Chương 435: Dùng Bao Đựng Tiền.
- Cái gì?
- Ba con A! Con mẹ nó còn vậy được à?
- Quả là tay mới, may mắn quá nhỉ.
- Ghê thật!
- Hắn cũng chưa xem bài.
- Ghê gớm...
Tiếng khen vang lên liên tiếp, Trịnh Gia Hưng chỉ cảm thấy chúng quen tai như thế. Khi trước hắn cũng được thổi phồng như thế, thổi tận trời cao. Bản thân hắn cũng mất tự chủ, cứ nghĩ mình là vua bài bạc, cuối cùng mới có kết quả ngày hôm nay.
Người ngoài nghề xem náo nhiệt, kẻ trong nghề xem môn đạo.
Vương Khánh Chí khẽ liếc người chia bài một chút, vẻ mặt người kia cũng rất vô tội. Hắn thề, hắn cũng không chia ba con bài tẩy cho Phương Chính!
Vương Khánh Chí nghi ngờ nhìn Phương Chính, vẻ mặt đối phương vẫn phúc hậu, vô hại như cũ. Hắn hơi ngượng ngùng và hưng phấn nhìn tiền trong tay, đếm từng tờ một. Một kẻ ngốc nghếch tham tiền tiêu chuẩn!
Nhìn đến hắn như vậy, ánh mắt của Vương Khánh Chí cũng tốt hơn, thầm nghĩ:
- Chắc chắn dẫm phải vận cứt chó rồi... Nhưng thằng nhóc này ngu như vậy sẽ thua ngay thôi.
Tiếp tục chia bài, đặt cược, kết quả...
Vương Khánh Chí không dám đặt 1000 như trước nữa mà chỉ đặt 500, Mặt Ngựa cũng đặt 500. Tới Phương Chính, Phương Chính cũng không xem bài, hắn quăng hết tiền của mình đang có vào!
Ngay lúc ấy, mấy người Vương Khánh Chí, Mặt Ngựa đều ngây ra. Hắn làm cái gì đấy? Con mẹ nó không muốn chơi nữa à?
Người đàn ông hung dữ càng khổ hơn.
Người ta đều đặt 500, 500, đợi lúc hắn đặt cược thì không bỏ quyền cũng là đặt 6000! Con mẹ nó còn để người ta chơi không? Có tiền cũng không nên phá của như vậy chứ!
Càng khiến hắn cứng họng chính là Phương Chính ngượng ngùng nói:
- Này, tôi chỉ có từng đó tiền để đặt thôi, muốn thêm nữa tôi cũng không có!
Những lời này sao lại quen như vậy?
Khiến Vương Khánh Chí, người đàn ông hung dữ và mặt ngựa đều muốn hộc máu!
Chỉ có từng đó tiền? Con mẹ nó mày không thể tách ra đặt à? Mày có biết chơi bài không?
Nghĩ vậy, mấy người bỗng nhớ ra, hình như tên này không biết chơi mà! Thật sự chơi bừa mà!
Nghĩ đến đó, ánh mắt mấy người kia vừa tức giận vừa tức cười. Nhưng họ cũng không cho rằng Phương Chính có thể thắng tiếp. Đánh bạc dựa may mắn?
Đừng đùa, người trong nghề đều hiểu, vận may đều là đồ bỏ, chả có tác dụng gì! Đường ngang ngõ tắt trong đó nhiều lắm...
Đối mặt với sự vô lại của Phương Chính, quả thật không thể cứ tiếp tục thế được. Người đàn ông hung dữ cắn răng, móc 6000 ra quăng lên bàn, nói:
- Tôi theo!
- Anh em, cậu chơi như vậy cũng khó quá. Tôi cùng cậu, nhưng lần sau thì nghĩ kĩ rồi hãy đạt. Cậu vậy, nếu thua thì chẳng khác nào chẳng còn gì, đúng không?
Vương Khánh Chí như một người tốt nhắc nhở.
Trịnh Gia Hưng ở phía sau đã gấp đến dậm chân.
Trước đó là hắn trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường, giờ hắn đứng bên cạnh xem đã nhìn ra vấn đề.
Ba thằng khốn này rõ ràng đang ba đánh một! Hơn nữa số lần giao lưu bằng ánh mắt cũng rất nhiều, rõ ràng đang tính kế Phương Chính mà!
Hắn bỗng nhận ra, đây đều được sắp đật sẵn! Ban đầu để ngươi thắng, đó là cho người chút đường, đợi ngươi rơi vào chúng mới hợp lực nhai sống ngươi đến xương cũng chẳng còn.
Hắn chính là vị dụ sống đấy, cho nên hắn luôn muốn kéo Phương Chính đi.
Ai ngờ Phương Chính cứ như một cục đá, rất nặng, hắn trộm kéo cũng kéo không được.
Người đứng xem náo nhiệt chỉ cảm thấy hấp dẫn, tiếng khen ngợi trầm trồ, thổi phồng vang không ngừng.
Còn Phương Chính thì vẫn bộ dạng phúc haiauj, vô hại như trước. Hắn xấu hổ, e thẹn, thiếu mỗi cầm một đóa hoa rồi biến thành một cô gái mà thôi. Thấy Phương Chính như vậy, ai có thể tin hắn sẽ chơi bài?
