Chương 438: Thua Không Nhận Chuyển Sang Cướ
- Cái này con mẹ nó là vận may kiểu gì vậy?
- Không phải may mắn, chơi gian lận chăng?
- Lão Tam, mau kiểm bài!
Lưu Lão Tam sớm đã kiểm tra, kết quả xem từng lá bài, trong tay hắn chỉ có một lá A, còn lại đều ở trong tay Phương Chính! Nhìn tới đây Lưu Lão Tam sắp khóc rồi...
Mắt Uông Lão Tứ cũng trở nên ngưng trọng, hắn nhìn cả buổi cũng không thấy Phương Chính động tay động chân, bởi vì Phương Chính căn bản không nhúc nhích, chỉ là đến lúc lật bài thì lại rất tùy tay lật một cái không hề có động tác dư thừa nào. Nếu như cái này cũng có thể lừa gạt ánh mắt của hắn, đánh chết hắn cũng không tin!
Uông Lão Tứ nhảy xuống băng ghế nói:
- Ồn ào cái gì? Lão Tam, anh đi qua một bên, ván này để tôi chia bài.
Nói xong, Uông Lão Tứ đẩy Lưu Lão Tam qua một bên, lại đẩy Vương Khánh Chí ra, ngồi xuống, vừa khéo đối mặt với Phương Chính. Uông Lão Tứ cười nói:
- Bọn họ hết tiền rồi, tiểu huynh đệ, vẫn chơi chứ?
- Phương Chính vừa đếm tiền trong tay vừa cười nói:
- Chơi, đương nhiên chơi rồi, tôi cũng chưa từng thấy nhiều tiền như vậy đâu. Nhiều như thế này... Haha, thật may mắn.
- May mắn... ha hả.
Uông Lão Tứ âm dương quái khí nói:
- Lần này, chúng ta luân phiên làm cái chia bài, thế nào? Cậu làm trước hay tôi làm trước?
- Phương Chính không để tâm nói:
- Sao cũng được, chỉ cần tôi hết tiền thì quy tắc lật bài không thay đổi, tất cả cứ tùy ý.
Uông Lão Tứ gật gật đầu nói:
- Được, vậy tôi chia bàu trước nhé.
Nói xong, Uông Lão Tứ lấy ra một bộ bài poker mới, lần này mặt sau lại đổi, đổi thành một loại có hoa văn hình học đặc biệt, hiển nhiên cũng là hàng đặt riêng, bên ngoài không mua được.
Uông Lão Tứ xào bài nhanh như gió, tốc độ rất nhanh, đồng thời nhìn chăm chăm vào Phương Chính, kết quả lại thấy Phương Chính vẫn như cũ cúi đầu đếm tiền, cơ bản không thèm nhìn tay hắn! Uông Lão Tứ cau mày, hắn thực tế không hiểu, tên đối diện này nhìn sao cũng không thấy giống cao thủ đánh bài. Cao thủ đánh bài hắn cũng từng gặp, tốc độ tay, ánh mắt, nhĩ lực kia vượt xa người thường. Người bình thường xào bài, rất dễ bị cao thủ một ánh mắt nhìn thấu, sau đó nhớ vị trí từng lá bài, từ đó nắm chắc thông tin dự đoán, sao có thể không thắng được? Nhưng mà chu dù là cao thủ cỡ nào ít ra cũng phải nhìn, cũng phải tập trung tinh thần để nghe chứ? Nào có ai giống vậy, vừa đếm tiền vừa nói chuyện... quá không chuyên nghiệp!
Uông Lão Tứ xác định Phương Chính không nhìn không nghe hắn, mới ngưng xào bài, chỉ là lần này hắn học khôn, xào bài tốt lên trên cho mình, lần này hắn tuyệt đối nắm chắc, trên tay hắn tất nhiên là ba con A! Hoàn toàn phá hủy vận may hoang đường của đối phương!
Uông Lão Tứ bắt đầu chia bài, rất nhanh đã xong, một người ba lá, sau đó Uông Lão Tứ nói:
- Cược nhỏ di tình, cược lớn tổn thương tình cảm, tôi ra trước 10000.
Nói xong, Uông Lão Tứ thả 10000 lên bàn, kết quả vừa bỏ xuống liền thấy tên khốn kiếp đối diện cầm một bao tiền ném lên nói:
- Chậm quá đi, lên hết đi. Thế anh có theo hay không?
Lúc này Uông Lão Tứ rốt cuộc cảm nhận được cảm giác của đám Vương Khánh Chí, chỉ thấy tên khốn kiếp kia quá khốn nạn! Có ai đánh cược như thế sao? Cậu tốt xấu gì cũng phải xem bài đi? Tốt xấu gì cũng đấu tranh tâm lý, ra vẻ xem trọng chút đi chứ? Bài không xem trực tiếp ném tiền... Cậu con mẹ nó là tới đây khoe tiền nhiều hay sao?
Uông Lão Tứ trong lòng dâng lên một ngọn lửa giận không rõ lý do, sau đó cắn răng chạy tới két sắt, lấy ra một bao tiền theo, nói:
- Tôi theo!
