Chương 441: Tập Thể Quỳ

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 369 lượt đọc

Chương 441: Tập Thể Quỳ

Nhưng mà...

Ào ào!

Một chậu nước tạt qua, Uông Lão Tứ mở bừng mắt, giận dữ mắng:

- Ai? Muốn chết à?!... A... đại sư, ngài vẫn chưa đi sao?

Uông Lão Tứ bùng nổ nhanh mà yên lặng càng nhanh. Nhìn đầu trọc trước mắt, hắn nhất thời có loại cảm giác thống khổ hơn chết! Năm ngày năm đêm liên tục không ngừng nghỉ, vẫn chơi bài chơi bài, hắn bây giờ nhìn thấy bài đều sắp nôn ra! Nhìn thấy giấy màu trắng cũng muốn nôn! Nhìn thấy chữ cũng muốn nôn! Thậm chí nhìn thấy tên mình cũng muốn nôn! Hắn đều không nhớ rõ mình viết bao nhiêu giấy nợ rồi, càng không nhớ rõ con số trên đó, dù sao chính là nhiều vô cùng nhiều... nghĩ tới món nợ vô cùng vô tận kia, não Uông Lão Tứ đều muốn nổ, đời này còn sống kiểu gì đây?

Chẳng qua trước mắt còn có một vấn đề thiết thực hơn, Uông Lão Tứ khổ sở nhìn Phương Chính, còn đâu dáng vẻ uy phong như ác lang ngày trước nữa, mà là giống như con chó hoang vậy, tội nghiệp nhìn Phương Chính nói:

- Đại sư, ngài còn muốn làm gì? Tôi đầu hàng, nhận thua rồi, còn không được hả?

- A Di Đà Phật, thí chủ, bần tăng vẫn chưa chơi đủ mà. Anh xem, chúng ta tiếp tục nhé?

Phương Chính cười ha hả nói.

Uông Lão Tứ vừa nghe hai mắt trợn lên, ngay tại chỗ liền ngất đi.

- Trịnh thí chủ, giúp một tay.

Phương Chính cười nói.

Ào ào!

- Đại sư, ngài thật sự còn muốn chơi? Ngài không mệt?

Uông Lão Tứ nghẹn ngào hỏi.

Phương Chính nói:

- Mệt chứ, nhưng mà nghiện rồi, cái này càng chơi càng vui. Đến đây, tiếp tục, không muốn dừng!

Ánh mắt kia của Phương Chính tràn đầy hưng phấn, suýt chút nữa tới một câu: "GO! GO! GO! fire in the hole!" rồi

Đồng thời, mặt ngựa, hung dữ và Vương Khánh Chí, còn có Lưu Lão Tam mệt đến lưng sắp không đứng nổi đều bị Trịnh Gia Hưng lần lượt làm cho tỉnh, một đám người nhìn Phương Chính quả thật có loại cảm giác muốn đi chết.

- Mọi người đều tỉnh rồi, vậy thì tiếp tục đi nào.

Phương Chính cười ha ha nói.

- Đại sư, không phải đã nói rồi sao, chúng ta không chơi với ngài nữa, chỉ cần trả tiền là được? Như vậy đi, tôi không chơi nữa, tôi bồi tiền, được chưa?

Người đàn ông mặt ngựa sụp đổ đầu tiên.

Phương Chính cười nói:

- Được chứ, có điều cái này cần bao nhiêu tiền đây...ít nhất phải mấy trăm triệu đi? Anh trả bây giờ hay là một lát trả?

Phụt!

Người đàn ông mặt ngựa chút nữa hộc máu, mấy trăm triệu? Bây giờ trả hay một hồi trả? Mẹ nó, cả đời này hắn cũng trả không nổi được không?

Trịnh Gia Hưng nói theo:

- Giấy trắng mực đen đều viết rõ ràng này, các người nếu như không trả thì đợi bị tịch thu tài sản đi. Đương nhiên cũng có thể tiếp tục bồi đại sư chơi bài, chỉ cần chơi bài liền tạm thời không cần trả rồi.

- Tôi chơi, tôi chơi còn không được sao?

Người đàn ông mặt ngựa nức nở kêu lên. Hắn có thể giả vô lại với người khác, nhưng hòa thượng trước mắt này quá tà môn, hắn không dám!

Uông Lão Tứ, Vương Khánh Chí, người đàn ông hung dữ, Lưu Lão Tam nhìn thấy bi kịch của mặt ngựa, ai nấy quả quyết chọn ngậm miệng, tiếp tục đánh bài đi!

Nửa ngày sau...

- Tôi không chơi nữa!

Người đàn ông hung dữ đột nhiên nhảy dựng kêu lên, sau đó quỳ sụp xuống trước mặt Phương Chính, sướt mướt khóc lớn nói:

- Đại sư, tôi không chơi nữa, ngài tha cho tôi đi. Tôi bây giờ nhìn thấy bài liền buồn nôn, đầu choáng mắt hoa, cảm thấy sắp chết rồi. Đại sư, tôi thật sự không muốn chơi nữa, cầu ngài đó...

Người đàn ông mặt ngựa quỳ theo van nài nói:

- Đại sư tôi cũng không muốn chơi nữa, còn chơi nữa sẽ chết mất, huhu...

Con hàng này trực tiếp khóc luôn.

