Chương 442: Quay Đầu Lại Dễ Dàng Gặp Nhau Khó
Phương Chính khẽ gật đầu, đứng lên nói:
- A Di Đà Phật, việc ác các người làm, tội lỗi chồng chất. Bần tăng có thể giúp các người cũng chỉ là tẩy đi một chút nghiệp lực, kiếp sau có thể có chỗ tốt hơn một chút. Nhưng mà xử phạt của nhân gian thì không thể thiếu được, các người đi tự thú đi. Đương nhiên các người có thể chọn không đi, chẳng qua... Ha hả...
Phương Chính khẽ cười, sau lưng phảng phất như có mấy ánh mắt kinh khủng, nhìn cho đám người Uông Lão Tứ cả người run rẩy như rơi vào hầm băng! Từng người gật đầu như gà mổ thóc, cam đoan nhất định đi tự thú, nhất định cải tà quy chính.
Phương Chính lúc này mới hài lòng gật đầu, dẫn Trịnh Gia Hưng rời đi, lúc đi đến cửa, quay đầu nói với những người đang xem:
- Bần tăng cảm thấy trò này chơi rất vui, các người sau này còn muốn chơi, bần tăng đi tìm các người từ từ mà chơi.
Mọi người vừa nghe liền dọa đến run lập cập, liều mạng lắc đầu nói:
- Không chơi nữa! Tuyệt đối không chơi nữa! Sau này chỉ ở nhà chơi bài vui một chút, cũng không đánh cược nữa!
- Tuyệt đối không dính tới! Đại sư, ngài cũng đừng cực khổ.
Ngay cả người hung ác như Uông Lão Tứ đều như vậy, bọn họ chỗ nào dám để Phương Chính tìm tới cửa? Từng người ra sức bảo đảm.
Phương Chính lúc này mới niệm một câu phật hiệu rời đi.
- Đại sư, số tiền này phải làm thế nào?
Trịnh Gia Hưng khiêng một bao tiền, phấn khỏi hỏi.
- Lấy lại tiền của cậu, phần còn lại thì cậu cần phí chút lòng đi điều tra có những ai từng bị Uông Lão Tứ hại, sau đó trả tiền lại đi. Người đi rồi, chúng ta không cách nào làm bọn họ trở lại, nhưng người còn sống cũng cần phải sống qua ngày, có thể giúp được thì giúp thôi.
Phương Chính thở dài nói, liên tục đánh bạc tận mấy ngày hắn cũng mệt rồi. Không giống Trịnh Gia Hưng, trong lúc đó còn có thể đi ngủ, bây giờ lại hưng phấn thế kia, tinh thần đầy đủ.
Trịnh Gia Hưng bản thân cũng trải qua loại tuyệt vọng, loại sợ hãi gia đình tan nát đó, dĩ nhiên hiểu rõ cảm thụ của những người kia, gật đầu nói:
- Yên tâm đi đại sư, tôi nhất định làm theo.
Trải qua việc mấy ngày này, Trịnh Gia Hưng cũng bất tri bất giác không dám gọi tên Phương Chính, cũng không dùng ánh mắt như nhìn bạn chơi khi bé nhìn Phương Chính nữa, mà là tâm phục khẩu phục gọi đại sư.
Phương Chính cũng lười sửa lại cách xưng hô của Trịnh Gia Hưng, hắn thực sự quá mệt rồi, tạm biệt Trịnh Gia Hưng trực tiếp trở về Nhất Chỉ Tự.
Xe máy Phương Chính cũng biết chạy, không cần Trịnh Gia Hưng đưa, leo lên xe nhanh như chớp chạy về Nhất Chỉ thôn, trả xe máy sau đó quay về Nhất Chỉ Tự.
Đối với Phương Chính, Vương Hữu Quý vô cùng yên tâm, tuy rằng một lần mượn liền mấy ngày trời, có điều cũng không nói gì, quan trọng nhất là xe máy hoàn hảo không bị hư hỏng gì! Trước khi đi còn nhét cho Phương Chính một trái dưa hấu to, đây xem như là thu hoạch ngoài ý muốn của Phương Chính đi...
Phương Chính cực kỳ vui vẻ trở về nhà, nhưng mà đám người Uông Lão Tứ lại là mặt mày ủ ê, Uông Lão Tứ không có người nhà, vì vấn đề nhân phẩm căn bản không ai chịu gả con gái cho hắn. Người đàn ông mặt ngựa, người đàn ông hung dữ, Lưu Lão Tam thì lại không giống, ai cũng đều có gia đình của mình, chỉ là...
- Ái chà, đi cả một tuần còn biết trở về à? Thế nào? Hôm nay không đánh bài nữa?
Người đàn ông mặt ngựa vừa vào nhà liền nghe bà vợ mình âm dương quái khí hỏi. Kết quả vừa nghe tới chữ bài này, người đàn ông mặt ngựa cảm thấy dạ dày cuộn lên, ọe một tiếng chạy qua một bên nôn.
- Đoạn Tử, anh đây là làm sao vậy?
Vợ Đoạn Tử hết hồn, vội hỏi.
- Kể từ hôm này, đừng nhắc bài với anh, ai nhắc, ọe...
