Chương 436: Nội Chiế
Trịnh Gia Hưng cũng ngẩn ra, tình hình trước mắt rõ ràng không phải kết quả của những người này làm, vậy tiền này thắng kiểu gì? Lẽ nào thật sự giống như Phương Chính nói, hắn là cao thủ? Nếu như vậy thì Trịnh Gia Hưng cũng bắt đầu phấn chấn, cuối cùng cũng báo thù được rồi!
Phương Chính bảo Trịnh Gia Hưng lấy tiền, sau đó cười lớn nói:
- Hôm nay vận khí thật đúng là không tồi, mấy ông anh, chúng ta tiếp tục chứ?
- Tiếp... tiếp tục...
Người đàn ông hung dữ rất muốn nói không chơi nữa, nhưng mà vừa nghĩ tới mình thua nhiều tiền như vậy, nếu không chơi nữa thì chẳng khác như đổ sông đổ biển, cắn răng tiếp tục!
Ý nghĩ của tên mặt ngựa và Vương Khánh Chí cũng không khác mấy, lúc này bất kể ra sao đều không thể ngừng lại, cắn răng cũng phải chơi tiếp.
Phương Chính cười ha hả nói:
- Ông anh này, chia bài đi.
Người chia bài mặt co giật, hắn luôn thấy cái kẻ cười lên trông rất vô hại này còn dữ dội hơn Uông Lão Tứ...
Song người chia bài vẫn tiếp tục chia, lần này hắn đổi một bộ bài mới, màu sắc hoa văn ở mặt sau cũng là nửa trắng nửa đen rất ít thấy, đây là loại bài poker đặc chế, xem như có gian lận thì lần đầu tiên cũng không làm hoa văn giống vậy được, muốn tự chuẩn bị căn bản không có khả năng.
Trịnh Gia Hưng cũng là lần đầu tiên nhìn thấy loại bài có mặt sau như vậy, kinh ngạc muốn nói gì đó, chẳng qua cuối cùng vẫn là nuốt trở lại.
Nhìn thấy vậy, trong mắt Vương Khánh Chí lóe ra một tia âm u suy nghĩ, lẽ nào tên tiểu tử đối diện này thật sự là cao thủ đánh bài? Chẳng qua cho dù hắn có phải cao thủ hay không, dùng loại bài này mánh khóe của đối phương nhất định không thể dùng.
Nghĩ tới đây, Vương Khánh Chí lại ra hiệu cho người chia bài, người đó biểu hiện đã hiểu.
Bắt đầu chia bài, từng lá bài được phát ra, lần này là Phương Chính đặt cược trước.
Nháy mắt đó, thần kinh ba người Vương Khánh Chí, mặt ngựa, người đàn ông hung dữ đồng thời căng thẳng, thầm nghĩ:
- Tên này sẽ không muốn cược toàn bộ nữa chứ?
Kết quả ý nghĩ này vừa dâng lên, Phương Chính vươn tay đập bao tải ở bên cạnh người lên bàn! Trên bao còn có rất nhiều cây cỏ, hiển nhiên cái này là dùng để đựng thức ăn gia súc... chỉ có điều bây giờ dùng để đựng tiền. Mí mắt mọi người không nhịn được giật giật.
Thật ra thì hơn 10000 cũng không nhiều lắm, nhưng mà ít hơn nữa mà ném như vậy cũng có thể hiểu thành một bao tiền đó! Cảm giác bị đập này vẫn làm cho người ta tê cả da đầu một hồi.
Vương Khánh Chí nhìn nhìn Phương Chính vẻ mặt ung dung, nghĩ thầm:
- Không tin vận may của mày vẫn tốt như vậy! Sớm muộn phải khiến mày nhả ra cả gốc lẫn lãi.
Vương Khánh Chí quyết tâm trong lòng, người đàn ông hung dữ lại không biết nên khóc hay cười, quả nhiên, đến lượt hắn, đừng hòng muốn thêm vài trăm vài trăm... ngược lại muốn nôn ra máu!
Người đàn ông hung dữ cái gì cũng không nói, lấy ra một xấp tiền ném lên bàn, đó là 10000, sau đó lại đếm 8000 ném lên, nói:
- Tôi theo!
Lần này hắn không phải mù quáng mà theo, hắn nhìn thấy ám thị của người chia bài, lần này là chia bài tốt cho hắn. Nghĩ tới đầy, khóe miệng người đàn ông hung dữ không nhịn được mà nhếch lên.
Vương Khánh Chí nghĩ nghĩ muốn từ bỏ, bài trong tay hắn như vậy, hơn nữa lần này rõ ràng là muốn cho tên đàn ông hung dữ ăn. Thế là hắn chọn xem bài, xem lướt qua nhất thời sửng sốt, ba con J! Nói nhỏ? Bài như vậy nhưng không phải mỗi lần đều có thể gặp được! Vương Khánh Chí trộm liếc mắt nhìn người chia bài, kết quả thấy hắn nháy mắt với mình. Vương Khánh Chí thầm nói:
- Lẽ nào lần này lại lén nhét bài cho mình rồi?