- Vậy mở bài thôi.
Phương Chính vô tư nói.
Uông Lão Tứ cười lạnh nói:
- Lần này cậu thua chắc rồi, lần này tôi là ba con A!
Nói xong, lật bài, trong nháy mắt Uông Lão Tứ nhìn thấy góc nhọn nhọn chữ A, mặt đã xuất hiện nụ cười tất thắng, nhưng mà sau vài phút...
- Làm sao có thể?
Tròng mắt Uông Lão Tứ đều sắp trừng rớt ra. Xác thực là có góc nhọn, chẳng qua không phải của A, mà là 4.
- Ba con 4?
- Đù, tôi còn tưởng là ba con A!
- Ba con 4 cũng không nhỏ rồi, đối diện chỉ cần không phải ba con, cơ bản đã thua rồi.
- Đúng...
- Lão Tứ chưa thua bao giờ... Ặc.. xem như tôi chưa nói.
Người này lời vừa ra khỏi miệng liền thấy Phương Chính lật bài, kết quả bài của Phương Chính lại là ba con A!
- Làm sao có thể chứ?
Tất cả mọi người đều khiếp sợ, một lần hai lần ba con A còn nói được, nhưng mà liên tục nhiều lần như vậy, đây là có quỷ à!
Sắc mặt Uông Lão Tứ âm u, từ từ đứng dậy vỗ vỗ vai Phương Chính nói:
- Huynh đệ, chúng ta ra ngoài nói chuyện đi.
Ra cửa, Uông Lão Tứ nói:
- Huynh đệ, cao thủ cỡ cậu lại đến sòng nhỏ của tôi không khỏi quá khi dễ người đấy?
Phương Chính cười nói:
- Cao thủ gì chứ? Tôi chỉ là tiện tay chơi vài ván mà thôi, huống chi cũng không thắng bao nhiêu.
- Huynh đệ, người quang minh chính đại không nói chuyện mờ ám, cậu lần nào cũng ba con A, đây căn bản không phải vận may.
Uông Lão Tứ nói.
- Không phải may mắn thì là cái gì? Bài anh đã đổi, bài anh cũng kiểm, hơn nữa từ đầu đến cuối tôi cũng không chạm qua bài. Tôi còn có thể cách không đoạt bài trộm bài từ tay anh à?
- Cái này...
Uông Lão Tứ cũng không biết phải nói gì.
Phương Chính nói:
- Được rồi, nói nhanh đi, thời gian của tôi rất gấp, tiếp tục đi.
Trịnh Gia Hưng cũng nói:
- Lão Tứ, hắn chỉ là vận may tốt, có lẽ một lát thì vật cực tất phản đó, may mắn giảm xuống rồi anh vẫn có thể thắng nha.
Lời này Uông Lão Tứ làm sao nghe ra chói tai như vậy nhỉ? Trong lòng khó chịu, càng có một luồng lửa giận, âm tình bất định đi vào.
Kết quả...
- Lại là toàn áp?
- Lại là ba con A?
- Đệt!
- Lại là ba con A?
- Điên rồi, lại là ba con A?
...
Liên tục mấy ván Uông Lão Tứ thua sạch tiền, hắn thua trọn vẹn 236 vạn! Đó là toàn bộ gia tài của hắn, đến nay lâu như vậy, lừa bịp bao nhiêu người mới tích cóp được! Kết quả trong phút chốc một buổi sáng thì thua sạch rồi! Uông Lão Tứ có loại cảm giác muốn sụp đổ, có ý muốn phát điên, muốn giết người! Càng quá đáng hơn là tên xảo trá này, vừa nhét tiền vào bao tải vừa cười toe toét hỏi:
- Lão Tứ, còn chơi không?
- Con mẹ nó mày gian lận!
Uông Lão Tứ rốt cuộc bùng nổ, đứng phắt dậy giận dữ hét lên.
- Lão Tứ, bắt trộm phải có tang vật, nhiều đôi mắt nhìn như vậy, còn có thể gian lận à? Đừng phí lời, chơi hay không? Không chơi chúng ta đi.
Trịnh Gia Hưng đắc ý dào dạt cười nói.
- Đi? Bọn mày mẹ nó còn muốn đi?
Uông Lão Tứ hai mắt đỏ hồng kêu lên, đồng thời đám người Vương Khánh Chí, mặt ngựa, hung dữ, Lưu Lão Tam bao vây lại.
Trịnh Gia Hưng bị dọa đến run lẩy bẩy, chẳng qua hắn nhìn Phương Chính, cuối cùng vẫn là bước ra kêu lên:
- Các người muốn làm gì? Thua không nhận sao?
Kết quả Vương Khánh Quý đưa tay tát, đồng thời mắng:
- Mẹ mày câm miệng!
Bộp!
Nhưng mà, tay Vương Khánh Quý vẫn chưa rơi xuống đã bị một cái tay khác bắt lại như một kìm sắt siết chặt không thể động đậy!
----------------
Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~