Chương 440: Tiếp Tục Đừng Có Ngừng
Tiếng nói vừa dứt, Phương Chính đột nhiên ra tay, hai cây dao trên tay Vương Khánh Chí bỗng bị Phương Chính đoạt đi, dọa cho Vương Khánh Chí, Uông Lão Tứ vội vã trốn ra sau.
Phương Chính cười ha ha, đuổi tới, Vương Khánh Chí vội la lên:
- Đại sư, đừng kích động! Ngài là người xuất gia không thể động sát niệm đâu?
Đó là phạm giới! Giết người là phạm pháp...
Phương Chính liền chẳng còn gì để nói, lúc này thì nói chuyện phạm pháp với hắn? Vừa nãy là làm cái gì kia? Chẳng qua Phương Chính cũng không có ý giết người, mà là định cầm dao đến trước mặt hai người, tự bổ xuống đầu mình!
Ngay lúc ấy Vương Khánh Chí trực tiếp ngồi co quắp dưới đất kêu lên:
- Tôi cái gì cũng không có làm, mọi người đều nhìn thấy đi, là hắn tự mình bổ xuống đó... A?!
Coong coong!
Hai tiếng kim loại va chạm nhau vang lên, trên đầu Phương Chính ánh lửa văng ra. Đồng thời hai thanh dao gãy đoạn, mảnh dao gãy bay ra ngoài, loảng xoảng một tiếng đập xuống trước đũng quần Vương Khánh Chí, suýt chút là đoạn tử tuyệt tôn rồi. Dọa cho Vương Khánh Chí tè ra quần ướt sũng một mảng...
Những người hóng chuyện đầu tiên là bị thiết đầu công của Phương Chính dọa chết khiếp, sau đó thì bị Vương Khánh Chí nhát gan chọc cười, đều bật cười ra tiếng.
Trong đây chỉ có mấy người là người của Uông Lão Tứ, còn lại đều là người mê bài bạc quanh năm, bọn họ biết Uông Lão Tứ nuốt người không nhả xương, cho nên từ trước giờ không ai đánh bài với Uông Lão Tứ, chỉ là mượn bàn đánh bài của Uông Lão Tứ chơi mà thôi. Đương nhiên, bọn họ cũng sẽ không cản trở Uông Lão Tứ câu cá, ngược lại còn sẽ phối hợp một chút, giúp tâng bốc không khí, dĩ nhiên Uông Lão Tứ cũng sẽ cho bọn họ chỗ tốt, thuốc lá rượu bia là không thiếu được.
Cho nên Uông Lão Tứ là người gì, bọn họ đều hiểu rõ trong lòng, bây giờ Uông Lão Tứ chịu thiệt, bọn họ tự nhiên là kêu tốt, cũng không ai đứng ra giúp.
Không giống với những người này, Uông Lão Tứ thì lại thật sự bị dọa sợ, đồng thời trong lòng hoàn toàn rơi xuống đáy vực, đánh không lại, giết không chết, nếu như chạy... thì liền có kết cục cười hahaha. Đây còn có lựa chọn nào ư?
Cuối cùng, Uông Lão Tứ, mặt ngựa, hung dữ, Vương Khánh Chí lần nữa trở về bàn đánh bài, chỉ là lần này trên mặt họ không còn tham lam, chỉ còn lại tuyệt vọng như cha mẹ chết vậy, hôm nay sợ là phải thua đến táng gia bại sản, quần đùi cũng bán mất!
- Phương Chính pháp sư, ai chia bài?
Giọng Uông Lão Tứ khó nghe vô cùng, giống như là đang nặn ra vậy.
Phương Chính cười nói:
- Sao cũng được.
Uông Lão Tứ lập tức cầm bài qua, tuy Phương Chính rất quỷ dị, nhưng hắn không tin dựa vào đổ thuật của hắn vẫn không đấu lại vận may của đối phương?
Song Uông Lão Tứ giữ tâm nhãn nói:
- Phương Chính pháp sư, chúng ta đổi cách chơi khác thì sao?
- Ồ? Chơi như thế nào?
Phương Chính cười nói, một hàm răng trắng sáng đặc biệt sáng sủa.
Uông Lão Tứ nói:
- Ừm... chúng ta ai cũng không thể đụng bài, để người ngoài tới lật bài. Lật ra cái gì chính là cái đó, thế nào?
Phương Chính không sao cả gật gật đầu nói:
- Không vấn đề gì, để ai làm?
- Lưu Lão Tam.
Uông Lão Tứ liền nói, biết được Phương Chính tà môn đổi ai cũng vô dụng. Lưu Lão Tam ít nhất là phe mình, hơn nữa tốc độ tay cũng mau, lén đổi bài cũng không phải không có khả năng.
Phương Chính không quan tâm gật đầu, Lưu Lão Tam lập tức xông qua, xào bài, chia bài... sau đó nhìn Phương Chính:
- Đặt bao nhiêu?
Bịch!
Một bao tiền ném lên bàn, Phương Chính cười nói:
- Đều đặt hết.
- Phụt!
Uông Lão Tứ suýt nữa phun máu, la lên:
- Ba triệu đều đặt hết?
