Chương 437: Thắng Điên Cuồng

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 3,504 lượt đọc

Chương 437: Thắng Điên Cuồng

Người đàn ông hung dữ sững ra một lúc, mắng:

- Cút con mẹ mày đi, mày rõ ràng là gật đầu được chứ?

Người đàn ông mặt ngựa cũng nói:

- Lưu Lão Tam, tôi rõ ràng thấy ông gật đầu.

Vương Khánh Chí giận dữ nói:

- Hét gì mà hét? Lưu Lão Tam là người chia bài, hắn sẽ gật đầu lắc đầu với các người sao? Đều nói mò linh tinh cái chim gì?

- Đừng có lảm nhảm, mày cũng nhìn thấy ba con A rồi còn để tao tiếp, có ý gì hả?

Người đàn ông hung dữ lập tức chuyển họng súng.

Vương Khánh Chí trừng to mắt nói:

- Tôi con mẹ nó khi nào thì để ông chơi? Tôi không làm gì hết!

- Rắm! Mày ở đó nháy mắt, nghĩ tao không nhìn thấy à?

Người đàn ông hung dữ gào ầm lên.

Người đàn ông mặt ngựa cũng nói:

- Đúng là như vậy, nếu không phải mấy người đều ở đó ra ám hiệu cho tôi tiếp, tôi con mẹ nó mới không thèm chơi nữa.

Vương Khánh Chí, Lưu Lão Tam đầu óc mê mang, đến cùng là xảy ra chuyện gì? Bọn họ rõ ràng không cho bọn hắn tiếp mà? Nhưng mà, tiền thì thua rồi, mặt đỏ tía tai, mà người đàn ông hung dữ và mặt ngựa càng tức đỏ mắt hơn lại không ngừng kêu gào.

Nhất thời loạn thành một nùi.

Phương Chính mỉm cười, vì sao bọn họ sẽ nhìn ra nhiều tin tức sai lầm như vậy? Nguyên nhân rất đơn giản...

Phương Chính cúi đầu nhìn bài trong tay, ba năm bảy, căn bản không phải cái gì ba con A cả, nhưng chỉ cần hắn muốn, tất cả mọi người nhìn thấy đều là ba con A! Phương Chính không quan tâm bọn họ, yên tâm thu tiền trên bàn lại, 18000 lật ba lần, trực tiếp 54000 vào tay!

Trịnh Gia Hưng cũng cười không khép miệng, hắn vẫn là lần đầu tiên thấy người thắng nhiều tiền như vậy, hơn nữa lần nào cũng là ba lá A! Quá kỳ lạ! Trịnh Gia Hưng cuối cùng tin lời Phương Chính, vận may của hắn thực sự bùng nổ!

- Mấy vị, vẫn tiếp tục không?

Phương Chính đột nhiên mở miệng nói.

- Đợi đã, Phương huynh đệ, trác kim hoa thông thường đều là bốn người chơi, luân phiên làm cái. Chúng ta cái này sao, bình thường đều là ba người chơi, có một người chuyên môn chia bài. Hôm nay tôi là góp cho đủ, như vậy, các người chơi tiếp nhé, trong nhà tôi còn có chút việc phải đi trước.

Người đàn ông mặt ngựa vội vàng nói, hắn phát hiện Phương Chính có hơi kỳ quái, lần nào cũng ba lá A! Căn bản không có khả năng! Hơn nữa còn mang cả bao gai đến, Trịnh Gia Hưng dẫn người tới, đây là tới để báo thù chăng? Chắc chắn là cố ý giả heo bắt cọp đây. Người đàn ông mặt ngựa thấy tình hình không ổn vội vã chuồn đi.

Trước đó mọi người đều cho rằng là dê béo, nhào vào đánh, cứ thế chơi bài ba người biến thành năm người chơi, bốn người đánh bài một người chia bài. Cũng chỉ vì ăn tiền thêm, bây giờ hay rồi, thua hết tiền, đương nhiên không làm nữa.

Người đàn ông hung dữ cũng không muốn chơi nữa, Vương Khánh Chí càng không muốn chơi, chớp mắt thua hơn 20000, đổi thành ai cũng không chịu nổi.

Phương Chính lại cười nói:

- Đừng thế chứ, tay tôi đang thơm đây, đến chơi thêm mấy ván nữa đi.

Trịnh Gia Hưng cũng âm dương quái khí nói:

- Đúng vậy, đừng vội đi như thế, vật cực tất phản sao. Phương Chính vừa nãy vận may tốt, không chừng bây giờ vận khí kém rồi. Các người không may mắn, có lẽ bây giờ liền may mắn rồi thì sao. Đúng không? Anh Vương? Đây là anh nói với tôi đó. Anh em tôi lúc đầu một đêm thua 10000, cũng không có bỏ chạy giữa đường mà? Mấy người thua rồi bỏ chạy không tốt cho lắm đâu?

- Ai chạy?

Đúng lúc này, một tiếng hừ lạnh từ bên ngoài truyền tới, tiếp đó Uông Lão Tứ đi vào.

Uông Lão Tứ ra ngoài dạo một vòng, mua ít bia, dưa hấu trở về, vừa vào nhà liền nghe được một câu cuối kia của Trịnh Gia Hưng, chỉ có điều không nghe rõ là của ai nói, cho rằng là nói Phương Chính. Có chút không vui kêu lên.

- Lão Tứ, anh trở về rồi.

Vương Khánh Chí nhìn thấy Uông Lão Tứ như chụp được cọng rơm cứu mạng vậy, lập tức chạy qua kéo Uông Lão Tứ ra gian ngoài.