Nghĩ tới đây lòng Vương Khánh Chí run lên, bởi vì Phương Chính không mở bài đã đặt xuống, hắn nhìn bài, bây giờ hoặc là từ bỏ, hoặc là đặt 18000, sau đó tìm mục tiêu so đại tiểu, PK một chút. Hai chọn một, hắn có hơi do dự... Chẳng qua hắn cuối cùng lựa chọn tin tưởng người chia bài, cười với Phương Chính nói:
- Người anh em, mãi mà quên mất không hỏi, xưng hô thế nào?
- Phương Chính.
Phương Chính thuận miệng trả lời, khiến Trịnh Gia Hưng thấy kỳ lạ là, Vương Khánh Chí vậy mà một chút phản ứng cũng không có, tựa như căn bản không biết Phương Chính vậy.
Trịnh Gia Hưng không phải đồ ngốc, Phương Chính ở gần đây có danh tiếng ra sao hắn đương nhiên biết, Vương Khánh Chí không thể không biết, như vậy trong đây chắc chắn có vấn đề rồi. Song Trịnh Gia Hưng cũng không rõ vấn đề chỗ nào, dứt khoát ngậm miệng, thành thật ngồi bên cạnh nhìn là được rồi.
- Phương huynh đệ, tôi liền so bài với cậu vậy. Bài này của tôi vẫn được... Ặc...
Vương Khánh Chí vẫn chưa nói hết lời, Phương Chính trực tiếp cầm bài lên, lướt mắt nhìn Vương Khánh Chí.
Vương Khánh Chí lập tức trợn tròn mắt, sau đó nhìn Phương Chính như nhìn quái vật, nuốt một ngụm nước bọt,ném bài đi. Cười khổ nói:
- Vận may của cậu...
- Anh Vương, quy tắc.
Trịnh Gia Hưng bỗng mở miệng nói.
Vương Khánh Chí cười khổ một tiếng, không nói nữa, mặc dù ở đây đa số đều là người mình, mọi người bày bố bắt kẻ ngốc, dê béo. Nhưng vẫn có vài con là dê béo sau này, mặt mũi vẫn phải để.
Vương Khánh Chí bỏ quyền, người đàn ông mặt ngựa có hơi hoảng, lén nhìn Vương Khánh Chí, kết quả nhìn thấy Vương Khánh Chí nháy mắt cho hắn, phảng phất như đang nói với hắn ra tay.
Người đàn ông mặt ngựa không nói hai lời, cầm bài lên xem, Đồng Hoa Thuận QKA! Bài này không xem như ăn chắc, nhưng cũng khó có được, lập tức tràn đầy lòng tin, sau đó nói:
- Phương huynh đệ, tôi chơi với cậu.
Phương Chính trực tiếp cầm bài lên nhoáng một cái, người đàn ông mặt ngựa liền sững sờ tại chỗ, khổ sở ngồi đó không nhúc nhích.
Lại đến Phương Chính, Phương Chính nhìn người đàn ông hung dữ, người đàn ông hung dữ nghiến răng nói:
- Tôi không tin cậu vẫn là 3 con A!
Phương Chính nhún vai nói:
- Tôi cũng không tin, nếu không chúng ta mở bài nhé?
người đàn ông hung dữ nhìn Vương Khánh Chí và người đàn ông mặt ngựa, kết quả hai người đều cho hắn một ánh mắt cổ vũ, trong bụng hắn nghi hoặc, hai người các người đều xong đời rồi, còn khích lệ tôi, đây là có ý gì? Chẳng lẽ bài của đối phương không lớn? Chỉ là đúng lúc lớn hơn hai người bọn họ?
Nghĩ đến đây, người đàn ông hung dữ nhìn nhìn bài, rất tốt, ba con 10! Lại nhìn người chia bài, người chia bài cũng trộm gật đầu với hắn. Người đàn ông hung dữ lập tức niềm tin dâng trào, nói:
- Mở thì mở!
Đáng tiếc, không đợi người đàn ông hung dữ lật bài, Phương Chính thuận tay lật bài ra, ba con A!
- Đệt!
- Liêc tục ba lần ba con A!
- Gian lận sao?
- Gian lận cũng không trâu bò như vậy chứ?
- Thần bài à?
- Thần bài cũng không khủng như vậy đi?
- Người chia bài, kiểm bài!
Người chia bài cũng nóng nảy, vội kiểm bài, kết quả trong bài quả nhiên thiếu mất ba lá A, cũng là nói bài trong tay Phương Chính là thật! Người chia bài liền trợn tròn mắt...
Vương Khánh Chí lúc này liền nổi nóng, chẳng qua có người càng giận dữ hơn, người đàn ông hung dữ đập bàn đứng dậy, điên tiết nói:
- Con mẹ mày Lưu lão tam, mày muốn làm gì? Cố ý hại chúng tao phải không? Tay chia cho hắn 3 con A, còn nháy mắt ra hiệu cho bọn tao để bọn tao cược? Đây không phải dâng thịt tận miệng sao? Mày với hắn là cùng một bọn đúng không?
- Ai cùng một nhóm với hắn chứ? Tôi không phải ra hiệu cho anh để anh đừng cược sao? Tôi cũng đã lắc đầu rồi, anh còn ra bài, trách tôi được sao?
Người chia bài cũng bực bội, sao hắn vừa ra ám hiệu cho đối phương đừng ra tay, kết quả đối phương liền ra tay càng nhanh hơn thế kia?
----------------
Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~