xe máy của Trịnh Gia Hưng.
Phương Chính nghe thế liền trợn mắt.
Chiếc xe máy này là bảo bối của Vương Hữu Quý, đồ nhập từ nước ngoài. Lúc trước mua tốn chừng hai vạn đồng, vì thế hắn bị vợ cầm que cời lửa dí đánh khắp cả thôn. Hai vạn mà đòi trả một ngàn để lấy đi? Này quả thật là bỏ đá xuống giếng trắng trợn mà, cướp bóc sao? Quả nhiên là cặn bã!
Trịnh Gia Hưng cũng sững sốt.
Khi trước rõ ràng đám người Vương Khánh Chí, Uông Lão Tứ trốn tránh Phương Chính, giờ sao thấy Phương Chính lại như không thấy? Những nghĩ tới trên đường Phương Chính nói:
- Dù xảy ra chuyện gì cũng cứ xem như bình thường là được.
Nên Trịnh Gia Hưng nói:
- Đây không phải xe của tôi, tôi không quyết định được.
Vương Khánh Chí nói:
- Thế à... Vậy thôi, lão Tứ chờ anh đấy, đi thôi.
Trịnh Gia Hưng gật đầu, vừa muốn đi, lại nghe Phương Chính nói:
- Vương Khánh Chí, anh thích chiếc xe này à?
Vương Khánh Chí quay đầu nhìn Phương Chính, gật đầu.
Phương Chính nói:
- Gần đây tôi hơi ngứa tay, đang lo không có tiền chơi mấy ván. Tôi muốn bán chiếc xe này, anh mua không?
Vương Khánh Chí lập tức hỏi:
- Bao nhiêu?
Phương Chính đáp:
- Hai ngàn.
- Được!
Vương Khánh Chí rất hiểu xe máy, liếc mắt một cái liền nhận ra chiếc này là đồ nhập khẩu, rất đáng tiền. Xe mới như thế bán có hai ngàn, hắn đem đi bán lại một hai vạn đều không khó.
Một tay giao tiền, một tay giao hàng. Phương Chính nhận tiền liền đưa xe máy giao cho Vương Khánh Chí, sau đó mang Trịnh Gia Hưng đi nhà Uông Lão Tứ.
Chính vì cái gọi là được lợi nên tâm trạng của Vương Khánh Chí cũng tốt. Lúc vào sân, hắn liền nổ máy xe khiến mọi người chú ý.
Vương Khánh Chí ra thấy thế liền cười:
- Xe không tồi, Gia Hưng, xem ra anh lại có tiền rồi.
Sau đó đôi mắt tam giác của lão liếc Phương Chính một cái. Cũng như Vương Khánh Chí, lão không thấy chút cảm giác nguy cơ nào mà chỉ thấy hơi quen. Uông Lão Tứ lập tức thả lỏng lại...
Vương Khánh Chí nhận được lợi nên cũng nói giúp:
- Lão Tứ, đây là người quen, hắn cũng muốn chơi mấy ván. Đúng rồi, người này là Gia Hưng mang đến, tôi thấy tiền cứ đợi lấy sau cũng được.
Uông Lão Tứ nghi ngờ nhìn Trịnh Gia Hưng, nói:
- Gia Hưng, người là anh mang đến? Lại muốn chơi mấy ván?
Trịnh Gia Hưng gật đầu.
Uông Lão Tứ liền cười, vỗ vai Trịnh Gia Hưng nói:
- Không tệ, vào chơi đi, Tứ ca để cậu nợ thêm hai ngày.
Nói xong lão nói với Phương Chính:
- Đi vào chơi đi, muốn uống nước gì không? Nói cho Tứ ca, có rượu đấy.
----------------
Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~