Phương Chính nói đương nhiên:
- Đúng vậy, đều đặt hết. Các người không có tiền, nhưng không quan trọng, viết giấy nợ đi, bần tăng cho các người mỗi người mượn 3 triệu. Yêu tâm mà chơi, dũng cảm mà chơi, chỉ cần có thể làm cho bần tăng chơi đến không muốn chơi nữa, số nợ này đều miễn. Ngược lại, nếu bần tăng chưa chơi đủ, các người lại không chơi nữa, vậy bần tăng nhưng phải đòi nợ đến cùng.
Uông Lão Tứ chỉ thấy hô hấp mình sắp ngừng lại, đây là muốn mạng hắn thì có!
Chẳng qua cuối cùng vẫn tiếp tục, bọn họ chỉ có một mục đích, bồi tên trọc này chơi, chơi đến khi hắn tự cút xéo đi!
Mở bài!
Lưu Lão Tam nhanh tay đổi bài cho Phương Chính, Phương Chính lại phảng phất như không nhìn thấy, bọn Uông Lão Tứ, Vương Khánh Chí thì thầm mừng như điên, đây là muốn trở mình sao?
Nhưng mà khi Lưu Lão Tam lật bài Phương Chính lên, nhất thời trợn mắt, thế mà lại...
- Ba con A?
- Làm sao có thể?
...
Đám người Uông Lão Tứ nháy mắt tuyệt vọng, rõ ràng đổi bài rồi, làm sao vẫn là ba con A? Lại nhìn nhìn Phương Chính, nghĩ nghĩ đến hành động trước đó của Phương Chính, nhất thời từng người cảm thấy sau lưng lạnh lẽo. Hòa thường trước mắt này tuyệt đối không phải dùng thủ thuật bình thường, mà là thần thuật!
Phương Chính nhếch miệng cười nói:
- Mọi người đừng nhìn bần tăng như thế, bần là chính là vận may tốt. Đúng rồi, các người tin trên đời này có quỷ hay không?
Lời cuối cùng, giọng Phương Chính đè thấp xuống, bọn Uông Lão Tứ trong lúc lơ đãng, phảng phất như nhìn thấy sau lưng Phương Chính có mấy cái bóng mơ hồ đang đứng, dọa cho cả người đều nổi da gà! Mấy cái tính toán trong lòng nháy mắt biến mất! Cũng không muốn thắng tiền nữa, chỉ muốn bồi tổ tông này cho tốt, tiễn hắn đi là được.
Nhưng mà...
Một tiếng trôi qua, hai tiếng trôi qua, nửa ngày trôi qua...
Mấy người bụng đói kêu ục ục, Phương Chính lại vẫn như cũ sinh long hoạt hổ!
Một ngày trôi qua, mấy người đã sắp chơi đến nôn rồi! Bọn họ cả đêm hôm qua thức trắng, hôm nay lại chơi cả một ngày, sớm đã chịu không nổi, nhưng mà nhìn trên mặt bàn một chồng giấy nợ, chỉ có thể cắn răng chơi tiếp.
Nửa đêm, mấy người này chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, người khác nói gì cũng không nghe rõ, nhưng vẫn cứ không thể ngủ, bởi vì giấy nợ trước mắt luôn luôn nhắc nhở bọn họ, nếu như ngủ rồi thì phải trả tiền! Muốn trốn nợ? Nghĩ tới ác quỷ sau lưng Phương Chính, lập tức tỉnh táo lại.
Một đêm trôi qua, mấy người đã bị dày vò hai mắt đỏ hồng giống như thây ma. Mà Phương Chính vẫn tỉnh bơ như cũ, tay cầm tràng hạt ung dung chơi bài.
Bọn họ nào biết tràng hạt này chính là thần vật Phật môn, mỗi phật châu có thể thi triển một lần thần thông, bản thân phật châu cũng có hiệu quả nâng cao tinh thần, loại bỏ mệt mỏi. Mặc dù không bằng cái mõ nhưng mà năm sáu ngày không ngủ vẫn là không thành vấn đề. Còn ăn cơm?
Phương Chính một người nhập mộng, bọn họ nhìn thấy Phương Chính không ăn, trên thực tế, gia hỏa này sớm đã ăn cơm Trịnh Gia Hưng mang đến, rất thoải mái.
Ngược lại Trịnh Gia Hưng mặt đầy khó hiểu, hai ngày không ăn cơm, bọn họ không đói à? Chẳng qua đối phương không nói, hắn cũng không nói, cứ yên lặng mà xem mấy tên này bị hành hạ là được. Khán giả vây xem đổi một nhóm lại một nhóm, đi rồi tới, tới rồi lại đi.
Vốn là tiền ở trên bàn nhiều hơn giấy nợ, nhưng về sau giấy nợ đều nhiều hơn tiền, vì thế Trịnh Gia Hưng cố ý đi mua về thêm không ít giấy trắng.
Ngày thứ ba, mặt ngựa cuối cùng chịu hết nổi, đầu gục xuống bàn ngủ say như chết.
Người đàn ông hung dữ cũng không chịu nổi, cuối cùng rên rỉ:
- Chết thì chết đi, tôi muốn đi ngủ!
Sau đó ngủ mất.
Vương Khánh Chí và Uông Lão Tứ đỏ mắt nhìn nhau, trên cơ bản đã không thấy rõ gì cả.
Ngày thứ năm, Vương Khánh Chí trong nháy mắt đang lật bài, đầu nghiêng một cái ngã xuống đất, tiếng ngáy rung trời.
Đêm ngày thứ năm, Uông Lão Tứ trừng to mắt ngủ...
----------------
Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~