Chương 434: Nổ Tung!
Phương Chính gật gật đầu, cười nói:
-Rượu cũng được, tôi chỉ muốn chơi hai ván, cho đã ghiền.
Nói xong, Phương Chính lôi kéo Trịnh Gia Hưng đi vào, Uông Lão Tứ vẫy vẫy tay, Vương Khánh Chí lập tức chạy tới, lão thấp giọng nói:
-Mở đầu thì cho chút ngon ngọt, sau đó toàn... Sao? Đã hiểu? Tao có việc, phải đi ra ngoài một chuyến, mười phút nữa là trở về, để ý kĩ vào cho tao.
-Hiểu... Thàng nhóc này không thể quăng dây dài quá được, nếu không liền chạy. Ngay.
Vương Khánh Chí cười ha ha, sau đó vào nhà.
Uông Lão Tứ hít thở hai ngụm không khí mới mẻ xong, mắng:
-Mình con mẹ nó chán ghét hút thuốc...
Nói xong, Uông Lão Tứ đi ra ngoài.
Phương Chính vào phòng, một mùi thuốc lá nồng nặc lập tức ập tới trước mặt, hắn theo bản năng nhíu mày lại. Hắn quả thật không nghĩ ra, loại địa phương như quỷ ám này vậy mà lại có nhiều người tự nguyện tới như thế, quả nhiên là cây nào sâu nấy, chỗ chướng khí mù mịt thì cũng chỉ thích hợp cho ác quỷ tụ tập.
-Gia Hưng tới rồi!
-Gia Hưng, đây là mang bạn mới tới sao? Chơi hai người?
-Người mới vận may không đùa được đâu, đây là muốn lật bàn rồi.
...
Trải qua chuyện như vậy quá nhiều rồi nên Trịnh Gia Hưng đã rõ ràng, đây đều là kịch bản, hắn không còn khí thế hăng hái của ngày xưa, mà là nhiều thêm một tia chán ghét.
Phương Chính thì là một bộ dáng ngốc nga ngốc nghếch nóng lòng muốn chơi thử của người mới, mà hắn cũng thật sự tò mò, hắn lớn đến chừng này rồi cũng chưa từng được chơi bài bao giờ! Cái trò vui này chơi như thế nào hắn hoàn toàn không biết. Nhưng điều này không hề quan trọng ...
Nhìn thấy vẻ mặt ngu ngơ cùng với bộ dạng gà mới béo bở của Phương Chính, vẻ tham lam trên gương mặt mọi người càng lộ rõ, lúc trước, Trịnh Gia Hưng chỉ cảm thấy những người này đều rất hiền lành, quen biết một thời gian liền thấy họ chơi rất được. Thế nhưng hiện tại, khi hắn nhìn lại bọn họ một lần nữa, chỉ cảm thấy đây đều là những gương vô cùng dữ tợn, tràn đầy tham lam cùng dục vọng! Trong lòng ngoại trừ chán ghét còn có sợ hãi! Hắn thật sự không nghĩ ra, lúc trước hắn như thế nào lại cảm thấy mấy người ở nơi này cũng không tệ lắm, lại còn có thể chung chạ một chỗ với bọn họ, xưng anh gọi em đầy khắng khít nữa chứ! Đột nhiên Trịnh Gia Hưng nhớ tới một câu, vật họp theo loài, sợ là ngay lúc đó hắn và những người này cũng không khác gì nhau.
Phương Chính ngồi xuống, cười nói:
-Mọi người à, tôi không biết chơi, ai dạy tôi chơi đây?
-Ha ha, không biết chơi cũng không sao, cái này rất đơn giản. Cậu nhìn thấy tên này không? Hắn phụ trách chia bài, hắn luôn làm nhà cái. Sau đó so lớn nhỏ, không xem bài trực tiếp bảo lật bài là xong, nếu nhìn bài, thì phải đặt gấp đôi số tiền mình đã đặt vào. Đương nhiên cũng có thể đầy đủ hết, cũng có thể cùng chỉ định người so lớn nhỏ, người nhỏ bị loại trừ... Đương nhiên, cũng có thể lựa chọn từ bỏ. Người thắng sau cùng sẽ được lấy đi toàn bộ tiền trên bàn.Liền đơn giản như vậy!