Đoạn Tử tiếp tục nôn, một tuần này đối với người khác mà nói là một tuần, đối với hắn mà nói đó là mười năm địa ngục! Ngày đêm không ngừng, hai mắt mở không lên, chính là đánh bài, đánh bài, bài bài bài... Hắn thật sự bị làm cho ghê tởm rồi.
Cùng lúc đó, người đàn ông hung dữ cũng không kém, chỉ có điều nhà hắn không có người, vợ mang theo con về nhà mẹ đẻ rồi, vừa vào nhà liền ngủ, ngả đầu là ngủ thiên hôn địa ám cái gì cũng không biết.
Uông Lão Tứ cũng muốn ngủ, nhưng hắn lại không ngủ được, nhìn nhìn nhà của mình, két sắt trống rỗng, hắn chợt phát hiện, bản thân cực khổ ròng rã mấy năm, chỉ trong một đêm trở lại trước giải phóng, cái gì cũng không có nữa. Mà cái này mới chỉ là bắt đầu, cửa nhà mở ra, hai viên cảnh sát đi đến.
- Uông Lão Tứ, anh gọi điện thoại sao?
Cảnh sát hỏi.
- Đúng...
- Anh báo cảnh sát muốn làm gì?
- Tôi muốn tự thú, tổ chức đánh bạc, tụ tập người đánh bài, năm ngoái hại chết một người...
- À... Hả? Đừng nhúc nhích, giơ tay lên ngồi xuống một bên!
...
Người đàn ông mặt ngựa, người đàn ông hung dữ, Lưu Lão Tam ba tên này rất nhanh đều bị tìm tới cửa, chỉ là ba người này ngủ giống như heo chết vậy, bị cảnh sát vỗ cả buổi cũng không tỉnh, cuối cùng không còn cách nào khác chỉ có thể tìm người kéo lên xe lôi đi.
Nhìn trong xe, bốn người ngủ đến ngã trái ngã phải, tiếng ngáy một tiếng lớn hơn một tiếng, nhóm cảnh sát cũng là đầy mặt ngơ ngác, mấy kẻ này đến cùng trải qua chuyện gì vậy? Tự thú cũng thôi đi, ngược lại tự đi đến đồn cảnh sát đi? Gọi bọn này tới, kết quả tự mình ngủ thành heo chết, đây là bao lâu chưa ngủ à? Lẽ nào bọn họ đến đồn cảnh sát là vì để ngủ một giấc thật ngon?
Đúng lúc này, người đàn ông mặt ngựa gào to:
- Không đánh nữa! không đánh nữa! Đại sư, tôi thật sự không đánh bài nữa! Huhu... Trong mơ người đàn ông mặt ngựa khua tay khóc như mưa. Kèm theo đó người đàn ông hung dữ la theo:
- Tôi cũng không đánh nữa, cũng không dám lừa người nữa, bỏ bài xuống đi...
Uông Lão Tứ cũng ở đó gào lên:
- Đi ra, đều đi ra! Bỏ bài xuống! Ai còn qua đây tôi cắn chết nó! Aa...
Cảnh sát triệt để ngu người, đây đến cùng là tình huống gì?
Tình hình không giống với nhóm cảnh sát ngẩn ra, Trịnh Gia Hưng lại đến từng nhà phát tiền đây, đi tới đâu đều được người cảm ơn, cảm giác đó làm hắn cả người lâng lâng, phảng phất tất cả đều là thành quả của hắn. Có điều rất nhanh hắn tỉnh lại, hắn cũng chẳng qua là dính chút ánh sáng của Phương Chính mà thôi.
- Làm người tốt quả nhiên có ý nghĩa hơn đánh bài. Người sống một đời, vì danh vì lợi thật quá mệt mỏi, cảm giác giúp đỡ người khác mới thật sự ấm áp.
Trịnh Gia Hưng lắc lắc đầu, đi đến bệnh viện.
Trước giường bệnh, Trịnh Gia Hưng không nhắc đến việc của Phương Chính, chuyện này quá quỷ dị, hắn cảm thấy vẫn là không nói thì tốt hơn. Bọn Uông Lão Tứ đều bị bắt rồi, hắn nếu như nói gì đó về Phương Chính, rất dễ dàng mang tới phiền phức cho Phương Chính... Song Trịnh Gia Hưng vẫn nói chuyện trong nhà cho Lý Na, Uông Lão Tứ bị bắt, tiền đều mang về, ngày sau lại có thể sống tốt hơn rồi.
Lý Na vừa nghe liền lệ rơi đầy mặt, đưa tay cho Trịnh Gia Hưng một cái tát.
Trịnh Gia Hưng lại là cười ngốc nói:
- Đánh hay lắm, việc lần này khiến anh hoàn toàn tỉnh ngộ rồi... Vợ à, sau này chúng ta phải sống thật tốt, anh cam đoan không dính tới bất kỳ thứ gì liên quan tới bài bạc! Còn nữa, anh có chuyện muốn nói với em.
- Chỉ cần anh không đánh bài nữa, cái gì cũng có thể.
Lý Na cũng vui vẻ, mây đen cuối cùng cũng bay đi rồi, cô dường như nhìn thấy ánh mặt trời vậy. U ám mấy hôm nay khiến cô hiểu được một điều, thanh thản mới là thật, đơn giản mới là yêu! Không có gian nan khốn khổ mới chính là hạnh phúc lớn nhất.
----------------
Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~