Uông Lão Tứ cau mày nói:

- Không phải để các anh trước tiên thả hai ván, đợi hắn nghiện rồi mới thu lưới sao? Gấp cái gì? Sao lại làm người ta chạy rồi?

Vương Khánh Chí vừa nghe, lập tức đưa ra bộ mặt cay đắng:

- Ái chà chà, Lão Tứ à, anh còn chưa rõ ràng sao? Tên tiểu tử này kỳ quái lắm, liên tiếp ba cây ba con A! Chém giết khắp nơi, chúng ta mấy người đều thua hơn 20000 rồi, còn chơi nữa thì táng gia bại sản mất.

Uông Lão Tứ vừa nghe mắt cũng trợn trừng như chuông đồng, nói:

- Làm sao có thể? Tôi để mấy người thả hắn hai ván, không để mấy người phá sản mà? Còn nói Lão Tam giúp hắn?

- Không phải, Lão Tam nói rồi, hắn phát bài tốt cho bọn tôi, nhưng mà không biết làm sao, tiểu tử kia chính là nhiều lần ba con A. Thật kỳ lạ! Đoạn Tử chịu không nổi muốn chạy, tên Trịnh Gia Hưng liền nói mát. Sau đó anh trở về rồi, anh xem thử chuyện này phải làm thế nào đây?

Vương Khánh Chí nói.

- Làm thế nào? Tiền của Tứ Ca có thể thắng dễ như vậy sao? Tiếp tục chơi với hắn, yên tâm, cho dù cuối cùng hắn thắng bao nhiêu tiền, một đồng cũng không cầm đi được.

Uông Lão Tứ âm trầm nói.

Vương Khánh Chí sửng sốt, sau đó cười nói:

- Hiểu rồi, tôi đi đây.

Nói xong, Vương Khánh Chí quay về, nói nhỏ vài câu bên tai người đàn ông mặt ngựa, người đàn ông mặt ngựa cũng trở lại. Dung mạo mấy người lần nữa thay đổi, trước đó là tham lam, vây giờ thì đầy ác ý, giống như con sói hung ác nhe răng..

Trịnh Gia Hưng chỉ cảm thấy không khí nháy mắt thay đổi, cả người run rẩy bất an, lén kéo Phương Chính, đáng tiếc Phương Chính vẫn không đi. Phương Chính vẻ mặt ung dung cười nói:

- Tiếp tục không?

- Tiếp tục!

Vương Khánh Chí quái đản nói.

Lúc này Uông Lão Tứ lại đứng trên băng ghế kia nhìn từ trên cao xuống, trên mặt treo một nụ cười quỷ dị. Lưu Lão Tam tiếp tục chia bài...

Lần này vẫn y nguyên như cũ là Phương Chính nói chuyện, Phương Chính trực tiếp ném bao tiền lên bàn, 18000 nhân bốn, ở đây hẳn là có 72000 đi? Tôi cược hết.

Tuy rằng sớm nghe Vương Khánh Chí nói qua, nhưng nhìn thấy bỗng chốc bạo tay ném ra hơn 70000, khóe mắt Uông Lão Tứ vẫn là vô thức giật hai cái, cái này quả thực là hơi dọa người rồi! Ở đây dù sao chỉ là một cái thôn nhỏ, không bằng với thành phố lớn, có thể cược mấy chục ngàn đã là cao lắm rồi, thỉnh thoảng có người tiêu tiền như rác cược toàn bộ gia sản cũng chỉ hơn 20000. Nhưng mà tên trước mắt này ra tay liền 70000... Khó trách bọn Vương Khánh Chí đều muốn chạy, một ván cược lớn như vậy, ở chỗ của hắn từ trước giờ chưa từng xảy ra!

Sắc mặt Uông Lão Tứ vô cùng u ám, nhưng cũng không ngăn cản mà là ra dấu cho bọn Vương Khánh Chí để bọn hắn lên, xảy ra chuyện hắn sẽ giải quyết.

Đám người Vương Khánh Chí có chủ kiến cũng không do dự nữa, đều móc tiền ra ném lên bàn, đây đã là của cải cuối cùng của bọn hắn rồi, trong đó còn có tiền của Uông Lão Tứ nữa.

Tiền cược bàn bên đây lớn như vậy, người của mấy bàn khác cũng không chơi nữa, dồn dập bu qua đây muốn xem thử ván cược thế kỷ trong thôn này.

Bọn Vương Khánh Chí ngoài miệng nói rất nhẹ nhàng nhưng trong lòng lại áp lực muốn chết, này mà nếu thua... như vậy thật chỉ có thể đi bước cuối cùng. Đó cũng không phải thủ đoạn bọn hắn muốn dùng, truyền ra ngoài thì sòng bạc này của Uông Lão Tứ xem như xong. Cho nên, thắng là kết quả tốt nhất.

Tiền đều để ra rồi, Phương Chính cười nói:

- Theo quy tắc của chúng ta, mở bài ha?

Vương Khánh Chí vừa gật đầu, Phương Chính liền lật bài, trong nháy mắt kia Vương Khánh Chí trực tiếp vứt bài lên bàn mắng:

- Đệt mợ!

Người đàn ông hung dữ và mặt ngựa quăng bài theo, nhìn cũng không nhìn, bởi vì trong tay Phương Chính bất ngờ nắm ba con A! Lại là ? con A! Liên tục 4 lần ba con A! Đây nếu nói là may mắn, đánh chết bọn hắn cũng không tin! Nhưng mà, không phải may mắn thì phải giải thích thế nào?

Mấy người khác thì lại hít sâu một hơi, kinh ngạc thốt lên:

- Lại là ba con A? Cái này cũng quá dữ dội rồi?

----------------

Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right