Một người đàn ông có gương mặt dữ tợn nói một cách ân cần.
Phương Chính gật gật đầu, cái này không khác mấy so với những bộ phim hắn đã xem, cũng có thể hiểu được một chút, sau đó lại hỏi:
-Thế... bài như thế nào thì gọi là lớn?
-Cái này thì đơn giản thôi, ba cái giống nhau, con báo lớn nhất, sau đó chính là Hoa Thuận, hoa văn và màu sắc y hệt nhau, cứ lần lượt như thế, sau đó là Cùng Hoa, Thuận Tử, Đối Tử, Đơn Trương. Chỉ đơn giản vậy thôi, chơi vui lắm.
Người đàn ông nói.
Phương Chính vừa lòng gật gật đầu nói:
-Nói như vậy, chỉ cần là ba con bài giống nhau thì sẽ là bài lớn nhất?
-Cũng không phải, ba con A lớn nhất, sau đó là ba con K, xuống tiếp như vậy, ba con 2 là nhỏ nhất.
Người đàn ông kiên nhẫn giải thích.
-Được rồi, đã hiểu, bắt đầu chơi đi.
Phương Chính nói.
Trịnh Gia Hưng ở bên cạnh thấy vậy liền trở nên nóng nảy, xe máy là mượn, kết quả Phương Chính đem đi bán đổi thành tiền đánh bạc. Vốn tưởng rằng hắn thật sự biết chơi, ai ngờ ngay cả chơi như thế nào hắn cũng không biết, Trịnh Gia Hưng là thật sự lo lắng, đây là muốn thua tới nơi, mà nếu vậy thì cũng chẳng khác gì hắn cả. Trịnh Gia Hưng trộm nhắc nhở vài lần, lại đều bị Phương Chính làm lơ, hắn càng thêm nôn nóng.
Lại nghe Phương Chính nói:
-Gia Hưng này, tôi chơi một lát rồi chúng ta đi ngay. Chút tiền ấy, thắng liền thắng, thua liền thua, đừng nghĩ gì nhiều, không sao cả đâu.
Thấy vẻ mặt Phương Chính tùy ý nhẹ nhàng, tâm tư lo lắng của Trịnh Gia Hưng cũng nhẹ đi không ít, thế nhưng vẫn là sợ Phương Chính rơi vào tròng.
Lúc này, Vương Khánh Chí ngồi đối diện Phương Chính nói:
-Gia Hưng, người khác đánh bài, cậu đừng có đi theo nói bừa bãi, làm hỏng quy củ là không hay đâu
Trịnh Gia Hưng lập tức câm miệng, thế nhưng vẫn lén lút lôi kéo Phương Chính, ám chỉ hắn nhanh chạy đi.
Phương Chính gãi gãi đầu nói:
-Cái kia, nếu mọi người ra tiền nhiều quá, tôi lại không đủ, thì phải làm sao? Tôi cũng chẳng có bao nhiêu tiền, nếu như vậy cũng tính là tôi thua, thế thì tôi không chơi nữa.
Dê béo đã đến đây rồi còn muốn chạy, như vậy sao được? Vì thế Vương Khánh Chí nói:
-Không có việc gì, nể mặt Gia Hưng, anh có bao nhiêu tiền, chúng tôi chơi với anh chừng đó tiền. Anh không có tiền, chúng ta liền mở bài, so lớn nhỏ.
Phương Chính vừa nghe, lập tức cười, nói:
-Cảm ơn, anh thật đúng là người tốt.
Người tốt? Thật đúng là lần đầu tiên Vương Khánh Chí nghe được có người nói hắn như vậy, mới cười ha ha, vẻ tham lam trong mắt càng ngày càng dày đặc.
Phương Chính ngồi xuống, cười nói:
-Bắt đầu chơi đi?
-Được, bắt đầu khai chơi!
Vương Khánh Chí cũng cười, hắn cười rất âm hiểm, xảo trá, trong mắt hắn, Phương Chính chính là dê béo, không làm thịt là không được! Huống hồ, đối phương đã lấy của hắn hai ngàn đồng, cũng không thể thật sự để đối phương lấy đi được, phải thắng vài lần rồi hẵng lấy về mới được.