Đây là tay mơ đấy, là thịt gà, dê béo đấy!
Vương Khánh Chí và người đàn ông mặt ngựa cũng móc 5500 đồng quăng lên bàn. Như vậy sau một vòng, trên bàn có đến tận 18000 đồng tiền đánh bạc!
Thấy nhiều tiền như thế, Vương Khánh Chí, người đàn ông hung dẽ, mặt ngựa cũng có chút nhấp nhổm.
Nếu ván này thắng vậy chính là thắng lớn rồi!
Một đám đều trộm nhìn về phía kẻ chia bài. Người kia thầm chỉ chỉ Vương Khánh Chí, ý bảo ván này cho Vương Khánh Chí thắng. Người đàn ông mặt ngựa và hung dữ liền thấy hơi khó chịu. NHưng họ cũng biết, thịt nên ăn từ từ, không nên gấp.
Vương Khánh Chí thì cười, nói:
- Nếu anh bạn không có tiền, vậy lật bài đi?
- Lật đi!
Những người khác cũng nói thế.
Vương Khánh Chí lật bài, ba con K!
Vương Khánh Chí lập tức sung sướng. Nhưng người chia bài lại nhíu mày.
Hắn nhỡ rõ chia cho Vương Khánh Chí ba con A mà, sao lại thành ba con K? Nhưng ba con K cũng cơ bản có thể trấn áp mọi thứ nên hắn cũng không nghĩ nhiều.
Người đàn ông mặt ngựa lật bài, chỉ là những lá bài thường màu sắc khác nhau, hắn lắc đầu, ném bài đi.
Đến lượt Phương Chính, hắn cười ha ha, tùy tay lật bài lại.
Mọi người bất giác duỗi cổ nhìn qua. Bài chậm rãi lật lại, những chữ quen thuộc kia lập tức khiến mọi người đều đỏ mắt!
- Má!
- Không phải chứ!
- Bà nó, này quá nghịch thiên rồi! Lại là ba con A!
- Này còn chơi thế nào? Lại là ba con A, thắng mọi trường hợp rồi!
...
Người đàn ông hung dữ cũng lật bài rồi ném chúng đi mà không hề nhìn, dù sao cũng chẳng liên quan tới hắn. Sau đó Vương Khánh Chí, người đàn ông hung dữ và mặt ngựa đều giận dữ nhìn người chia bài.
Đối phương đổ mồ hôi đầy đầu.
Hắn dám cam đoan bằng kinh nghiệm nhiều năm của mình đối phương chắc chắn không thể có được ba con A! Nhưng hắn lại không thể nói ra thế, sự thật hơn mọi lời nói!
Nhưng người chia bài cũng chơi một tay. Hắn mở mọi lá bài ra, ném qua. Mọi người đều nhìn thấy trong tay người chia bài không có ba con A! Nói cách khác, ba con A của Phương Chính đều thuộc về bộ bài này! Không hề gian lận!
Chỉ bằng vận may?
Mặt Vương Khánh Chí đen lại. Nếu như cách chơi cố ý thua cho Trịnh Gia Hưng khi trước, lần mấy trăm, hoặc hơn 1000 hắn còn có thể chịu được, nhưng chơi thua một lần những 6000 ai cũng chịu không nổi!!!
Mọi người cũng chỉ có Uông Lão Tứ còn ổn...
Lại nhìn Phương Chính, hắn vẻ mặt tham tiền ôm một bàn tiền kia, sau đó bảo Trịnh Gia Hưng đưa bao tải sớm chuẩn bị kia ra, nhét hết vào!
- Mẹ nó, còn mang bảo tải tới! Thằng này muốn làm gì?
Vương Khánh Chí suýt nữa mắng thành tiếng.
Những người khác cũng vậy.
Hắn muốn làm gì thế? Là biết mình chắc chắn thắng cho nên mới mang bao để đựng tiền sao?
Lúc này Phương Chính nói chuyện:
- Gia Hưng này, anh nói đúng thật, vận may của người mới chơi thật tốt quá. Anh xem, tôi nhắm mắt chơi cũng có thể thắng nhiều như thế. Xong việc, chúng ta lại đi mua một chiếc motor đẹp vào nhé, tôi muốn đồ nhập khẩu.
Ba người Vương Khánh Chí nghe vậy đều khó chịu như nuốt phải ruồi. Đó đều là tiền của bọn họ!
Nhất là Vương Khánh Chí, nhắc tới motor, lòng hắn liền hơi rối rắm. Hắn cứ thấy đi mua motor có phải quá đơn giản không.
Nhưng Vương Khánh Chí nhìn kiểu gì cũng không thấy Phương Chính là cao thủ đánh bạc cả. Hơn nữa thằng này cứ dựa vào ghế, không sờ vào bài chút nào, chỉ có đẩy tiền ra, lật bài, thu tiền về... Cảnh ấy khiến đầu óc của Vương Khánh Chí thấy thật khó hiểu.
Chẳng lẽ trên thế giới thật sự có vận may đến thế?
----------------
Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~