Vương Khánh Chí cũng khóc cầu xin theo, Lưu Lão Tam dập đầu như giã tỏi la lên:

- Đại sư, tôi chỉ là người chia bài, ngài tha cho tôi đi. Mấy người ngồi đánh bài, tôi đứng chua bài đã mấy ngày rồi, tôi bây giờ lưng sắp gãy rồi, chân cũng muốn gãy, còn chơi nữa tôi muốn chết đó...

Uông Lão Tứ cúi đầu không nói, so với người khác, hắn quan tâm mặt mũi nhất, hắn biết nếu như quỳ xuống mặt mũi đều mất sạch, sau đó cũng đừng hòng muốn áp tràng nữa. Nhưng mà...

Phương Chính cũng không phản ứng với mấy người đang quỳ, nhìn Uông Lão Tứ nói:

- A Di Đà Phật, vẫn là thí chủ càng thích đánh bạc, đến đây, chúng ta tiếp tục.

Nhìn thấy Phương Chính đích thân cầm bài, bắt đầu xào bài, sự kiên trì cuối cùng của Uông Lão Tứ nhá mắt vứt đi, chân mềm nhũn quỳ xuống! Hắn bây giờ thấy bài thật sự muốn nôn!

Uông Lão Tứ nói:

- Đại sư, đại ca, đại gia! Ngài tha cho chúng ta đi, tôi sau này không bài bạc nữa còn không được sao? Sau này không dám tổ chức sòng bạc nữa, bảo đảm cải tà quy chính, lần nữa làm người...

- Chúng ta cũng vậy, tuyệt đối cải tà quy chính, không dám bài bạc nữa!

Vương Khánh Chí cũng la lên.

Phương Chính như cũ không nói gì, chỉ một mặt mỉm cười như vậy nhìn mấy người này, mấy người lại không ngừng cam đoan tới lui, nói đầy đủ nửa tiếng mới dừng. Từng người đáng thương nhìn Phương Chính, đợi phán quyết cuối cùng.

Phương Chính chậm rãi mở miệng:

- Khoản nợ của Trịnh Gia Hưng tính thế nào?

- Không cần nữa! Xóa bỏ hết!

Uông Lão Tứ hầu như đáp trong một giây!

Lúc này một người hóng chuyện nói:

- Tôi biết còn có tới mấy người đều bị hắn hại đến tan cửa nát nhà, có một người cả nhà có mấy nhân khẩu, chết hết ba mạng. Còn có một nhà, đánh cược thắt cổ rồi, vợ thì chạy, con bị ném cho người già chăm sóc, hai ngày trước người già cũng mất rồi, bây giờ đứa con được người cô nuôi. Chẳng qua có mấy nhà, còn xoay tiền trả nợ đây, mỗi ngày trôi qua rất khổ...

Uông Lão Tứ vừa nghe liền hung ác nhìn đối phương, Phương Chính hừ lạnh một tiếng, hung quang của Uông Lão Tứ đều bay mất, đối mặt với hòa thượng khủng bố này, hắn thật sự phục rồi.

Phương Chính vốn cho rằng Uông Lão Tứ cũng chỉ có chút chuyện với Trịnh Gia Hưng, không ngờ những việc táng tận lương tâm mà tên này đã làm lại nhiều như vậy! Hàn quang trong mắt lóe lên, nói:

- Những người đó thì tính sao?

- Trả, tiền tôi đều trả.

Uông Lão Tứ kêu lên.

- Trả, anh còn có tiền trả sao?

Phương Chính hỏi.

Uông Lão Tứ kinh ngạc, lúc này mới nhớ ra, tiền của hắn hầu như đều bị Phương Chính thắng hết, hắn bây giờ một đồng tiền cũng không có, còn có một đống nợ, lấy cái gì trả?

Phương Chính nói:

- Tiền có thể trả lại, mạng người trả không nổi, nghiệt tự mình làm, vẫn phải trả.

Uông Lão Tứ trầm mặc...

Bọn Vương Khánh Chí cũng im lặng, lời của Phương Chính khiến bọn họ hiểu rõ một điều, việc của hôm nay, không có cách nào cho qua.

Phương Chính vỗ vỗ bàn chơi bài, nói:

- Vẫn là đánh bài đi.

- Đại sư, tôi muốn tố cáo! Tôi làm nhân chứng! Tôi muốn báo Uông Lão Tứ, những chuyện xấu tên này đã từng làm tôi đều biết, còn có vật chứng, tôi sẽ vạch trần tố giác!

Vương Khánh Chí bỗng nhiên la lên, hắn thật sự không muốn chơi bài nữa, còn chơi nữa muốn mạng người mất. Có Vương Khánh Chí dẫn đầu, người đàn ông hung dữ la theo:

- Tôi cũng làm chứng!

- Còn có tôi!

Người đàn ông mặt ngựa và Lưu Lão Tam nói theo, tường đổ người đẩy, cây ngã bầy khỉ tan, đối mặt với hòa thượng giống như quỷ thần này, bọn hắn cái gì cũng không quan tâm.

Uông Lão Tứ thì tuyệt vọng nhắm mắt lại, hắn biết mình xong rồi! Cuối chùng, Uông Lão Tứ thở dài nói:

- Đại sư, tôi đồng ý ra tự thú, đều khai báo tất cả chuyện tôi đã làm, được rồi chứ?

----------------

Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right