Vương Khánh Chí nói xong, bắt đầu chia bài, một con bài rơi vào trong tay, Phương Chính dựa vào ghế cười ha hả, cũng không nói lời nào, cũng không xem bài.
Quy củ là mỗi lần thêm ít nhất 300, Vương Khánh Chí nhìn Hoa Thuận trong tay, trực tiếp ném một ngàn đồng lên cái bàn ở giữa, sau đó cười ha hả nói:
-Bài hôm nay khá được, hi vọng mọi người theo.
Kết quả tên đàn ông mặt ngựa ở bên cạnh theo không chút do dự, bởi vì hắn là ba con Q! Hắn không tin những người này còn có thể lớn qua hắn? Hai ngàn!
Tới lượt Phương Chính, mọi người theo bản năng nhìn về phía Phương Chính, lúc này mới nhớ tới, còn có người mới ở đây, chơi lớn như vậy, liệu có thể dọa người ta chạy mất hay không? Trịnh Gia Hưng cũng bị dọa đổ một đầu mồ hôi lạnh, vừa ra liền chơi hơn một ngàn, này cũng mạnh tay rồi!
Thế nhưng Trịnh Gia Hưng còn chưa mở miệng, Phương Chính đã móc ra hai ngàn đồng, trực tiếp ném tới trên bàn, ngay cả bài cũng không thèm xen. Sau đó ra vẻ hơi ngượng ngùng, nói:
-Thật ngại quá, chỉ có chút tiền này thôi, các người lại thêm nữa, tôi không chơi nữa đâu.
Nghe được Phương Chính nói như vậy, mọi người lập tức trở nên vui vẻ, Vương Khánh Chí cười nói:
-Yên tâm đi, lúc trước đã nói rõ rồi mà, một ván chỉ chơi hai ngàn, đã chơi đến hai ngàn rồi thì trực tiếp mở luôn, so lớn nhỏ, như thế nào?
Mọi người cười, vẻ mặt hiền lành nói:
-Được, cứ chơi như vậy đi.
-Hà hà, tôi lớn đến chừng này, vẫn là lần đầu tiên chơi loại Điền Hố to như vậy. Được, chơi đi, chăm sóc người bạn mới một tí nào.
Người đàn ông hung dữ nói.
Vương Khánh Chí cũng cười, đến nỗi việc Uông Lão Tứ nhắc nhở, để Phương Chính thắng một chút rồi hẵng thu lại cũng bị hắn quên mất. Hắn chỉ nghĩ đến hai ngàn đồng kia...
Vương Khánh Chí mở bài ra, nói:
-Thế nhưng vận may của tôi hôm này không tồi nha, Hoa Thuận!
Nói xong, Vương Khánh Chí vừa lật bài, quả nhiên là JQK cùng Hoa Thuận!
Nhưng Vương Khánh Chí còn chưa kịp cười hai tiếng, mặt ngựa bên cạnh đã cười nói:
-Vương Khánh Chí, vận may cũng anh không được rồi, tôi vừa vặn áp được anh, Q!
-Mẹ nó!
Vương Khánh Chí lập tức chửi má nó, vốn tưởng rằng nhất định là thắng rồi, không ngờ lại bị trấn áp.
Người đàn ông hung dữ cũng nháy mắt, cười nói:
-Không chơi được nữa rồi, các người dữ quá, chậc chậc... K già.
Gương mặt tươi cười của tên mặt ngựa lập tức trở nên cứng đờ tại chỗ.
Sau đó, mọi người nhìn về phía Phương Chính, vẻ mặt Phương Chính vô tội, tươi cười đầy khờ khạo, hắn gãi gãi đầu nói:
-Tôi không biết tôi là gì, mọi người cùng nhau xem đi.
Nhìn thấy bộ dạng ngu ngốc này, mặt ngựa, hung dữ, Vương Khánh Chí cùng nhau cười, đây quả thực là một con dê béo ngu xuẩn rồi! Không thắng tiền của hắn thì còn thắng tiền của ai nữa?
Kết quả, nụ cười trên mặt của mấy người kia còn chưa mở rộng hết đã đông cứng lại, chỉ thấy tay Phương Chính vừa lật, bài trên tay lập tức lộ ra, ba con A!
-Mẹ nó!
----------------
Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~